Ở trong Tô phủ bao lâu nay, đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Hòa thấy mọi người lại ăn mặc gọn gàng, chỉnh tề đến vậy.
Từng người trong số họ đều ngay ngắn, đoan trang, có thể thấy được Ứng Hoằng chăm sóc họ rất chu đáo, mọi mặt đều đâu ra đó.
Sự xuất hiện của họ khiến cả đại sảnh như sáng bừng lên.
Mấy người phụ nữ kia vây quanh Cổ Kính ở chính giữa. Một người trong số đó chẳng khách sáo gì mà nói:
“Cổ nhị gia hẳn là biết từ trước đến nay Tô gia vẫn do Ứng thiếu gia chiếu cố, có việc gì thì cứ tìm cậu ấy là được. Nay Ứng thiếu gia không có ở Phong Thành, cậu lại tới Tô gia đòi nợ, chẳng phải có phần không biết điều hay sao?”
Người vừa nói chính là vợ hai, người được cho là kiêu căng nhất trong số mấy bà vợ nhỏ của Tô lão gia.
“Cha của Ứng thiếu gia là hội trưởng thương hội Phong Thành, muốn làm ăn yên ổn ở đất này, ai mà dám không nể mặt cậu ấy chứ?”
Nhị phu nhân còn cố tình nhấn mạnh ba chữ “người làm ăn”, hàm ý sâu xa.
Nói thật thì cô ta cũng không sai. Hiện tại cả Tô gia đều dựa vào Ứng Hoằng chống đỡ. Cổ Kính cho dù có bản lĩnh, cũng phải nể mặt chủ nhà, chứ không thể bắt nạt lúc chủ nhân đi vắng. Chỉ có điều, những lời này rơi vào tai Tô Cẩm Hòa lại khiến cậu khó chịu, dù chẳng thể phản bác, cũng chỉ biết cúi đầu im lặng.
“Đúng rồi! Đừng có thừa dịp Ứng thiếu gia không ở đây mà đến Tô gia gây chuyện, không sợ làm mất lòng cậu ấy rồi sau này khỏi mong sống yên ở Phong Thành nữa à!”
Người nói lần này là Tứ phu nhân. Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Hòa gặp cô ta. Nghe nói tính tình nóng nảy, miệng mồm nhanh nhảu nhưng chẳng có đầu óc gì, hôm nay xem ra đúng là như lời đồn.
Trái lại, Tam phu nhân thì ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt bình tĩnh, không nói nhiều, nhưng ánh mắt sáng rõ, khôn ngoan. Xem ra đây không phải hạng đàn bà tầm thường. Cô ta chính là người hôm trước Tô Cẩm Hòa gặp thoáng qua khi đưa tiễn Ứng Hoằng.
Đám vợ nhỏ không hề sợ Cổ Kính, trái lại khi nhắc đến Ứng Hoằng thì khí thế bỗng tăng vọt.
Họ thi nhau lên tiếng, khiến Cổ Kính cũng chẳng buồn đáp lời. Đúng lúc ấy, Thẩm Hoán Văn xuất hiện.
Đây cũng là lý do khiến mấy bà vợ nhỏ tự tin đến thế. Ngay khi biết Cổ nhị gia tới đòi nợ, họ đã cho người sang Ứng phủ gọi người đến giúp.
Thẩm Hoán Văn bước vào vội vàng, thấy cảnh tượng trong sảnh cũng hơi biến sắc, rồi chào Tô Cẩm Hòa trước, sau đó mới quay sang Cổ Kính, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng là đến để giải vây:
“Không biết Cổ nhị gia đến đây là có việc gì?”
Cổ Kính liếc anh ta một cái, rồi lười nhác mở miệng:
“Đòi nợ.”
Thẩm Hoán Văn liếc qua tờ giấy mượn nợ đặt trên bàn, nói:
“Tô gia thiếu ngài bao nhiêu bạc, thiếu gia chúng tôi sẽ hoàn trả.”
“Thật vậy sao?”
Cổ Kính mở rộng tờ giấy, để hắn thấy rõ con số ghi bên trên.
“Vậy thì trả đi.”
Số tiền trên đó khiến sắc mặt Thẩm Hoán Văn lập tức thay đổi. Anh ta cố trấn tĩnh:
“Thiếu gia hiện đang vắng mặt, chỉ một thời gian ngắn nữa sẽ về. Xin Cổ nhị gia yên tâm, khoản nợ này nhất định sẽ được thanh toán. Mong ngài chờ thêm vài ngày.”
Cổ Kính lạnh giọng:
“Tôi hỏi anh... Hiện tại, anh có trả được không?”
