“Đại thiếu gia dùng bữa có vừa miệng không?”
Toàn thân Tô Cẩm Hòa tê dại, nhưng cậu vẫn còn tỉnh táo. Chung quanh tối đen như mực, cậu không nhìn thấy mặt ai, chỉ nghe được giọng nói của ba, bốn người.
Giọng nữ lạnh lùng, trong trẻo lại vang lên lần nữa:
"Được Ứng thiếu gia sủng ái, cảm giác thế nào?”
Cậu nghe lạ tai, nhưng thân phận người nói, cậu đã đoán ra được. Trong phủ họ Tô, đàn bà thì có mấy người đâu.
“Đồ ngốc thì nên có dáng vẻ của đồ ngốc.”
Vừa dứt lời, cậu đã bị đỡ dậy. Qua đôi mắt lờ mờ, cậu thấy một gương mặt không mấy xa lạ.
Tam phu nhân.
“Một kẻ vô dụng, giữ lại cũng chỉ để làm việc như thế này.”
Cô ta nói rồi phẩy tay:
“Đem đi.”
Có người hỏi:
“Tam phu nhân, có cần cho uống thêm chút thuốc không?”
“Không cần. Cổ Nhị gia đâu phải người đơn giản, uống thuốc mà xảy ra chuyện thì phiền toái. Cứ thế đi. Thêm mười lăm phút nữa là cậu ta sẽ có thể cử động.”
Cổ Kính muốn chính là Tô Cẩm Hòa. Nếu cho cậu uống thuốc kí©ɧ ɖụ© mà lại khiến Cổ Nhị gia chán ghét thì chỉ tổ hỏng việc. Chi bằng cứ để cậu nằm đó không sức lực, muốn làm gì thì làm.
Tô Cẩm Hòa bị khiêng đi. Trước khi đi, gương mặt băng giá của tam phu nhân lờ mờ hiện lên trong tầm mắt cậu. Cậu muốn bật cười chua chát.
Đàn bà ấy à, được việc thì ít, phá hoại thì nhiều.
Cậu tính kế khắp nơi, dẫu có liều mạng cũng đã chuẩn bị cả rồi, rõ ràng đã chiếm thế thượng phong. Vậy mà, kết cục lại như thế này.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Nghĩ cũng đúng, mấy người đàn bà này vốn đã không ưa gì cậu, chỉ vì được Ứng Hoằng coi trọng nên tạm thời kiêng nể. Giờ thì, lúc cần hy sinh ai đó để giữ mình, chẳng phải đương nhiên là cậu sao?
Tô Cẩm Hòa khẽ nhắm mắt lại. Hình ảnh cuối cùng cậu nhìn thấy là gương mặt tam phu nhân, không khác mấy so với lần tình cờ chạm mặt trước cổng phủ.
Khi ấy, ánh mắt lạnh như băng kia, có lẽ là vì cái nụ hôn của Ứng Hoằng.
Đàn bà ghen tuông, là thứ đáng sợ nhất trên đời. Cậu đã nghiệm ra rồi.
-----------------
Cổ Ký, phòng bên giường La Hán.
Tấm giường vẫn trơ trụi không mền không nệm, cái bàn nhỏ cũng bị đẩy sang một bên.
Tô Cẩm Hòa nằm thẳng trên giường, mùi hương trái cây trong không khí nồng đến khó ngửi, thứ đang chờ cậu phía trước, cậu chẳng biết là gì.
Toàn thân cậu mềm nhũn, không còn chút sức, nhưng đầu óc thì tỉnh táo lạ thường. Không bao lâu sau, cậu phát hiện cảm giác tê dại tan biến, cậu đã có thể cử động.
Chỉ là, chẳng còn chút sức lực nào.
Cảm giác như sau một trận sốt cao, muốn nâng cánh tay cũng không nổi. Ngay lúc cậu đang giãy giụa ngồi dậy, cánh cửa đột nhiên mở ra.
Bước chân dồn dập, rất nhanh đã vòng qua bình phong. Ánh mắt hai người giao nhau, Cổ Kính dừng lại.
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia ngạc nhiên, tuy chỉ chớp nhoáng.
