Người đàn ông cười khẽ, bất ngờ dùng sức, như đang trả lời bằng hành động. Hắn thì thầm bên tai cậu bằng giọng đầy ám muội:
“Cậu nói xem...”
Cơ thể cậu run lên, suýt chút nữa kêu thành tiếng, nhưng cổ họng lại nghẹn cứng, không thể lên lời.
Cái cảm giác này... là gì chứ...
“Đại thiếu gia...”
Người hầu bị tiếng động làm giật mình, xông vào phòng. Nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng trên giường thì sững sờ, tiến không được mà lui cũng không xong.
Người phụ nữ đi phía sau cũng bước vào. Cô mặc bộ đồ gấm hoa lệ, tóc búi cao trang điểm kỹ, vẻ đẹp dịu dàng mà đầy ẩn ý.
Một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ.
“Sao anh lại ở đây?”
Cô nhìn người đàn ông đang ở trên giường, mắt sáng rỡ, tỏ vẻ trách yêu nhưng lại không có ý định bước vào phòng.
Người đàn ông có vẻ tiếc nuối, nhìn cậu một cái rồi chậm rãi đứng dậy, vừa chỉnh áo khoác vừa bước ra ngoài.
“Tôi chỉ đến xem... cậu ta có thực sự ổn không thôi.”
Đến cửa, hắn tiện tay nắm cằm người phụ nữ, lắc nhẹ.
Người phụ nữ liếc vào phòng, hừ một tiếng giễu cợt:
“Không chết thì vẫn ngốc, đúng là mạng lớn. Thôi kệ cậu ta, xui xẻo, đi thôi.”
Người đàn ông không phản đối, để mặc cô kéo tay mình rời đi, không thèm ngoái đầu lại.
Tiếng cười ngọt ngào của người phụ nữ dần xa, còn giọng nói trầm ấm mượt mà kia... cũng không nghe thấy nữa.
Người hầu liếc nhìn cậu, cúi đầu nói:
“Đại thiếu gia nghỉ ngơi đi ạ, tôi xin phép lui xuống. Có gì cứ gọi tôi.”
Mọi người đều đi hết rồi, chỉ còn lại cậu vẫn đang ngơ ngác nằm trên giường.
Người đàn ông đó là ai?
Tại sao hắn lại sờ mình?
Mấy người này là ai vậy?
Đây là nơi nào?
Còn nữa...
Cậu căn bản không phải đại thiếu gia nhà các người, được không?
--------------
Cậu chỉ là một thợ sửa xe bình thường.
Hình ảnh cuối cùng trong ký ức là khi cậu đang đi trong xưởng, thì chiếc xe treo lơ lửng bên trên bất ngờ rơi xuống, đúng lúc cậu đang đứng ngay phía dưới.
Mùi dầu diesel nồng nặc ấy, đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ rõ, như thể nó xuyên qua cả thân thể cậu lúc đó.
Với độ cao đó, trọng lượng đó... e rằng cậu đã bị ép thành một đống thịt vụn rồi.
Nhưng... tại sao cậu vẫn còn sống?
Không chỉ sống sót, mà gương mặt còn thay đổi. Không chỉ gương mặt, ngay cả thế giới xung quanh cũng khác hẳn.
Vừa mở mắt ra, trước mặt cậu là những người mặc quần áo cổ trang, thêm hai gương mặt già nua đầy nếp nhăn, khiến cậu tưởng mình gặp phải xác sống... và lần nữa lại ngất xỉu.
Tỉnh lại lần nữa, họ nói với cậu rằng những gì cậu thấy trước đó không phải là mơ. Cậu không xuống âm phủ, cũng không quay về thời cổ đại, mà là... tới một nơi còn đáng sợ hơn cả cổ đại.
Con người ở đây tuy mặc đồ kiểu xưa, nhưng lại có vài nét hiện đại. Tóc để ngắn, không tết bím, cũng không búi lên. Nếu không nhầm, cậu đã quay về thời kỳ đầu của thời Dân Quốc.