Chương 23: Khoản buôn bán thâm hụt

Tô Cẩm Hòa cuộn tròn trong chăn, chỉ để hở hai mắt ra bên ngoài.

Chuyện xảy ra ở nhà họ Cổ, cậu nhớ rõ từng chi tiết. Cổ Kính đối xử với cậu ra sao, cậu đã cầu xin hắn thế nào... Cậu nhớ tất cả. Thân thể không theo ý chí, hay đúng hơn là ngay cả chính cậu cũng buông xuôi. Chỉ có Cổ Kính mới có thể làm dịu đi cơn giày vò đó, chỉ có hắn mới khiến cậu dễ chịu. Cậu... không thể không như vậy.

Bên dưới lớp chăn có gì đó khẽ động, rồi lại co lại thành một cục.

Tô Cẩm Hòa kéo mạnh chăn trùm kín đầu, mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Bất chợt, cậu ngừng thở dốc, nằm yên không nhúc nhích.

Đôi mắt nhắm nghiền cũng chậm rãi mở ra.

Trước khi bị Cổ Kính đưa về...

Tô Cẩm Hòa lúc ấy nằm đờ đẫn trên giường La Hán, cả người dơ bẩn, chẳng khác gì vừa bị quăng xuống bùn lầy. Thuốc đã tan, nhưng cậu vẫn không nhúc nhích nổi. Tất cả khí lực đều bị Cổ Kính rút sạch, đến mức muốn lấy một thứ gì đó che thân cũng bất lực.

Cổ Kính đứng quay lưng về phía cậu, mặc lại quần áo. Nhưng hắn không mặc hết, chỉ khoác tạm một chiếc trường bào, rồi với tay lên nóc tủ lấy xuống một chiếc hộp.

“Tô đại thiếu gia, còn nhớ thứ này không?”

Đôi mắt mệt mỏi của Tô Cẩm Hòa động đậy, ánh nhìn chậm rãi dời về phía Cổ Kính.

Đó là chiếc hộp đựng nhẫn cậu từng đưa cho hắn.

Bây giờ, lưỡi cậu không còn tê nữa, nhưng cổ họng vẫn nghẹn cứng không phát ra được tiếng nào.

Cậu dùng ánh mắt đáp lại:

Đương nhiên là nhớ. Chiếc nhẫn đó vốn của tôi, là đồ anh chưa thanh toán.

Cổ Kính cầm món đồ nhỏ kia xoay xoay, giơ lên trước ánh sáng, lại dùng ngón cái vuốt ve vài cái, rồi bất ngờ đeo vào ngón tay cái của mình.

Hắn giơ tay lên trước mặt Tô Cẩm Hòa.

“Ở vùng rừng sâu phía Đông Nam, có một bộ tộc thiểu số. Họ sống biệt lập, hầu như không ai bên ngoài biết tới. Người trong tộc sống bằng nghề săn bắn, đồng thời tinh thông thuật vu cổ. Trong tộc, vu sư còn có địa vị cao hơn cả tộc trưởng. Cách đây khoảng trăm năm, họ gọi những người buôn bán là dị nhân. Đó là lần duy nhất họ giao tiếp với thế giới bên ngoài.”

“Những dị nhân đó mang đến cho họ rất nhiều vật phẩm quý hiếm mà trong núi không thể sinh ra, phần lớn là các loại gia vị. Lần ấy, có một dị nhân đem theo vô số châu báu, nhìn trúng một cô gái trong tộc, muốn hỏi cưới rồi dắt nàng rời núi. Hắn đến đó để cầu thân.”

Tô Cẩm Hòa vẫn không hiểu vì sao Cổ Kính lại kể chuyện này, nhưng nhìn chiếc nhẫn trên tay hắn, cậu đại khái đoán được chuyện này có liên quan đến nó.

“Người trong tộc vốn bài xích người ngoài. Nhưng do cô gái kia cũng có tình ý, tộc trưởng phá lệ đồng ý gả nàng, với điều kiện từ nay về sau không được nhận mình là người trong tộc nữa, phải giữ kín mọi bí mật, và vĩnh viễn không quay lại. Hôn sự thành, cô gái khóc nức nở, còn chàng trai thì vui mừng khôn xiết. Thế nhưng, không lâu sau khi hai người rời đi, vu sư trong tộc phát hiện được thứ này trong đống bảo vật mà dị nhân kia mang đến.”

Cổ Kính xoay ngón tay, rồi rút chiếc nhẫn ra.

“Thoạt nhìn chỉ là món đồ bình thường. Nhưng thực ra, vật này phải nuôi bằng máu.”

