Chương 24: Vị khách xuất hiện bất ngờ

Lão quản gia vội vàng đi tới, vừa thấy bọn họ thì bước chân khựng lại, sắc mặt thay đổi rõ rệt. Nhưng rất nhanh, ông cúi đầu, cung kính gọi:

“Nhị thiếu gia.”

Giữa lúc Tô Cẩm Hòa còn đang sửng sốt, người kia đã buông tay cậu ra, quay đầu lại, lạnh nhạt đáp một tiếng với lão quản gia.

Cảnh tượng này càng khiến Tô Cẩm Hòa thêm ngạc nhiên. Cậu nhìn qua nhìn lại giữa hai người, không thể hiểu nổi.

Chuyện gì thế này?

Lại có thêm một “Nhị thiếu gia”?

Tô gia chẳng phải chỉ có mỗi mình cậu là con trai duy nhất sao?

Đang còn suy nghĩ, người nọ đã quay lại nhìn cậu, thái độ bỗng thay đổi. Hắn thân mật khoác lấy tay Tô Cẩm Hòa, nở nụ cười rạng rỡ:

“Em là Đông Lộ đây. Chắc anh không còn nhớ rõ em rồi.”

Tô Cẩm Hòa nhìn xuống nơi hai người chạm vào nhau, rồi mới chậm rãi lắc đầu.

Hành động này khiến cậu thấy rất phản cảm.

Như thể chẳng nhận ra sự kháng cự trong ánh mắt cậu, Đông Lộ lại càng siết chặt lấy cánh tay cậu hơn, giọng nói đầy hứng khởi:

“Nghe nói anh đã tỉnh lại, em liền vội vã tới ngay. Đây đúng là tin vui lớn nhất trong ngày.”

“Đông Lộ, phải không?”

Không hiểu vì sao, cậu cảm thấy ghét sự thân thiết giả tạo của Đông Lộ. Từ cách lão quản gia gọi hắn là “Nhị thiếu gia” cho tới thái độ quá mức tự nhiên ấy. Dù cố rút tay mấy lần mà không được, Đông Lộ cứ như con bạch tuộc bám chặt lấy không rời.

Cuối cùng, Tô Cẩm Hòa chẳng buồn giãy giụa nữa, chỉ lãnh đạm hỏi:

“Tôi không quen cậu. Nói rõ đi, cậu là ai?”

Đông Lộ không hề tỏ ra khó chịu với thái độ xa cách của Tô Cẩm Hòa, ngược lại còn chỉ vào mũi mình, vui vẻ giới thiệu:

“Em là em trai anh mà.”

Em trai? Sao chưa từng có ai nói với tôi là tôi còn có em trai?

Những lời này, Tô Cẩm Hòa như nói với chính mình, nhưng ánh mắt lại hướng sang lão quản gia.

Giống như một đứa trẻ muốn thể hiện mình trước mặt người lớn, không chờ lão quản gia lên tiếng, Đông Lộ đã vội chen lời:

“Anh không biết cũng phải thôi. Vì em là con của người phụ nữ khác trong nhà họ Tô. Em không giống anh, em chỉ là con ngoài giá thú.”

Khi nói những lời đó, khuôn mặt Đông Lộ rạng rỡ, trong nụ cười không chỉ có sự nhiệt tình mà còn có nét trẻ con, giống như một chú thỏ vô hại.

Nhưng trong mắt Tô Cẩm Hòa, cậu chẳng thấy chút gì là đơn thuần.

Ngược lại, ở người kia toát ra một sự lạnh lẽo mơ hồ, dù hắn có cười rạng rỡ đến đâu, cũng không thể khiến Tô Cẩm Hòa thấy thoải mái.

Tô Cẩm Hòa nhìn hắn với vẻ mặt không cảm xúc.

Đông Lộ chỉ cười, rạng rỡ như mặt trời.

Hai người cứ thế đối mặt.

Lão quản gia đột nhiên lên tiếng, phá tan bầu không khí căng thẳng:

“Nhị thiếu gia, cậu định ở lại trong phủ ạ?”

Vừa nghe xong, Đông Lộ lập tức quay sang nhìn ông, nụ cười trên mặt lập tức biến mất như ảo thuật. Cả không khí cũng chùng xuống theo. Hắn lạnh giọng hỏi:

“Ông thấy tôi không nên ở lại đây?”

Lão quản gia vốn đã cúi đầu, giờ lại càng cúi thấp hơn:

“Vậy tôi đi sắp xếp hành lý cho Nhị thiếu gia.”

“Không cần vội.”