Không khí im lặng kéo dài vài giây, rồi Cổ Kính bất chợt bật cười.
Hắn đặt lọ thuốc hít xuống, đi đến gần giường.
“Đây là do chính Tô đại thiếu gia lựa chọn, rất tốt, rất sáng suốt.”
Áp lực từ người đàn ông ngồi mép giường khiến cậu khó thở. Tô Cẩm Hòa há miệng thở dốc, đầu lưỡi vẫn còn tê rần, không thốt nổi thành lời.
“Vẫn còn nửa ngày nữa, không ngờ Tô đại thiếu gia lại sớm nghĩ thông suốt. Cậu sợ điều gì? Sợ tôi đổi ý, không còn giá tốt như vậy? Hay sợ tôi lấy lại tòa nhà, khiến cậu không còn là đại thiếu gia nhà họ Tô nữa? Hoặc là, trở thành người của tôi, mà lại không thể làm Ứng thiếu gia cảm kích?”
Những câu hỏi đó, Cổ Kính chẳng cần cậu trả lời.
Nhìn người nằm bất động trên giường, Cổ Kính cởϊ áσ ngoài.
“Đã vậy, đêm xuân ngắn ngủi, chúng ta bắt đầu thôi.”
Một bước dài, hắn đã đè lên người Tô Cẩm Hòa.
-----------------
Toàn bộ quá trình, Tô Cẩm Hòa chỉ cảm thấy trời đất tối sầm.
Cậu khóc đến rối bời, không ngừng dùng đầu lưỡi tê dại để cầu xin, nhưng người đàn ông kia không chút nương tay, ôm lấy cậu, giữ lấy cậu, thậm chí để cậu ngồi hẳn trong lòng hắn.
Chân cậu run rẩy không ngừng, chiếc giường La Hán cũng bị họ làm cho biến dạng. Đáng buồn là, ý thức cậu vẫn luôn tỉnh táo. Dù thân thể rã rời, đầu óc trống rỗng, cậu vẫn nhớ rõ mình đang làm gì, vì sao lại rơi vào hoàn cảnh này.
Khi Cổ Kính cuối cùng cũng dừng lại, Tô Cẩm Hòa chẳng còn hơi sức mà thở, liền thϊếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, thân thể đau nhức cùng sức nặng lạ trên người khiến cậu tỉnh lại. Mở mắt ra, ký ức tràn về như thác lũ.
Điên rồ. Kinh tởm.
Cậu, lại cùng một người đàn ông làm chuyện đó.
Huyết sắc trên người như bị rút sạch, sắc mặt cậu tái nhợt. Cảm giác tê rần trên giường La Hán, mùi hương trái cây ngòn ngọt trong không khí... khiến cậu buồn nôn.
Cắn răng ngồi dậy, vừa động thì Cổ Kính cũng tỉnh.
Tô Cẩm Hòa run rẩy nhặt quần áo. Thuốc của tam phu nhân đã hết tác dụng, đầu lưỡi đã có cảm giác, chỉ là thân thể vẫn mềm oặt.
Cổ Kính lặng lẽ quan sát cậu mặc đồ.
Tô Cẩm Hòa khoác lên bộ quần áo nhơ nhuốc, chân vừa chạm đất, cả người liền loạng choạng, phải vội vịn mép giường.
Cổ Kính nhìn cậu đầy hứng thú:
“Tô đại thiếu gia định đi đâu vậy?”
Tô Cẩm Hòa dốc hết sức, cuối cùng vẫn không thoát khỏi trò chơi nhơ nhớp của Cổ Kính.
Cậu cười chua chát, giọng khô khốc:
“Cái anh muốn đã có, theo thỏa thuận, biên lai vay nợ chắc cũng nên trả lại cho tôi rồi chứ?”
Cổ Kính không đáp.
Tô Cẩm Hòa cố gắng nói:
“Còn nữa, chiếc nhẫn kia.”
“Anh từng nói chỉ cần tôi ngủ với anh một đêm, nợ của cha tôi sẽ xóa sạch. Chiếc nhẫn đó không nằm trong thỏa thuận, nên chắc anh cũng không định quỵt?”
