Đông Lộ nhìn con báo, sau đó quay đầu lại.
“Tiểu Tiểu Tô hình như đang giận...”
“Hình như nó muốn tấn công anh...”
Đây đâu phải “hình như”, mà là nó đã quyết định làm vậy rồi!
Mồ hôi sau lưng Tô Cẩm Hòa tuôn như tắm, nhưng đột nhiên cậu lại sững người, nỗi sợ cũng tạm ngưng.
Cậu nhìn Đông Lộ chằm chằm.
“Anh không biết Tiểu Tiểu Tô thì thôi, nhưng tại sao... Tiểu Tiểu Tô lại không nhận ra anh?”
Hai ánh mắt giao nhau, trong mắt Đông Lộ trở nên đáng sợ lạ thường, như thể đã nhìn thấu cậu, xuyên qua thân xác, thấy rõ bên trong không phải là linh hồn của Tô Cẩm Hòa.
Đúng lúc ấy, con báo lao tới.
Không kịp hét lên, Tô Cẩm Hòa trợn trừng mắt.
Ngay lúc đó, cửa sau lưng bật mở, cậu ngã vào lòng Đông Lộ.
Con báo không cào cậu, nó chỉ đáp xuống đúng chỗ vừa rồi cậu đứng, không phải định gϊếŧ, mà là xua đuổi.
Nó không cắn cậu, nhưng rất bài xích sự hiện diện của cậu.
Thấy cậu ra ngoài, nó cũng quay đầu đi, cái đuôi dài nhẹ nhàng vung lên, chẳng buồn nhìn lại mà trở vào hòn non bộ.
“Sợ lắm hả?”
Đông Lộ nâng mặt cậu lên. Tóc Tô Cẩm Hòa ướt đẫm mồ hôi, Đông Lộ lấy khăn tay lau khô cho cậu
“Lúc nãy trên đường gặp xe của Nhị gia nhà họ Cổ, anh cứ nhìn theo hắn ta, đến nói chuyện với em cũng không nghe. Em không thích anh để ý người khác, nhất là đàn ông. Như vậy em không vui. Ít nhất khi ở trước mặt em, đừng làm vậy.”
Đông Lộ nói như đang giải thích cho hành động của mình. Tô Cẩm Hòa run lẩy bẩy, nói chẳng nên lời. Nhưng cậu thấy rất rõ, Đông Lộ không phải đang giận hờn, mà là thật sự muốn gϊếŧ cậu.
Hiện tại cũng vậy, Đông Lộ trông vô cùng đáng sợ.
Càng cười càng khiến người ta lạnh sống lưng.
“Em chỉ dọa anh thôi, sao có thể làm hại anh chứ. Em thương anh như vậy, cả Tiểu Tiểu Tô cũng vậy, đâu nỡ tổn thương anh, đúng không anh?”
Tô Cẩm Hòa bị một phen kinh hoảng làm cho cả buổi chiều chẳng còn tinh thần. May mà Đông Lộ hôm nay không quấn lấy cậu, còn giục cậu về nghỉ ngơi.
Đông Lộ vừa đi, Tô Cẩm Hòa ôm chăn nằm nhìn trời, trong lòng vẫn chưa nguôi bận tâm. Ban nãy, ở trong vườn hoa kia, cậu phát hiện ra một chuyện khác.
Một chuyện khiến chỉ cần ngẫm lại cũng thấy lạnh sống lưng.
Cậu nằm yên hồi lâu, không phải để trấn tĩnh, mà là để chắc chắn Đông Lộ sẽ không quay lại. Đến khi xác định hắn thật sự đã đi xa, Tô Cẩm Hòa mới bước xuống giường, đi tìm quản gia.
Cậu cần biết rõ trong Tô phủ này rốt cuộc có bao nhiêu cái giếng.
“Tôi bị rơi xuống cái giếng này sao?”
Quản gia gật đầu:
“Đúng vậy.”
“Cả hai lần đều là cái giếng đó?”
Ông lại gật đầu lần nữa.
“Tôi hiểu rồi, ông lui xuống đi.”
Đợi quản gia rời đi, Tô Cẩm Hòa đứng lặng rất lâu trước cái giếng kia.
Miệng giếng toát ra luồng gió lạnh, hòa vào cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến cậu cảm thấy rợn người. Dưới ánh nắng chói chang mà cậu vẫn thấy rét buốt.
Trước đây cậu không để tâm, nhưng vừa rồi ở vườn hoa, khi cận kề ranh giới sống chết, thứ cậu nhìn thấy và suy nghĩ đã hoàn toàn khác.
Trong vườn đó, cái giếng ấy không giống những cái khác trong Tô phủ. Vì nằm giữa vườn nuôi báo, nên bánh xe múc nước phía trên đã bị tháo xuống. Cũng chính bởi miệng giếng trơ trọi, Tô Cẩm Hòa mới để ý đến một điểm kỳ lạ.
Do dự hồi lâu, cậu mới bước tới gần giếng, cẩn thận quan sát.
Qua so sánh, cậu phát hiện giếng trong nhà đều giống nhau. Miệng giếng cao, thành ngoài nhẵn bóng và hơi nghiêng, chiều cao vừa vặn bằng ngang hông cậu.
Miệng giếng nào cũng có bánh xe kéo nước, cộng thêm phần đài cao bao quanh, dùng rất tiện. Nhưng mà...
Một đứa trẻ ba tuổi, đầu còn chưa cao tới ngang eo người lớn, ai có thể giải thích cho cậu biết, năm đó làm sao “vô tình” cậu lại rơi xuống được?
Miệng giếng còn cao hơn cả người, xung quanh thì nhẵn thín, chẳng có chỗ nào để bám, thử hỏi cậu lúc đó làm sao tự trèo lên nổi?
Kéo ghế lại đứng?
Nhà này toàn dùng ghế bành, chẳng có mấy cái ghế thấp bình thường. Ghế nhỏ thì không đủ cao, ghế bành lại quá nặng, chưa nói tới việc có di chuyển được hay không, chỉ cần mang ra là bị người khác nhìn thấy ngay...
Còn nữa...
Lần vừa rồi cậu bị ngã là lúc đang ngồi cúi người, giả thử lại tư thế đó, cậu thử nghiêng người sát vào giếng, bánh xe lúc ấy vừa hay tựa lên lưng, phần bụng thì nằm trên mặt đài giếng cao. Vai cậu xấp xỉ ngang miệng giếng, hai tay chỉ cần đưa nhẹ là có thể vượt ra ngoài.
Cho dù Tô đại thiếu gia có muốn tự kết liễu đời mình, chỉ với sức một người, cũng không thể nào làm được.
Trừ khi, có người cố ý tháo bánh xe trên giếng, rồi ôm chân cậu, nhét mạnh vào bên trong.
Hai lần đều như vậy, tuyệt đối không phải do vô tình.
Dù là khi còn nhỏ, hay mới đây...
Cậu đều bị người khác đẩy xuống giếng.
Hoặc nói cách khác, bị nhét vào bằng vũ lực.
Nghĩ tới đây, toàn thân Tô Cẩm Hòa lại lạnh toát. Tòa Tô phủ to thế này, người hầu kẻ hạ không thiếu, chưa kể còn có cả những người họ hàng xa, mỗi người, từng khuôn mặt... đều khiến cậu cảm thấy mờ ám và đáng sợ.
Rốt cuộc là ai đang ôm dã tâm, muốn hại cậu?
Hay là muốn trừ khử Tô đại thiếu gia?
Tô phủ này... rốt cuộc đang che giấu chuyện gì?