“Anh, canh đổ kìa.”
Lời nhắc nhở của Đông Lộ khiến Tô Cẩm Hòa giật mình nhận ra, mình vừa làm đổ bát canh ấm, bên trong còn có mấy miếng bí đao và tôm bóc vỏ.
Cậu “a” một tiếng, vội vàng bật dậy. Dưới mông cậu là chiếc chăn duy nhất trên giường. Nếu lỡ làm ướt, đêm nay chỉ còn cách mặc nguyên quần áo mà ngủ. Tô gia dù lớn đến đâu, phòng nhiều đến mấy, thì cũng không thể có thêm chăn. Mà dù là mùa hè, đêm xuống vẫn se lạnh, không có chăn thì sao mà ngủ cho yên.
Vừa đứng dậy, thắt lưng đau nhói như sắp gãy, kêu lên một tiếng “rắc”, cậu chúi người về phía trước, may mà Đông Lộ đỡ kịp.
“Anh như vầy... thật sự rất đẹp mắt.”
Giọng Đông Lộ không mang theo ý khen ngợi, ánh nhìn lạnh lẽo và có phần đáng sợ. Đây mới chính là con người hắn hôm qua khiến người ta thấy bất an. Nhưng vì sao đang yên đang lành lại thành ra như vậy?
Tô Cẩm Hòa cúi đầu nhìn xuống, lớp áo bị nước canh làm ướt dính sát vào người, gần như trong suốt, bên trong nhìn rõ không sót thứ gì, ngay cả màu sắc da thịt cũng lộ ra. Mà trên làn da ấy, là vết bầm tím loang lổ do Cổ Kính để lại.
Đông Lộ nói:
“Đáng tiếc... không phải em làm ra.”
Mặt Tô Cẩm Hòa lập tức biến sắc, vội kéo vạt áo lại, đẩy Đông Lộ ra. Nhưng khoảng cách hai người vẫn còn gần, Đông Lộ bước nhanh lại, dán sát vào cậu.
“Tô Cẩm, anh biết không? Hôm qua, khi anh làm chuyện đó trước mặt em... em đã nhịn không nổi.”
Hắn thì thầm sát bên tai, giọng cố tình hạ thấp đầy ám muội.
Tô Cẩm Hòa quay phắt lại, cậu từng nói rồi, chỉ cần Đông Lộ dám làm chuyện vượt giới hạn, sẽ lập tức bị đuổi khỏi nhà họ Tô. Nhưng khi quay đầu, thứ đập vào mắt cậu không phải là vẻ mặt nguy hiểm, mà là một vật lạnh lẽo chạm vào mũi, một chiếc đồng hồ quả quýt màu vàng kim.
“Quà tặng cho anh. Ai cũng có cả, anh cũng nên có vài món giống vậy mang bên mình.”
Là một chiếc đồng hồ quả quýt, tròn tròn, chính giữa có nắp khắc hoa văn, bên trên treo sợi dây xích vàng óng. Thứ này, trước kia Tô Cẩm Hòa chỉ từng thấy trên TV, biểu tượng thân phận của tầng lớp thượng lưu thời bấy giờ. Một cái như vậy có thể đổi được rất nhiều thứ.
Đối với Tô Cẩm Hòa mà nói, món quà này quá đắt đỏ. Cậu không định nhận, cũng không muốn lấy thứ không rõ ràng từ Đông Lộ. Nhưng Đông Lộ chẳng cho cậu cơ hội từ chối, cứ thế nhét vào tay rồi quay lưng bỏ đi.
Tô Cẩm Hòa chỉ kịp “Ê!” một tiếng, trong phòng lại chỉ còn lại mình cậu.
Cậu nhìn chiếc đồng hồ trong tay, lại cúi đầu nhìn bộ quần áo ướt sũng của mình. Lát nữa phải tìm cơ hội trả lại thôi, giờ thì phải thay đồ trước đã.
Tô Cẩm Hòa loay hoay thay áo, rồi ôm chăn về lại giường. Cả buổi trưa nay Đông Lộ khiến cậu rối bời, chẳng biết rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
Cậu vừa nghịch nghịch chiếc đồng hồ quả quýt, vừa nghĩ về những hành động khó hiểu của Đông Lộ. Từ chuyện tự tay trải nệm đến ánh mắt hôm nay, mọi thứ đều rất lạ.
Dù vậy, phải công nhận là từ khi đến thế giới này đến giờ, đây là lần đầu cậu có thể nhìn thấy giờ giấc rõ ràng như vậy. Cây kim đồng hồ khiến cậu bồi hồi. Ở Phong Thành, mọi người vẫn quen tính giờ bằng canh giờ, mỗi lần nghe quản gia nói giờ Dậu hay giờ Mùi gì đó, cậu lại phải đếm đầu ngón tay mà suy.
Tô Cẩm Hòa đeo dây đồng hồ vào, nhìn nó đung đưa trước mặt, trong lúc đang lim dim buồn ngủ thì Đông Lộ trở lại. Lần này, còn dẫn theo một người nước ngoài.
Bọn họ hấp tấp bước vào nhà.
Tô Cẩm Hòa ngơ ngác nhìn, vừa muốn ngồi dậy thì nghe thấy Đông Lộ nói vài câu tiếng nước ngoài với người kia. Dù không giỏi tiếng Anh như Đông Lộ, cậu vẫn hiểu được đại ý:
“Anh tôi bị đau lưng, phiền anh xoa bóp giúp.”
Người nước ngoài kia vui vẻ nhận lời, còn xoa tay, mỉm cười tiến lại gần.
Tô Cẩm Hòa hoảng hốt bật dậy, lưng cậu đau là do Cổ Kính, không phải do ngồi sai tư thế hay bị trẹo, chẳng cần thầy thuốc đến bấm huyệt gì cả! Đông Lộ rõ ràng biết điều đó mà!
Cậu vừa thốt lên “Không!” thì liền là một tràng la hét thảm thiết...
“Đông Lộ thiếu gia .”
Hai người hầu khiêng máy hát đĩa tiến vào. Đông Lộ phất tay ra hiệu, họ lập tức đặt máy đĩa vào bàn bên cửa sổ, bật lên đĩa nhạc. Giai điệu kiểu cũ giọng Bắc Kinh vang lên rành rọt.
Đông Lộ kéo ghế lại gần, vắt chân ngồi xuống cạnh giường, nhìn người nước ngoài đang xoa bóp cho Tô Cẩm Hòa. Tay hắn gõ nhịp lên đầu gối, thỉnh thoảng còn lắc đầu theo nhạc, trông như rất thích thú.
Người nước ngoài kia ra tay không nhẹ chút nào, Tô Cẩm Hòa hét đến khản cổ, tiếng la của cậu hòa cùng tiếng nhạc, khiến buổi trưa ở Tô phủ trở nên náo loạn vô cùng.