Nhà họ Tô có hai khu vườn, mỗi nơi nằm ở một vị trí khác nhau. Trong đó, có một khu nằm sâu nhất, là nơi vắng vẻ nhất trong toàn bộ nhà chính.
Nhà họ Tô ít người hầu, cả tòa nhà chỉ duy trì hoạt động ở những khu vực cần thiết. Nhiều dãy phòng không sử dụng thường xuyên nên gần như đã bị bỏ hoang. Khu vườn này là một trong số đó.
Đến người còn chẳng nuôi nổi, ai còn tâm trạng mà chơi hoa cắm cỏ.
Cho nên chỗ này, Tô Cẩm Hòa chưa từng một lần đặt chân đến.
Nền lát gạch trong phủ giờ đã gồ ghề, ổ gà đầy rẫy. Cả năm không có ánh nắng chiếu tới, rong rêu trơn trượt khiến đường đi rất khó khăn, không cẩn thận là có thể trượt ngã. Đó cũng là lý do duy nhất khiến Tô Cẩm Hòa dù đã nhiều lần đi ngang qua cũng chưa từng bước vào.
Cậu luôn cho rằng nơi này hoàn toàn bị bỏ hoang.
Đông Lộ cứ dắt cậu đi thẳng một mạch, đến tận chỗ cây leo rậm rạp mọc kín đầu. Càng đi vào trong càng tối, không có chút ánh sáng nào lọt vào.
Bên dưới cây là tường đá, trên tường có một cánh cửa sắt lớn. Trên cửa là từng thanh sắt mảnh, ghép lại chặt chẽ, hoàn toàn không ăn nhập với bức tường xung quanh.
Trên cửa còn khóa một ổ khóa lớn. Không giống những chỗ khác, mặt khóa bóng loáng, vừa nhìn đã biết là được sử dụng thường xuyên.
Đông Lộ lấy chìa khóa ra, khi Tô Cẩm Hòa còn đang bối rối thì hắn đã mở khóa xong, rồi nhẹ nhàng nói:
“Anh, Tiểu Tiểu Tô đang đợi anh đó.”
Tô Cẩm Hòa chưa kịp hiểu gì thì chân bất ngờ trượt, cả người ngã chúi vào trong cánh cửa. Hình ảnh cuối cùng cậu thấy được, là gương mặt lạnh băng của Đông Lộ khi đóng cửa lại.
Hắn đã đẩy cậu.
Suýt chút nữa thì ngã sấp mặt, Tô Cẩm Hòa loạng choạng đứng vững lại, rồi bất giác hít sâu một hơi lạnh.
Trong hòn non bộ kia, có hai luồng sáng xanh mờ.
Đó là ánh mắt chỉ động vật hoang dã mới có.
Mắt nó to bằng quả trứng gà, tròn xoe và lấp lánh. Trong khe tối mờ mờ đó, không phải đang ẩn một con chó lớn thì cũng là dã thú.
Đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào cậu, bất động.
Tô Cẩm Hòa hoảng hốt nép sát vào cửa sắt. Cậu muốn hét lên, nhưng lại sợ làm kinh động con vật đó. Vì thế chỉ có thể thở dồn dập, cố giữ giọng thấp, run rẩy nói với Đông Lộ bên ngoài:
“Đừng đùa nữa, mở cửa ra mau.”
Giọng cậu run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh chảy đầy người. Đây không còn là chuyện đùa nữa, cậu và dã thú chỉ cách nhau vài bước chân, có thể bị xé xác bất kỳ lúc nào. Sự sợ hãi này còn đáng sợ hơn cả ma quỷ, vì đây là cái chết thật.
“Anh sợ gì chứ, trong đó là Tiểu Tiểu Tô mà, anh thích nó nhất cơ mà.”
Tô Cẩm Hòa siết chặt song cửa, giờ cậu mới hiểu tại sao cửa này lại làm bằng sắt. Đây rõ ràng là cái l*иg nhốt thú.
Cậu thử dùng sức đẩy, nhưng cánh cửa chẳng hề nhúc nhích. Nhìn xuống dưới, cậu phát hiện Đông Lộ đã móc ổ khóa trở lại.
Từ chỗ khe cửa này, cậu không thể thò tay ra ngoài được.
Tô Cẩm Hòa gào lên:
“Thả tôi ra! Mở cửa mau!”
Vừa dứt lời, con vật trong bóng tối bỗng cử động.
Đôi mắt ấy sáng rực, nó bật dậy.
Tô Cẩm Hòa nghe thấy tiếng gầm trầm thấp, mang đầy vẻ cảnh cáo của dã thú.
“Nghe nói hồi nhà họ Tô nghèo nhất, anh vẫn thường đến xin Tiểu Tiểu Tô đồ ăn. Nó đối xử với anh rất tốt, cũng nghe lời anh nhất. Anh à, nó từng cứu anh rất nhiều lần, sao giờ lại sợ nó? Nếu Tiểu Tiểu Tô biết, chắc sẽ đau lòng lắm.”
Khi nhà họ Tô nghèo rớt mồng tơi, đến cơm còn không có mà ăn, cả nhà ai cũng đói meo.
Người còn không lo xong, ai lo nổi cho thú?
Cái hòn non bộ trong vườn từng là chỗ chơi của Tiểu Tiểu Tô lúc nhỏ. Lớn lên một chút, nó dễ dàng trèo qua bờ tường. Không ai cho nó ăn, nó ra ngoài săn mồi. Có khi Tô Cẩm Hòa đói quá chạy đến đây, Tiểu Tiểu Tô sẽ nhường phần săn được cho cậu. Hồi đó, nhờ nó mà cả nhà mới không chết đói.
Lúc Đông Lộ kể, hai luồng sáng xanh kia cũng bắt đầu bước ra khỏi hòn non bộ.
Ban đầu, Tô Cẩm Hòa chỉ thấy một khối đen. Đến khi nó lộ gần hết người, cậu mới há hốc miệng kinh hãi.
Đó là một con báo đen.
Tô Cẩm Hòa vừa sợ vừa muốn bật khóc...
Đây đâu phải trò đùa.
Ai lại nuôi báo làm thú cưng chứ? Đông Lộ này đầu có vấn đề thật rồi. Mà con này đâu giống Tiểu Tiểu Tô trong trí nhớ cậu!
Con báo rõ ràng đang khó chịu, Tô Cẩm Hòa chẳng thấy chút gì gọi là thân thiện cả. Cái vẻ nó nhìn cậu, chẳng khác nào xem cậu là bữa tối sắp tới.
Nó di chuyển vòng quanh, sẵn sàng nhảy bổ tới.
Tô Cẩm Hòa chân tay mềm nhũn, đập liên hồi vào cửa sắt phía sau:
“Mở cửa ra! Khốn kiếp Đông Lộ, cậu mở ngay cho tôi! Đây không phải chuyện đùa, chết người thật đấy!”
“Anh sợ gì chứ? Đó là Tiểu Tiểu Tô, nó sẽ không làm hại anh đâu.”
Tô Cẩm Hòa hét lên:
“Cậu nhìn bằng con mắt nào mà bảo nó không hại tôi hả?”
Tiếng hét làm con báo động lên, nó gầm gừ nhe răng, hàm răng nhọn hoắt đầy máu tanh như muốn nuốt sống cậu.
Đây không phải sở thú, con này là thú hoang, nó biết săn mồi, và chắc chắn cũng biết ăn thịt người.
Quan trọng là, con báo này không hề thích cậu.
Ngay từ ánh mắt đầu tiên, cậu đã thấy sự thù địch.
Cậu không ngu đến mức thử giao tiếp với nó.