“Tô đại thiếu gia vừa bước khỏi giường đã muốn bàn chuyện làm ăn với tôi sao?”
Tô Cẩm Hòa cười nhạt:
“Chẳng lẽ tôi ngồi tâm sự chuyện lý tưởng với anh?”
Cổ Kính cũng bật cười:
“Tô đại thiếu gia vô tình thật. Với Ứng Hoằng cũng vậy, mỗi lần ngủ xong là lại ra điều kiện?”
Tô Cẩm Hòa nghiêng đầu nhìn người đàn ông lực lưỡng kia.
Cổ Kính mình trần, chỉ phủ chiếc chăn mỏng ngang eo, tóc rối, trông lười biếng mà cuốn hút lạ thường.
Một hình ảnh dễ khiến người ta thổn thức.
Cổ Kính có một thứ ma lực thuyết phục, bất kể là nam hay nữ.
Tô Cẩm Hòa nhìn hắn một cái, thản nhiên đáp:
“Anh đoán xem.”
Sắc mặt Cổ Kính trầm xuống, nụ cười biến mất. Khi Tô Cẩm Hòa định rời đi, hắn liền kéo cậu lại.
Cậu bị đẩy ngược lên giường, gương mặt không tì vết kia gần ngay trước mắt.
“Tô đại thiếu gia định đi đâu? Chuyện làm ăn của chúng ta vẫn chưa kết thúc.”
Quần áo vừa mặc lại bị xé toạc.
Cổ Kính lạnh nhạt nói:
“Cậu tự bán mình với giá cao như vậy, chúng ta nói là một đêm, sao cậu có thể đổi ý? Không làm nốt thì còn gọi gì là làm ăn?”
Tô Cẩm Hòa nhìn hắn, cuối cùng khép mắt lại.
Một lần hay một trăm lần cũng chẳng khác gì.
Cậu có thể kiếm lại số tiền ấy, nhưng cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Cậu không định giải thích tại sao mình lại ở đây. Cậu cũng chẳng nói về việc tam phu nhân đã hạ thuốc.
Cậu chẳng thể để bị Cổ Kính chơi đùa một trận, rồi lại ngửa tay xin tiền.
Dù sao... cũng đã đến nước này.
Khi Cổ Kính lại gần, Tô Cẩm Hòa ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ. Tiếc là nơi này quanh năm âm u, cậu chẳng nhìn thấy ánh sáng bên ngoài, cũng không biết còn bao lâu nữa... thì trời mới sáng.
Cổ Kính nói là làm. Trời vừa hửng sáng, Tô Cẩm Hòa đã bị người đưa trả về Tô phủ.
Hắn không buồn cho người dọn dẹp giúp cậu, thế nào tới thì cứ thế mà về. Trên người vẫn là bộ quần áo hôm qua, chỉ khác là giờ đã bẩn thỉu không tả được.
Chiếc xe tay dừng lại trước cổng lớn nhà họ Tô, phu xe không có ý định giúp đỡ. Tô Cẩm Hòa tự mình lê người từ trên xe bò xuống.
Cậu chẳng còn bao nhiêu sức lực, bước đi xiêu vẹo, loạng choạng đi đến tận cửa, rồi ngồi phịch xuống bậc đá, ngước nhìn mặt trời vừa nhô lên nơi phương đông.
Mãi đến rất lâu sau, lão quản gia mới phát hiện ra cậu.
Vừa trông thấy Tô Cẩm Hòa, mắt ông đã đỏ hoe.
Cậu xua tay, giọng khàn khàn:
“Đừng nói gì cả.”
Rồi mặc cho lão quản gia đỡ, cậu lảo đảo về sân viện của mình.
Trên suốt quãng đường, ông không nói một lời. Nhưng Tô Cẩm Hòa biết, ông đang khóc.
Từ lúc cậu còn nhỏ, lão quản gia này đã như vậy, vui cũng khóc, buồn cũng khóc, không lúc nào dứt.
Nhưng lần này... e là đang khóc thay cho số mệnh của cậu.
Phải rồi. Lần này, thật sự đáng để khóc.
Ha... ha...