Tô Cẩm Hòa sửng sốt, ánh mắt từ mặt hắn dời xuống ngón tay đeo nhẫn.

“Người trong tộc gọi đây là món điềm xấu. Thực tế, nó đã mang đến nhiều tai họa, nên vu sư phải phong ấn và chôn nó sâu trong hang tế tổ của tộc.”

Nói đến đây, Cổ Kính mới nhìn về phía cậu.

“Vậy... xin hỏi Tô đại thiếu gia, thứ vốn nên bị phong ấn trong hang tế, tại sao lại nằm trong tay cậu?”

Tô Cẩm Hòa nghẹn họng, không thốt nên lời. Đây là món đồ ông nội cậu để lại, cậu cũng chẳng rõ xuất xứ.

Thông qua Hoàng Tông Nhân, cậu biết những món đồ ông nội mình để lại đều không tầm thường. Nhưng không ngờ lại... đặc biệt đến mức này.

Cổ Kính tiếp lời:

“Hiện tại..."

“Cậu mang món này đến để trừ nợ, vậy trước khi thanh toán xong, chúng ta cần tính thêm một khoản.”

“Đa tạ Tô đại thiếu gia ban tặng. Chiếc nhẫn này đã dính máu tôi, giờ không thể rời khỏi tôi nữa. Mỗi kỳ phải cho nó hút máu, bằng không sẽ rước họa vào thân. Vậy cậu nói xem... khoản nợ này tính thế nào đây?”

Cổ Kính làm nghề buôn đồ cổ, chỉ cần nhìn là biết lai lịch. Khi mới cầm lên chưa thấy gì bất thường, nhưng khi máu hắn chạm vào, phản ứng của chiếc nhẫn khiến hắn lập tức nhận ra.

“Cụ thể là chuyện trăm năm trước tôi không rõ, nhưng hiện giờ bộ tộc đó vẫn tồn tại. Nếu cậu không tin, tôi có thể đưa cậu đến Đông Nam, tiện thể... mời cậu đến huyện đường giải thích rõ ràng món này từ đâu mà có.”

Dứt lời, Cổ Kính đột ngột áp sát. Hai tay hắn chống lên vai Tô Cẩm Hòa, mái tóc dài rũ xuống, bao trùm lấy cậu.

“Vậy... Tô đại thiếu gia định trả tôi bao nhiêu để giữ kín miệng đây? Phải biết rằng, nếu chuyện này lộ ra, không chỉ đơn giản là bị gọi lên tra hỏi. Dù là huyện đường hay người trong tộc, họ đều sẽ không tha. Không chỉ một mình cậu, mà cả nhà họ Tô, thậm chí bất cứ ai có liên quan cũng bị liên lụy. Cậu tuy trước đây hồ đồ, nhưng giờ chắc hiểu mức độ nghiêm trọng rồi chứ?”

Đôi mắt Cổ Kính khẽ động, nhìn xuống cơ thể Tô Cẩm Hòa đang bị chính hắn giày vò đến hỗn loạn.

“Tôi, Nhị gia nhà họ Cổ luôn giữ lời. Khoản nợ của cha cậu, kể từ hôm nay xóa sạch. Nhưng bù lại, cậu lại thiếu tôi một món lớn hơn. Trả thế nào... cậu tự quyết.”

Hắn cúi sát, ghé bên tai cậu thì thầm:

“Yên tâm, tôi sẽ không làm khó cậu, cũng không cản trở chuyện giữa cậu và Ứng thiếu gia. Chỉ cần... thỉnh thoảng... để tôi được ôm một lần là đủ. Tôi giữ lời, sẽ không để lộ nửa chữ.”

Ngón tay Cổ Kính khẽ động, khiến Tô Cẩm Hòa theo bản năng nhìn qua, đầu ngón tay hắn đang xoay nhẹ chiếc nhẫn, tựa như đắc thắng.

Đang nhìn, chợt cảm thấy tai ươn ướt. Lưỡi Cổ Kính liếʍ một vòng quanh vành tai cậu, khiến cậu rùng mình, hơi nóng từ đó lan khắp cơ thể.

“Tô Cẩm, nhớ lấy, món này, là cậu nợ tôi.”

Từ nay về sau, chiếc nhẫn ấy sẽ không rời khỏi tay hắn.

Cả bí mật kia nữa, chỉ cần bị vạch trần, chính hắn cũng không tránh khỏi liên lụy.

Cổ Kính khẽ cười:

“Thêm một lần nữa nhé!”

“Lần này là cậu cho tôi lời lãi.”