“Chuyện này tôi không có quyền quyết định.”
“Vậy thì gọi người có quyền ra đây.”
“Thiếu gia chúng tôi...”
Ầm!
Lời còn chưa dứt, một tiếng động lớn vang lên khiến cả phòng giật nảy mình. Tô Cẩm Hòa cũng theo đó mà rùng mình.
Cổ Kính vừa ném cái ly xuống chân Thẩm Hoán Văn, mảnh sứ vỡ văng tung tóe.
Hắn đứng dậy chỉnh lại áo, không còn bộ dạng thờ ơ như trước, giọng sắc lạnh:
“Chuyện này là giữa tôi và Tô gia. Người tôi cần gặp là Tô đại thiếu gia. Ứng Hoằng mà muốn thay người gánh nợ, thì cứ mang tiền đập thẳng lên bàn. Bằng không thì đừng nói những lời vô dụng. Tôi, Cổ Kính xưa nay chẳng nể mặt ai cả. Tôi cũng muốn xem, ai dám khiến tôi không thể sống ở Phong Thành này!”
Nói xong, Cổ Kính quay sang nhìn Nhị phu nhân. Cái liếc mắt ấy khiến cô ta rùng mình, theo phản xạ lùi lại hai bước.
“Các người khỏi cần ở đây la lối. Tô gia không có tiền trả thì cứ theo đúng quy củ mà làm. Các người, ai tôi muốn bán thì tôi bán, dù ông trời có xuống đây cũng vô ích!”
Mấy bà vợ nhỏ vốn dựa vào thế lực của Ứng Hoằng mà kiêu căng ngạo mạn, đâu ngờ Cổ Kính chẳng thèm nể mặt. Đến cái tên Ứng Hoằng hắn cũng không coi ra gì.
Vừa dứt lời, cả đám tái mét mặt, không ai dám hé một tiếng, chỉ còn biết kinh hoàng nhìn hắn và Thẩm Hoán Văn.
Cổ Kính quay sang hỏi:
“Nghe rõ chưa?”
Thẩm Hoán Văn nghiêm mặt đáp:
“Rõ rồi.”
Cổ Kính chẳng buồn để mắt đến anh ta nữa. Với hắn, Thẩm Hoán Văn chẳng xứng đáng để nói chuyện.
“Nể tình Tô lão gia đã khuất, tôi cho các người thêm ba ngày. Ba ngày sau, chúng ta tính sổ một lần cho xong.”
Cả đại sảnh im phăng phắc, không ai dám thở mạnh. Áp lực từ Cổ Kính khiến mọi người đều nín thở.
Tô Cẩm Hòa cũng bị uy thế của hắn làm cho hoảng sợ.
Khi hắn ném cái ly xuống đất, không phải ai cũng có thể bày ra cái khí thế ấy. Hắn chẳng coi Ứng Hoằng ra gì. Thật lòng mà nói, Tô Cẩm Hòa có phần khâm phục hắn, cái cảm giác được “xả giận thay người khác” thật không tệ.
Nếu như hắn không phải đang ép mình vào đường cùng thì tốt biết mấy.
Tô Cẩm Hòa cúi đầu, nhưng đúng lúc đó, trước mắt cậu bỗng tối sầm.
Từ khoảng cách này, cậu vừa khéo nhìn thấy bên cổ Cổ Kính xăm một chữ “khấu” (trả giá).
Lòng cậu chùng xuống.
Cổ Kính chống hai tay lên tay vịn, nghiêng người, nửa cười nửa không nói:
“Tôi rất có hứng thú với cậu đấy, Tô đại thiếu gia.”
Tô Cẩm Hòa ngẩng đầu, sắc mặt không chút cảm xúc.
“Người ta nói, đêm xuân quý hơn vàng. Nếu cậu đồng ý lên giường với tôi một đêm, thì mọi món nợ kia... xóa sạch.”
Khi đối mặt với người khác thì lạnh lùng, nhưng vừa quay sang Tô Cẩm Hòa, hắn lại nở nụ cười mang chút trêu đùa.
Cái ánh mắt đầy ẩn ý ấy và nụ cười như có như không khiến Tô Cẩm Hòa lạnh cả sống lưng.
Cổ Kính chống tay bật dậy, chẳng buồn nhìn thêm lần nào nữa, chỉ nghiêng đầu nói:
“Hoặc là tiền, hoặc là thân thể sạch sẽ của cậu. Ba ngày sau, mang đến cửa tiệm của tôi.”
Nói dứt lời, hắn lạnh lùng liếc Thẩm Hoán Văn, rồi thu lại tờ giấy ghi nợ, rảo bước rời đi.