Dù trước kia học lịch sử không giỏi, cậu vẫn biết thời Dân Quốc hỗn loạn đến mức nào.
Thổ phỉ, cướp bóc, quân phiệt tranh quyền, chính phủ chia rẽ, chưa kể còn sắp bước vào chiến tranh xâm lược.
Một mảnh hỗn loạn.
Nhìn dáng vẻ này, chắc cậu chỉ tầm hai mươi mấy tuổi... chẳng lẽ cậu phải sống cả đời trong giai đoạn loạn lạc như vậy sao?
Cậu không muốn như thế!
Nhưng mà... biết làm sao bây giờ?
Bất lực nhìn tay mình, sau vài ngày tỉnh lại, cậu đã hiểu rõ một số chuyện.
Thứ nhất, ở thế giới này, cậu tên là Tô Cẩm Hòa. Cái tên đầy chất thơ, nghe như từ “cầm, kỳ, thi, họa” mà ra, nghe lãng mạn thật... chỉ tiếc chủ nhân cái tên này lại là một kẻ ngốc.
Nghe nói hồi nhỏ Tô Cẩm Hòa không ngu ngốc. Sau khi ông cụ qua đời, cha cậu ta bận bịu chuyện gia đình, không để mắt đến con, kết quả cậu ta ngã xuống giếng. Không chết đuối, nhưng không rõ do đập đầu hay vì lạnh quá, lúc được kéo lên thì đã đần độn rồi.
Lần này cũng vậy, cậu ta lại rơi xuống giếng. Một người trưởng thành như cậu ta sao có thể lọt xuống cái nơi chật hẹp đó cơ chứ?
Nhưng khác với lúc nhỏ, lần này khi được vớt lên, cậu ta đã tắt thở. Đại phu bắt mạch, bận rộn hơn nửa ngày, chuẩn bị tuyên bố đại thiếu gia nhà họ Tô đã qua đời thì... cậu đột ngột tỉnh lại.
Quan trọng là, tỉnh dậy rồi... lại không còn ngu ngốc nữa.
Khi cả nhà họ Tô vừa khóc vừa cười vì mừng rỡ, cậu lúc này trong thân xác của Tô Cẩm Hòa thì rối bời: Tôi không phải là “Tô Cẩm Hòa”, cái người ngốc nghếch kia đã chết rồi, các người còn vui cái gì?
Nhưng cũng nhờ trước đó nguyên chủ "Tô Cẩm Hòa" là người ngốc, giờ cậu chẳng biết gì về chuyện nhà họ Tô cũng chẳng ai nghi ngờ. Hễ cậu hỏi gì, người hầu kẻ hạ đều kể hết, chẳng giấu giếm gì cả.
Vậy nên mấy ngày qua, cậu đã moi được không ít chuyện.
Cậu vẫn không rõ tại sao mình lại đến được nơi này. Tạm thời đành tới đâu tính tới đó. Đây không phải trò chơi, cũng chẳng có hệ thống, muốn về thế giới cũ... e là không thể rồi.
Thời đại này tuy chẳng mấy lý tưởng, nhưng thân phận hiện tại thì khá tốt. Nhà giàu, địa vị cao, ít nhất trước khi chiến tranh bùng nổ, cậu vẫn có thể sống những ngày thong dong sung sướиɠ.
Nhưng một khi chiến tranh nổ ra... đám địa chủ, ông lớn như cậu chết còn thảm hơn người thường.
Thế nên, có nên nhân lúc còn “biết trước tương lai” mà chuẩn bị gì đó trước hay không?
Đang mải nghĩ ngợi, trong đầu cậu lại hiện lên gương mặt xa lạ kia.
Người đàn ông đó là ai?
Tại sao lại xuất hiện trên giường Tô Cẩm Hòa?
Còn người phụ nữ kia là ai?
Quan hệ giữa họ là gì?
Tại sao người hầu nhà họ Tô lại dè chừng hắn như vậy?
Quan trọng nhất là... tại sao hắn lại sờ vào người mình?
Cảm giác rất rõ ràng mọi chuyện không đơn giản chút nào.
Nhà họ Tô này, hình như cũng không hề yên bình như vẻ bề ngoài...