Nợ của cha Tô Cẩm Hòa xem như đã hết. Còn món nợ mới, là Tô Cẩm Hòa thiếu hắn, hắn phải đòi lợi tức.

----------------

Vậy là sau một phen giằng co, chẳng những không được lợi gì, cậu còn để Cổ Kính nắm được nhược điểm.

Vấn đề tiền bạc thì giải quyết xong, nhưng đổi lại là một mối họa còn lớn hơn. Mạng cậu, giờ bị Cổ Kính nắm trong tay. Hắn chỉ cần muốn, lúc nào cũng có thể khiến cậu chết không nhắm mắt.

Sớm biết đồ ông nội để lại không đơn giản, cậu đã nên tìm Hoàng Tông Nhân từ đầu. Chính vì do dự mà giờ rước họa vào thân.

Tô Cẩm Hòa bây giờ không chỉ hối hận, mà còn cảm thấy rối bời. Ván cờ này, cậu thua trắng tay.

Nuốt hận một mình, cái cảm giác đắng nghét ấy, chỉ có cậu hiểu được.

Cậu kéo chăn lên lần nữa, muốn vùi đầu chết luôn cho xong.

Đang lúc cậu gần như nghẹt thở vì chăn kín mít, thì bất chợt, cậu nghe thấy tiếng bước chân.

Tô Cẩm Hòa khựng lại.

Tiếng bước chân ở ngay ngoài cửa. Sở dĩ nghe rõ ràng như vậy, vì mỗi bước đều kêu vang tiếng lách cách, giống như có đinh sắt gõ xuống nền đất.

Âm thanh vừa thanh vừa vang, lạ tai mà dễ nghe.

Cậu biết, chỉ giày da mới có thể phát ra tiếng động như vậy. Ở đây, một số người thích gắn đế sắt vào gót giày để đi cho kêu, xem đó là biểu tượng của địa vị.

Vì chỉ nhà giàu mới đi giày da.

Tô Cẩm Hòa nghĩ mãi cũng không ra ai trong nhà đi thứ này. Ứng Hoằng không mang, Cổ Kính cũng không, cả phủ họ Tô không ai đi giày da kiểu Tây cả.

Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa. Tô Cẩm Hòa lưỡng lự, rồi lồm cồm bò xuống giường.

Vừa đặt chân xuống đất, cả người cậu như bị điện giật. Từ lòng bàn chân truyền thẳng lên cổ, toàn thân run rẩy như bị lôi kéo mạnh mẽ. Nằm thì còn đỡ, vừa đứng dậy, cậu liền suýt quỳ rạp xuống đất. Giờ cậu chẳng còn chút sức nào.

Cắn răng chịu đựng, cậu lần tới bàn ghế, chống tay đứng dậy, chậm rãi lê bước ra cửa.

Nắng đầu giờ chiều rọi sáng cả sân. Trong sân không có nhiều đồ đạc, chỉ cần nhìn là thấy hết.

Tô Cẩm Hòa đẩy cửa ra, tò mò nhìn ra ngoài.

Chủ nhân của tiếng bước chân ấy đang đứng giữa sân.

Người ấy mặc sơ mi trắng, khoác bên ngoài một chiếc áo choàng màu vàng nhạt, quần âu bó sát, chân đi giày da bóng loáng. Bên chân đặt một chiếc va-li gọn gàng, áo khoác tây phục tiện tay vắt ở khuỷu tay.

Tô Cẩm Hòa nhìn người đó từ đầu đến chân là kiểu Tây Dương hiện đại.

Lâu lắm rồi cậu chưa thấy ai ăn mặc như vậy. Ở Phong Thành này, dù có nhiều người sính ngoại, phần lớn vẫn giữ phong cách cũ. Người mặc âu phục như thế rất hiếm.

Người này, từ trên xuống dưới đều là đồ Tây.

Hắn đứng giữa sân, có vẻ đang cảm thán điều gì. Thấy cậu mở cửa, mặt hắn lập tức rạng rỡ, bước chân nhanh nhẹn vang lên tiếng lạch cạch đặc trưng, tiến thẳng về phía cậu.

Tô Cẩm Hòa còn đang ngơ ngác, chưa kịp phản ứng, đã bị người nọ ôm chặt lấy.

Hắn nói:

“Tô Cẩm, tôi về rồi.”

Tô Cẩm Hòa vẫn còn ngơ ngác, nhưng hai chữ “Tô Cẩm” cậu nghe rõ mồn một.

Tô Cẩm...

Cổ Kính cũng gọi cậu như vậy. Nhưng... chẳng phải nguyên chủ tên là Tô Cẩm Hòa sao?

Chuyện này là sao?