Đông Lộ hài lòng quay lại, ánh mắt rơi lên người Tô Cẩm Hòa, nụ cười lại nở rộ như hoa, kéo sát cậu vào lòng hơn. Cánh tay Tô Cẩm Hòa gần như bị ép chặt vào ngực hắn.

Đông Lộ cọ cọ người vào cậu, rồi phân phó với lão quản gia:

“Pha nước nóng đi. Chút nữa anh cả còn phải tắm rửa.”

Lão quản gia đáp một tiếng, rồi dắt theo hành lý của Đông Lộ rời đi. Trước khi đi, ánh mắt ông đầy lo lắng, lướt qua Tô Cẩm Hòa.

Chỉ một vài câu nói, một vài phản ứng, Tô Cẩm Hòa đã nhìn ra manh mối.

Lão quản gia dường như rất e dè Đông Lộ.

Mà người tên Đông Lộ này... cậu chưa từng gặp ai có thể thay đổi sắc mặt nhanh đến vậy.

Nếu không phải mắc chứng rối loạn nhân cách, thì làm sao một người có thể từ nồng nhiệt như lửa chuyển sang lạnh lùng như băng chỉ trong chớp mắt?

Cậu không thích Đông Lộ.

Không cần phải tìm lý do, ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã thấy không ưa nổi.

“Tôi không thích người khác quyết định thay mình. Tôi mệt rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi. Còn chuyện tắm rửa, để sau.”

Cơ thể cậu bây giờ yếu ớt, chẳng còn sức lực cũng chẳng có tâm trạng đối phó với mớ rối rắm này. Có chuyện gì thì đợi sau khi hồi phục rồi tính.

Hiện tại, đến đứng thôi cũng đã khó khăn.

Nhưng Đông Lộ lại không nghĩ như thế.

Hắn vẫn giữ nguyên nụ cười tươi rói, cho đến khi Tô Cẩm Hòa gần như rút được tay ra, hắn mới chậm rãi cất lời:

“Chẳng phải Ứng thiếu gia đang không ở Phong Thành sao?”

Tô Cẩm Hòa khựng lại.

“Nhìn dáng vẻ anh cả, cũng chẳng giống đang rảnh rỗi.”

Bất chợt, cậu nhớ ra trên người mình chỉ mặc áσ ɭóŧ, lại là loại vải thô mỏng manh chứ chẳng phải tơ lụa. Dưới ánh nắng, từng vết dấu đủ màu sắc trên người cậu gần như không có cách nào che giấu.

Cậu theo bản năng kéo cổ áo lại. Đông Lộ đột nhiên đưa tay, kéo cậu sát vào lòng, lần này không chỉ là nắm tay, mà là siết cả vòng eo.

Hắn ghé sát vào tai Tô Cẩm Hòa, khẽ hít một hơi.

Từ lúc trở về, Tô Cẩm Hòa chỉ thay đồ rồi lên giường nghỉ, chưa làm gì khác, trên người vẫn còn phảng phất hương vị lúc ở cạnh Cổ Kính.

Khứu giác lẫn cơ thể đều mệt mỏi đến tê liệt, cậu không để ý.

Nhưng bị Đông Lộ nhắc tới, toàn thân cậu lập tức trở nên khó chịu, như có lớp gai nhọn vừa mọc ra.

Bước chân đang định quay vào phòng cũng dừng lại.

“Hay là anh thấy... nằm cạnh đàn ông, giấc ngủ sẽ ngon hơn?”

Sống lưng cứng đờ, Tô Cẩm Hòa quay đầu lại, ánh mắt lạnh tanh, đối diện với nụ cười tươi rói của Đông Lộ.

Nụ cười ấy, ngây thơ như chẳng hiểu gì.

Cứ như thể hắn chỉ đang tốt bụng nhắc anh trai lau vết bẩn trên mặt.

Đơn giản, thuần khiết.

Nếu người ngoài nhìn thấy, e rằng sẽ tưởng Tô Cẩm Hòa là gã anh trai cay nghiệt, còn Đông Lộ là đứa em trai ngây ngô, luôn vui vẻ đi theo anh dù có bị đối xử thế nào.

Đông Lộ cười nói chân thành, như sợ bị từ chối:

“Anh đừng suy nghĩ nhiều. Em chỉ muốn giúp anh thoải mái hơn chút thôi. Lâu rồi anh em mình chưa gặp lại, cũng nên ngồi xuống trò chuyện.”

Tô Cẩm Hòa chưa từng thấy nụ cười nào lại chướng mắt đến vậy.

Nhưng cậu không có lý do để từ chối.

