Chương 27: Thân phận của Đông Lộ (2)

Cha của Tô Cẩm Hòa là người lười biếng, ham ăn lười làm, học hành không tới nơi tới chốn, dạy dỗ thế nào cũng vô ích.

Lão thái gia nhận ra đây chính là báo ứng. Số tiền không minh bạch kia rốt cuộc cũng phải trả giá. Ông chấp nhận số phận.

Khi con trai đến tuổi cưới vợ, ông chọn một cô gái trong sạch, nền nếp tốt. Nhưng giống như trước kia, vợ mang thai nhiều lần đều không giữ được.

Cuối cùng, lão thái gia quyên một khoản tiền lớn cho chùa chiền, bắt đầu ăn chay niệm Phật. Có thể vì tâm thành nên cảm được trời xanh, Tô Cẩm Hòa mới ra đời.

Cũng là sinh khó, mẹ phải chết mới sinh ra được cậu.

Người trong thành đồn rằng: Dòng máu nhà họ Tô phải đổi bằng mạng sống.

Vì lời nguyền đó, cả đời lão thái gia chỉ cưới một người vợ, cũng không cho phép con trai nạp thϊếp.

Khác với cha mình, Tô Cẩm Hòa từ nhỏ thông minh, lanh lợi, ai gặp cũng yêu quý, được ông nội rất mực cưng chiều.

Nhưng hạnh phúc ngắn ngủi, không bao lâu lão thái gia qua đời.

Tô lão gia từ đó không còn ràng buộc, sống phóng túng. Ban đầu là lén lút có vài người đàn bà, sau lại công khai rước về, cưới đến ba người vợ bé.

Có thể do kiếp trước làm quá nhiều điều xấu, ba người đàn bà trẻ trung xinh đẹp ấy không ai sinh được con cho ông ta.

Trong lúc đó, Tô Cẩm Hòa bị ngã xuống giếng, trở thành người ngốc nghếch.

Có lẽ đây cũng là báo ứng của nhà họ Tô. Tô lão gia không mấy quan tâm, tiếp tục cuộc sống xa hoa. Cho đến một ngày, ông ta gặp mẹ của Đông Lộ.

So với ba bà vợ kế, mẹ Đông Lộ là người lớn tuổi nhất, vì lúc đó Đông Lộ đã mười sáu. Nhưng bà ấy là người đẹp nhất.

Cha Đông Lộ làm ăn buôn bán, khi ấy định cho con trai du học, gia đình hòa thuận, hạnh phúc.

Tô lão gia để ý đến mẹ Đông Lộ, giở đủ trò xấu, cuối cùng dùng tiền phá hoại việc kinh doanh của nhà họ.

Cha Đông Lộ chết, gia đình tan nát.

Tô lão gia tìm gặp mẹ Đông Lộ, nói chỉ cần bà chịu theo ông, ông sẽ chăm lo cho hai mẹ con.

Vì con trai, bà ấy đành chấp nhận. Nhưng yêu cầu ông ta phải đưa Đông Lộ đi du học.

Ông ta đồng ý, từ đó bà trở thành Ngũ phu nhân nhà họ Tô, Đông Lộ cũng chuyển vào ở trong phủ.

Hai năm sau, ông ta giữ lời đưa Đông Lộ ra nước ngoài. Từ đó không thấy trở về.

Không lâu sau, ông ta qua đời. Ngũ phu nhân chẳng mấy thân thiết nên không dự tang lễ, lập tức tái giá.

Từ đó, bà ấy không còn liên quan gì đến Tô gia, nên không ai còn nhắc đến.

Không ngờ hai năm sau, Đông Lộ trở về.

Ông ta từng công khai trước mặt mọi người để chứng minh thành ý, nói rằng Tô Cẩm Hòa là người đần độn, Đông Lộ chính là con ruột của ông. Mọi thứ trong Tô phủ đều thuộc về Đông Lộ, bất kể tương lai thế nào, người nhà họ Tô phải xem hắn như chủ nhân mà đối đãi.

Hiện giờ, quản gia thật sự không biết nên làm sao.

...

Tô Cẩm Hòa trước giờ vẫn thắc mắc: Rõ ràng cậu là người duy nhất của nhà họ Tô, sao lại bị gọi là “đại thiếu gia” mà không như Ứng Hoằng, được gọi thẳng là “Ứng thiếu gia”?

Giờ thì cậu đã hiểu, vì nhà họ Tô còn một “cậu con trai út”, người không có máu mủ với cậu, nhưng danh nghĩa lại là em trai.

Chính cha cậu đã thừa nhận điều đó.

"Đại thiếu gia, tôi thật sự không cố ý..."

Tô Cẩm Hòa cắt lời:

"Không cần nói. Tôi hiểu rồi."

"Nếu cha tôi đã nói như vậy, Đông Lộ cũng không chối bỏ, thì hắn là người của Tô gia. Tôi sẽ xem hắn là em trai."

Quản gia kinh ngạc thốt lên, không hiểu vì sao Tô Cẩm Hòa lại quyết định như thế.

"Giờ Tô gia do tôi làm chủ. Ai cũng phải tuân theo quy củ của tôi. Nếu Đông Lộ có điều gì bất thường, hoặc làm chuyện không nên làm, lập tức đuổi khỏi nhà. Nếu không làm được, cứ báo cho cảnh sát. Tô phủ không chào đón kẻ mưu mô."

Quản gia lại lần nữa sững người, nhưng rồi cũng gật đầu đồng ý.

"Không cần đối xử đặc biệt gì cả. Cứ như thế nào thì sống như thế ấy. Tô gia hiện giờ nghèo khó, nếu hắn chấp nhận được thì cứ ở lại. Còn không thì tôi cũng không giữ."

"Chỉ cần hắn vượt qua được ngưỡng cửa này, sống tử tế, thì hắn là em trai tôi, Tô Cẩm Hòa."

Nói rồi, hcaaju đứng dậy. Cơ thể mệt rã rời, ghế lạnh làm bụng co rút đau đớn.

Cậu biết quản gia đang lo điều gì, sợ mục đích Đông Lộ trở về không trong sáng, có thể gây hại cho cậu. Nhưng cậu không còn là kẻ ngốc nữa.

Với người em trai đã sống cùng cậu hai năm ấy, cậu có đề phòng nhưng không quá lo lắng. Vì khác với Ứng Hoằng, Đông Lộ là người mà cậu, Tô Cẩm Hòa nắm quyền chủ động.

Tuy tay trắng, nhưng cậu là người đứng đầu Tô gia.

Thế là đủ rồi.