Chương 25: Chủ nhân nhà họ Tô

Chỉ cần nhìn phòng tắm này thôi cũng đủ thấy năm xưa nhà họ Tô từng có thế lực và danh tiếng đến mức nào.

Chỉ tiếc, tất cả giờ đã thành quá khứ.

Bên cạnh ao kia vốn đặt đầu thú bằng đồng để phun nước, nhưng giờ đã thành món đồ trang trí. Với tình cảnh hiện tại của nhà họ Tô, để cho ao nước đầy ắp thế này cũng đã là chuyện xa xỉ.

“Lâu lắm rồi tôi mới trở về, trong nhà đổi thay lớn đến vậy.”

Tô Cẩm Hòa còn đang nhìn cái đầu thú kia thì giọng của Đông Lộ vang lên sau lưng. Cậu vốn chẳng có thiện cảm gì với hắn, nên vừa thấy Đông Lộ bước vào, Cẩm Hòa lập tức xuống nước trước.

Nước ấm bao lấy thân thể, nhưng thứ đầu tiên cậu cảm nhận không phải sự thoải mái, mà là cơn đau nhói.

Toàn thân chỗ nào cũng đau, nhất là ở nơi kia.

Không muốn để Đông Lộ nhận ra, cậu cúi thấp đầu, nửa vùi môi xuống mặt nước, lặng lẽ chờ cơ thể thích ứng với cơn đau.

Ngay sau đó, mặt nước lại gợn sóng, Đông Lộ cũng đã xuống ao, ngồi ngay bên cạnh cậu. Cơ thể gần như không còn chút sức lực, Tô Cẩm Hòa khẽ lắc lư theo làn nước.

“Anh...”

Đông Lộ khua nước, vươn tay về phía cậu. Đúng lúc bàn tay sắp chạm tới, Cẩm Hòa bất ngờ ngẩng đầu.

Ánh mắt ấy, sắc bén lạ thường.

“Sao, cậu tưởng tôi là kẻ ngốc, ai muốn bắt nạt cũng được, nên cậu cũng định giống bọn họ, chen chân vào à?”

Đông Lộ khựng lại, rồi cười, giọng nghe vô hại:

“Anh nói gì thế, tôi chỉ muốn giúp anh kỳ lưng thôi. Nhìn anh có vẻ không khỏe.”

Giọng Cẩm Hòa trầm xuống:

“Đông Lộ, có chuyện tôi muốn cậu hiểu cho rõ. Bây giờ trong nhà họ Tô, tôi là người làm chủ. Nếu cậu gọi tôi một tiếng anh, thì hãy làm tròn bổn phận của người em. Còn nếu không...”

“Tôi sẽ lập tức đuổi cậu ra khỏi nhà.”

Cậu từ từ nhắm mắt, ngâm mình trong nước ấm. Cơn đau vẫn còn, người thì lâng lâng như say, nhưng đầu óc cậu lại vô cùng tỉnh táo. Từ tối qua đến giờ, chưa lúc nào cậu tỉnh táo đến thế.

“Cậu cũng thấy rồi, tình trạng của tôi hiện giờ chẳng ra sao cả. Chứ đừng nói kéo tôi, dù cậu có đánh tôi một trận hay làm chuyện gì quá đáng hơn nữa, tôi cũng chẳng đủ sức phản kháng.”

Cẩm Hòa nói chậm rãi, từng chữ một. Những gì cậu muốn nhắn nhủ, Đông Lộ hẳn là hiểu rõ.

“Nhưng tôi không còn sức lực lúc này, không có nghĩa là mãi mãi sẽ như vậy.”

Cậu mở mắt, nhìn gương mặt mình chập chờn phản chiếu trên mặt nước.

“Người trước mặt cậu bây giờ đã không còn là thằng ngốc năm xưa nữa.”

Bọt nước tụ nơi cằm, theo từng cử động môi hắn mà rung rinh, cuối cùng rơi xuống, làm tan vỡ bóng hình dưới nước.

“Nhà họ Tô sa sút, tôi thành kẻ ai cũng khinh, như con chó rơi xuống nước. Nhưng chó vẫn là chó, dù có bị đánh chết, tôi cũng phải cắn trả một miếng.”

Dù chết, cậu cũng sẽ không để người bắt nạt cậu được thoải mái.

Cẩm Hòa nhìn sang Đông Lộ. Nụ cười vốn thường trực trên môi hắn giờ đã biến mất. Ngược lại, chính cậu bật cười.

“Cậu với tôi đều không còn là trẻ con. Những gì tôi vừa làm, cậu nhìn cũng rõ cả. Tôi chẳng có ý giấu giếm. Đàn ông gặp chuyện như vậy, vốn rất bình thường thôi, cậu cũng sẽ gặp phải, phải không?”

Nói xong, cậu chống tay lên thành ao, tự mình tắm rửa.

Những lời vừa rồi, cậu chỉ muốn cho đối phương thấy. Được thôi, cậu cho hắn nhìn cho thỏa, nhưng tuyệt đối không phải là dáng vẻ cậu bị dồn vào đường cùng.

Cậu cho hắn xem, coi như nể mặt mà thôi.

Suốt quá trình ấy, ngoài việc nhíu mày, đôi mắt cậu gần như không chớp lấy một lần. Khuôn mặt trắng bệch đối diện Đông Lộ, cho đến khi hương thơm cổ kính nơi này hoàn toàn biến mất.

“Rầm” một tiếng, cậu đứng dậy, chẳng thèm nhìn Đông Lộ thêm lần nào, chỉ dựa vào bờ vai để ra khỏi ao.

Cậu nhếch môi:

“Tôi tắm xong rồi, cậu từ từ mà dùng. Chỉ có điều, nước này đã bị tôi làm đυ.c, nếu cậu không chê thì cứ tắm tiếp. Còn nếu không...”

“Cậu cũng biết, nhà họ Tô giờ nghèo túng, không còn phung phí như xưa được nữa. Nếu cậu không thích, thì ra luôn đi, đừng phiền tới quản gia.”

Nói dứt lời, Tô Cẩm Hòa rời khỏi.

Đông Lộ chỉ còn lại một mình, ngồi trong làn nước gợn sóng.

...

Thay quần áo xong, Cẩm Hòa đi thẳng đến chỗ lão quản gia. Cho dù cậu có thể ngất bất kỳ lúc nào, nhưng trước khi ngã xuống, cậu còn việc quan trọng hơn phải làm.

Cậu nhất định phải biết rõ, rốt cuộc Đông Lộ kia có lai lịch thế nào.

Tô Cẩm Hòa cảm thấy mình thật thảm hại. Bị kẻ kia hại đến thế, ngay cả tìm một góc tối để liếʍ vết thương cũng không xong.

Ngay cả một phút nghỉ ngơi, ngay cả thời gian để tự thương hại bản thân, cậu cũng không có.