Chương 29: Sự khó hiểu của Đông Lộ (2)

Nhưng chỉ một giây sau khi cậu ngồi xuống, nét ngạc nhiên đã bị xóa sạch. Cậu tiếp tục bưng bát ăn cơm.

“Đây mới là đồ ăn cho người. Em thật không hiểu nổi...”

Vừa ăn, Đông Lộ vừa bắt đầu lải nhải kể tội những ngày đầu về Tô gia, toàn là uất ức, tủi thân.

Tô Cẩm Hòa lặng lẽ ăn, như thể đang xem một chương trình nhàm chán trên đài phát thanh.

“Anh, anh đối xử với em không tốt.”

Nói tới đây, giọng Đông Lộ chợt chững lại, ngữ khí cũng thay đổi.

Tô Cẩm Hòa bị kéo khỏi mạch suy nghĩ, ngẩng đầu nhìn hắn:

“Sao vậy?”

“Trước kia anh không như thế.”

Đông Lộ nghịch đũa trong bát cơm, không ăn, chỉ xoay tới xoay lui.

Khuôn mặt kia vốn tuấn tú rạng rỡ, giờ lại hiện nét buồn rầu u uất, khiến Tô Cẩm Hòa bỗng dâng lên cảm giác... áy náy.

“Tôi làm gì cơ?”

“Trước kia, lúc ăn cơm, anh luôn gắp đồ ăn cho em trước.”

“Hả?”

Đông Lộ càng tỏ ra tủi thân:

“Cái gì ngon, cái gì tốt, anh đều dành cho em.”

Tô Cẩm Hòa im lặng nhìn hắn, miếng cơm trong tay cũng chẳng buồn đưa lên miệng nữa. Đúng lúc ấy, Đông Lộ đột nhiên ngẩng đầu. Khác với nét khoa trương khi nãy, giờ trong mắt hắn thoáng một tia buồn sâu, khiến Tô Cẩm Hòa chợt lặng người.

Người kia cũng đứng dậy, ra dáng đàng hoàng.

Đông Lộ nhìn chén cơm, khẽ cười:

“Trước đây anh đối với em là tốt nhất. Lúc em vừa về Tô phủ, ai cũng coi thường, ai cũng bắt nạt. Chỉ có anh chơi với em, cho em ăn ngon, đồ chơi đẹp, còn bảo vệ em, không cho ai nói em một câu nặng lời.”

Nhìn Đông Lộ, trước mắt Tô Cẩm Hòa bỗng hiện ra một cảnh tượng.

Khi ấy Đông Lộ mặc đồ lộng lẫy mà bị người hầu cười nhạo, vờn giễu, còn cậu, một thằng ngốc lại chắn trước mặt Đông Lộ, lớn tiếng quát nạt đám người kia. Sau đó, cậu móc từ ngực ra một món đồ chơi nhỏ, quý như bảo bối, đưa tận tay Đông Lộ để dỗ hắn vui.

Bởi vì Tô Cẩm Hòa là kẻ ngốc, nên cậu chẳng biết thân phận của Đông Lộ là gì, chẳng hay hắn đã trải qua những chuyện gì, lại càng không có ác cảm gì với hắn.

Trong mắt kẻ ngốc ấy, Đông Lộ chỉ là một đứa trẻ xinh đẹp.

Còn Đông Lộ bây giờ, lại khiến người ta càng nhìn càng khó hiểu.

Hắn và hôm qua dường như là hai người khác hẳn nhau. Tuy tình trạng của Tô Cẩm Hòa bây giờ không tốt, nhưng cậu vẫn tin rằng, người Đông Lộ của hôm qua không phải là ảo giác.

“Chỉ có anh là quan tâm em có được ăn không, ăn có đủ no không, có quần áo để mặc, có đủ ấm không...”

Đông Lộ cụp mi mắt, hàng lông mi đổ bóng nhạt nhòa xuống dưới, đẹp đến xót xa.

“Thôi được rồi, đừng nói nữa, ăn cơm đi.”

Tô Cẩm Hòa cố nén cơn đau ở thắt lưng, đứng dậy gắp cho hắn cái đùi gà, không muốn hắn cứ mãi nhớ chuyện cũ.

Đông Lộ nhìn cái đùi gà trong chén, vừa cười vừa như muốn bật khóc. Hắn không nói thêm lời nào, cúi đầu đưa đùi gà lên miệng.

Tô Cẩm Hòa lặng lẽ nhìn hắn. Tất cả những gì Đông Lộ thể hiện ra, trông không giống như đang đóng kịch.

Trừ phi, hắn là diễn viên giỏi đến mức có thể hoàn toàn hóa thân thành người khác.

Tô Cẩm Hòa vuốt nhẹ vành bát canh, như đang suy nghĩ điều gì đó rồi đưa lên miệng.

“Khi em đi, chỉ có mình anh là người khóc...”

Tô Cẩm Hòa khẽ cụp mắt.

“Chỉ có anh nói sẽ nhớ em...”

Đông Lộ vẫn cúi đầu, không ai nhìn rõ vẻ mặt hắn lúc này.

“Lúc em đi du học, người em nhớ nhất cũng là anh...”

Ăn xong cái đùi gà, Đông Lộ ngẩng đầu lên. Đôi mắt từng ánh nước bây giờ lại tràn đầy ánh sáng rạng rỡ.

“Mỗi ngày em đều mong được quay về. Bây giờ, cuối cùng em cũng được gặp lại anh!”

Nói rồi, ánh mắt ấy lại rơi vào u ám.

“Hồi đó, anh hay rúc vào lòng em, để em ôm tùy ý, hai đứa còn ngủ chung một chăn. Anh không thích mặc đồ, cũng không cho em mặc. Bất kể đông hay hè, hai đứa đều ôm nhau ngủ.”

Tô Cẩm Hòa trừng mắt, giơ bát canh lên, muỗng canh đưa đến miệng bỗng cứng lại giữa chừng.

“Anh không giống bây giờ, lạnh lùng như băng, không chịu tắm với em, còn đuổi em ra ngoài...”

Muỗng canh suýt nữa trào ra khóe miệng, Tô Cẩm Hòa vội vàng nuốt xuống, một ngụm canh lớn làm cổ họng nghẹn lại, trượt xuống ừng ực.

“Anh nói thích em nhất, chỗ nào cũng thích, thích nhất là chỗ này của em...”

Đông Lộ lấy đũa chạm nhẹ vào môi mình.

“Em vẫn còn nhớ rõ anh thích cái gì, anh thích nhất...”

Sợ nghe thêm điều gì đáng sợ hơn, Tô Cẩm Hòa vội cắt lời hắn:

“Được rồi Đông Lộ, lo ăn cơm đi, đừng nói nữa!”

Nhưng vừa cắt ngang, ánh mắt Đông Lộ lập tức trở nên ai oán.

“Anh quả nhiên không thích em nữa, những chuyện trước kia, chắc chỉ có em còn nhớ.”

“Đông Lộ, đang ăn cơm thì đừng nói chuyện.”

“Anh chắc cũng quên luôn rồi, chuyện anh từng nói sẽ cưới em.”

Tay Tô Cẩm Hòa run lên, bát canh nghiêng hẳn, hắt đổ một mảng lớn xuống vạt áo.

Lớp vải mỏng nhẹ ấy, lập tức ướt sũng, trở nên trong suốt.