Tô Cẩm Hòa bỗng nhiên lại thèm thuốc. Cậu rất muốn hút lấy một hai hơi để trấn tĩnh lại.
Tô phủ này... thật sự không ổn.
Người nào cũng có điểm bất thường.
Cả căn nhà như được xây nên từ hàng trăm lời nói dối chồng chất. Nhưng lạ là... chẳng ai phát hiện ra?
Chỉ cần nhìn lúc người ta vớt cậu từ dưới giếng lên, ai cũng sẽ thấy có gì đó không đúng. Dù là lúc nhỏ hay hiện tại, miệng giếng đó quá hẹp, kéo người từ dưới lên chắc chắn rất tốn sức.
Rốt cuộc lúc đó đã xảy ra chuyện gì?
Là ai phát hiện ra cậu bị rơi xuống?
Vị trí cái giếng nằm khá sâu trong vườn, phía trên còn có bánh ròng rọc. Với một người đã sắp chết đuối như cậu, hoàn toàn không thể nào còn sức để kêu cứu.
Vậy là ai?
Ai là người đầu tiên phát hiện?
Hay là... tất cả mọi người trong Tô phủ đều biết?
Cái miệng giếng đen ngòm kia khiến cậu nhớ lại ánh mắt đầy sát khí của Đông Lộ. Khi nãy, rõ ràng hắn đã muốn gϊếŧ cậu.
Đông Lộ có thể là người làm ra chuyện đó sao?
Tô Cẩm Hòa lắc đầu. Lần đầu cậu rơi xuống giếng, Đông Lộ còn đang bú bình, với lại khi ấy, Tô lão gia còn chưa quen biết nhà họ.
Vậy có phải là đám thϊếp phòng sinh lòng đố kỵ?
Cũng không thể. Lần đầu xảy ra chuyện, các bà ấy còn chưa được gả vào phủ. Lần thứ hai, Tô lão gia đã mất, trong nhà có Ứng Hoằng đứng ra làm chủ, các bà ấy căn bản không cần phải để tâm tới một kẻ ngốc.
Vậy còn ai?
Trong phủ còn một số người hầu, nhưng đều là người làm lâu năm, có khế ước suốt đời. Ai là người theo hầu cậu từ nhỏ, Tô Cẩm Hòa không rõ.
Chỉ có ông quản gia là chắc chắn.
Nhưng ông ta tuổi đã cao, làm sao có thể một mình đẩy cậu xuống giếng được? Trừ phi... có người giúp.
Càng nghĩ càng thấy ai cũng khả nghi.
Họ không có lý do rõ ràng để gϊếŧ cậu, nhưng ai cũng có cái cớ. Dù nói thế nào, chuyện đã xảy ra rồi, cậu đã hai lần suýt chết.
Tô Cẩm Hòa càng nghĩ càng thấy rợn người, cái giếng kia như lúc nào cũng có thể há miệng ra, nuốt sống cậu.
Cậu bước lùi lại liên tục, ánh nắng chiếu lên da rõ ràng là ấm, vậy mà trong không khí của Tô phủ lại khiến cậu rùng mình lạnh gáy.
Thế là cậu chạy ra cửa sau.
Không có mục đích gì, chỉ đơn giản là muốn rời khỏi nơi đó.
------------------
Tô Cẩm Hòa phát hiện, từ khi đến cái thế giới này, bản thân mình trở nên bình tĩnh hơn hẳn.
Vốn dĩ cậu không phải người nóng vội, làm gì cũng muốn chắc chắn, tính cách điềm tĩnh. Càng rơi vào tình huống nguy cấp, cậu lại càng tỉnh táo.
Rời khỏi Tô phủ chưa lâu, Tô Cẩm Hòa đã dần lấy lại bình tĩnh.
Tô phủ tuy nguy hiểm, nhưng người kia hình như chưa có ý định lấy mạng cậu. Gϊếŧ một đứa bé hay một kẻ ngốc dễ như trở bàn tay, đâu cần phức tạp đến vậy?
Tạm thời, cậu vẫn an toàn.
Nhưng Tô Cẩm Hòa tin rằng, người kia sẽ không dừng lại. Nhất định sẽ còn ra tay lần nữa.
Có lẽ tới lúc đó, cậu sẽ biết mục đích thật sự là gì. Nhưng nếu để tới lúc đó mới hiểu rõ, e là đã muộn.