Không phải vì lời mời của Đông Lộ, mà là vì cậu thật sự cần tắm.

Phòng tắm của nhà họ Tô.

Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Hòa đặt chân tới nơi này.

Những gia đình khá giả đều có phòng tắm riêng, nhà họ Tô cũng không ngoại lệ. Có điều, chuyện dùng phòng tắm riêng vốn rất tốn kém, mà nhà họ Tô thì đến cả củi lửa cũng phải chắt chiu từng chút, nên bình thường chẳng mấy ai dám đυ.ng tới nơi này.

Thế nhưng lần này, lão quản gia không hề cãi lại Đông Lộ, rất nhanh đã thu dọn xong xuôi, còn chuẩn bị cả nước nóng.

Vừa bước vào trong, cái gì Tô Cẩm Hòa cũng thấy mới lạ. Cậu đang mải ngắm hoa văn trên tường thì ngoảnh lại đã thấy Đông Lộ đang cởϊ áσ.

“Cậu... cậu muốn tắm cùng tôi à?”

Đông Lộ vừa cởi nút tay áo, vừa ngẩng đầu đáp:

“Chứ không thì sao? Cái bồn to thế này để một mình anh dùng à? Nhà họ Tô chẳng phải đang túng thiếu lắm sao?”

Hắn nói một câu khiến Tô Cẩm Hòa nghẹn họng, đúng là nhà họ Tô giờ nghèo thật, chẳng có dư dả gì để phung phí thế này. Đốt nhiều củi đến vậy, e rằng mấy ngày tới không còn củi để nấu cơm.

“Vậy... cậu tắm đi, tôi lấy khăn lau người là được.”

Đông Lộ đã cởi đến áo sơ mi, thấy Tô Cẩm Hòa định đi, cũng không buồn kéo lại cái quần đang tụt dở, lập tức chạy theo. Hắn nắm lấy tay cậu, rất nghiêm túc, cũng rất thẳng thắn nói:

“Anh như thế này... thật sự là không sạch sẽ đâu.”

Tô Cẩm Hòa không gượng ép nữa, nhưng trong lòng vẫn vô cùng do dự. Cậu thật sự không muốn tắm chung với Đông Lộ, nhưng bản thân thì lại buộc phải tắm.

Ban đầu còn không để ý, giờ vừa nghĩ đến thứ Cổ Kính để lại, cậu liền ước sao có thể lột sạch tầng da này mà quăng đi cho rồi.

“Vả lại nhìn anh có vẻ không khỏe, bộ dạng thế này em sao yên tâm để anh tắm một mình được? Lỡ ngất trong đó thì sao? Đừng quên bệnh của anh cũng là do rơi xuống nước mà ra, nên đứng gần nước, anh vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Nói xong, Đông Lộ hạ giọng, mắt cũng cụp xuống.

“Huống hồ chuyện này cũng không thể để người ngoài biết. Chúng ta là anh em trong nhà, anh đừng giấu em. Em sẽ không chê cười đâu, em chỉ muốn giúp anh thôi. Anh cũng không định cứ mãi thế này chứ?”

Ánh mắt Đông Lộ bỗng trở nên chân thành đến lạ, nhưng trong lòng Tô Cẩm Hòa, giữa hai người đã có một bức tường mà dù thế nào cậu cũng không thể phá bỏ để mà tin tưởng thêm lần nữa.

Nhất là chuyện này... sao cậu có thể dễ dàng nói ra?

Dù gì, cậu cũng là “anh trai” của hắn.

Tuổi cậu đã qua cái thời con nít vô tư chẳng cần giữ ý từ lâu rồi.

Đã không ít lần, Tô Cẩm Hòa nảy sinh ý định rời xa Đông Lộ, hoặc chí ít là phân rõ ranh giới với hắn.

Chỉ là, lúc này... thật sự chưa phải lúc.

Cậu chỉ có thể nghiến răng mà chịu đựng.

Tính tình của Đông Lộ nhìn thì như con nít, nhưng lại mang cả cái kiểu dính người phiền phức của trẻ con. Tô Cẩm Hòa hiểu, không cản được hắn. Cậu cũng sợ bản thân lại ngã xuống nước một lần nữa. Nghĩ đến thế, cậu dứt khoát không nói thêm lời nào, cởϊ áσ, dẫn đầu bước vào phòng tắm.

Đồng thời, cậu tự nhắc mình trong lòng: Người này... nhất định phải đề phòng cho thật kỹ.

Đông Lộ mỉm cười nhìn Tô Cẩm Hòa cử động, rồi cũng nhanh chóng lột sạch đồ, bước theo sau.