Cậu không muốn chết oan, nên trước khi người kia ra tay lần nữa, cậu phải ra tay trước.
Tô Cẩm Hòa quyết định tạm thời không manh động. Vẫn giả vờ như không biết gì, từ từ điều tra.
Nghĩ như vậy, mấy người thϊếp trong phủ cậu tạm thời chưa động đến. Giữ lại bọn họ còn có thể dùng vào việc khác.
Riêng Tam phu nhân không trừng trị được bà ta, cậu nuốt không trôi cơn giận này. Nhưng cũng không thể hành động như trước, đánh xong rồi đuổi khỏi phủ. Chuyện này cần phải suy tính lại. Tam phu nhân không thể tha, nhưng cũng không được quá tay.
Tô Cẩm Hòa vừa nghĩ ngợi, vừa đi bộ, đến lúc dừng lại thì phát hiện mình đã đứng ở đầu phố lớn sầm uất.
Cậu đi xa đến thế từ khi nào?
Tô Cẩm Hòa định quay đầu về thì bỗng nhớ đến Hoàng Tông Nhân. Lần trước từ sau đó, cả hai chưa gặp lại. Đông Lộ thì đang không có nhà, đúng lúc thuận tiện đi gặp ông ta.
Nghĩ vậy, cậu quay người lại, nhớ rõ hướng đến trà lâu, cũng không xa lắm.
Cậu vẫy tay gọi một chiếc xe kéo, bảo đi thẳng đến trà lâu. Trên đường đi, cậu suy tính xem nên nói chuyện thế nào với Hoàng Tông Nhân. Tuy cuối cùng cũng không cần dùng tiền nữa, nhưng dù sao ông ấy cũng đã giúp đỡ không ít.
Trà lâu đã ở ngay trước mắt thì suy nghĩ của cậu bỗng bị một trận ồn ào cắt ngang.
Cậu hỏi người phu xe:
“Có chuyện gì vậy?”
Phu xe chưa cần nhìn đã đáp:
“Ông Cát lại đem cậu kia ra làm trò nữa rồi.”
Tô Cẩm Hòa không biết “ông Cát” là ai, cũng không rõ cậu kia là ai, nên lại hỏi:
“Rốt cuộc là sao?”
Phu xe biết đây là đại thiếu gia nhà họ Tô, trước kia đầu óc không được minh mẫn, chuyện gì cũng không biết, nên không dám nói nhiều, chỉ giải thích:
“Ông Cát là thương lái buôn trà, hay chạy đi chạy về từ kinh thành. Giờ kinh thành rối ren, vương tôn quý tộc bỏ chạy hết, để lại một đống tệ hại không ai xử lý. Ông Cát trước đó lên kinh, mang về một cậu trai trẻ, chính là người kia.”
Tô Cẩm Hòa ngồi trên xe, vị trí cao, vươn đầu nhìn thì thấy giữa đám đông có một người đang bị vây quanh. Nhưng quá xa, mà người kia lại cúi đầu, cậu không nhìn rõ mặt.
“Nghe đâu cậu kia từng làm việc cho một vị Vương gia. Khi Vương gia bỏ chạy, không kịp mang theo hết người hầu, nhiều người bị bỏ lại. Bọn họ từng làm không ít chuyện ác, giờ kết cục chẳng ra gì. Ông Cát không biết từ đâu tìm ra cách, lôi được người từ trong phủ ra. Tưởng rằng mình nhặt được của quý, bỏ tiền lớn ra chuộc về. Ai dè, thời thế đổi thay, giờ chẳng ai cần người đó nữa, ông Cát xem như mất trắng.”
“Giờ ông ta tức quá, ngày nào cũng lôi cậu kia ra chỗ đông người, nói là bán, nhưng thực chất chỉ là muốn làm nhục cho hả giận.”
Ở Phong Thành còn đỡ, nếu ở kinh thành, cậu trai kia đã bị đánh chết từ lâu. Dù vậy, dân chúng xung quanh cũng không thiếu kẻ mắng chửi, đôi khi còn đá, ném đá, ông Cát thì cứ làm như không thấy, để mặc người ta lăng mạ.
Cuộc đời thật trớ trêu.
Tô Cẩm Hòa thở dài một hơi, nhìn thêm một cái rồi mới trả tiền, bước vào trà lâu.