Chương 18: Sạp nát nứt đầu

“Như thế nào quỳ trước mặt Ứng Hoằng gọi cha, vừa khóc vừa níu lấy đàn ông...”

Chưa kịp nói hết câu, Tô Cẩm Hòa đã vung tay tát mạnh một cái, nhưng còn chưa chạm tới người Cổ Kính thì đã bị hắn bóp cổ, đè thẳng xuống giường La Hán. Sống lưng va mạnh vào tấm phản gỗ thô ráp, đau đến mức Tô Cẩm Hòa khẽ nhíu mày.

“Chẳng phải đều do Ứng Hoằng dạy cậu đấy sao? Dạy cậu cách hầu hạ đàn ông, cách nghe lời để cho người ta chơi đùa... Không thích nghe hay là quên sạch rồi?”

Cổ Kính cúi đầu, thì thầm vào tai cậu:

“Quên mất hắn từng trói cậu thế nào, quên mất đã bắt cậu ngậm cái gì, quên cả việc mấy lần chơi cậu đến mức phải đi tìm đại phu bốc thuốc dưỡng thân?”

Tô Cẩm Hòa biết Ứng Hoằng không phải hạng người tốt lành gì. Nếu ngay cả lão quản gia và gia đinh cũng dám đối xử với cậu như vậy, thì bản thân Ứng Hoằng chỉ có tệ hơn chứ không kém.

Nhưng những chuyện đó, cậu không muốn nhớ lại, càng không muốn bị người khác nhắc tới.

Cậu trừng mắt nhìn Cổ Kính, người đàn ông kia lại từ tốn ngẩng đầu lên.

“Tôi lại thấy rất nhớ cái miệng nhỏ của cậu đấy. Gần đây Ứng Hoằng còn dạy cậu cái gì mới không? Nào, hầu hạ nhị gia một chút...”

Cổ Kính vừa nói vừa đưa tay bóp cằm cậu, Tô Cẩm Hòa nghiêng đầu né tránh, tay Cổ Kính khựng lại giữa không trung. Ngay sau đó, ánh mắt hắn lạnh băng, kéo mạnh miệng Tô Cẩm Hòa lôi trở về, sức kéo như muốn xé toạc cả quai hàm.

Không cam chịu yếu thế, Tô Cẩm Hòa ngẩng đầu cắn một cú, Cổ Kính rút tay lại nhanh chóng, xoa vết răng, rồi vung tay lên định đánh.

Thấy bàn tay sắp vung xuống, theo phản xạ Tô Cẩm Hòa nhắm chặt mắt lại nhưng không có đau đớn, thay vào đó là tiếng vải rách toạc. Cổ Kính thô bạo túm lấy cổ áo cậu, kéo phăng đi lớp quần áo bên ngoài.

Vải vóc rách tơi tả, nút thắt bung ra, lăn xuống phản gỗ.

Ánh mắt Cổ Kính biến đổi khi nhìn thấy làn da lộ ra bên trong.

“Vừa khéo, tôi mới kiếm được một phương thuốc, nghe bảo là thứ từng truyền từ trong cung ra, mấy gã hoạn quan chuyên dùng để chơi phụ nữ. Hôm nay Tô thiếu gia cũng nên thử một chút.”

“Anh tốt nhất thả tôi ra.”

Cổ Kính đang định lấy đồ, nghe câu này thì ánh mắt lạnh thêm mấy phần:

“Sao? Bây giờ chỉ cho mỗi Ứng thiếu gia chạm vào thôi à?”

“Chuyện của tôi, không liên quan đến anh.”

Cổ Kính vẫn đứng bất động, thậm chí không chớp mắt.

“Cậu không ngốc, đã biết chọn người để dựa rồi? Ứng Hoằng chẳng phải đang cho cậu ăn ngon, mặc đẹp, tiêu tiền thoải mái... nên cam tâm tình nguyện để hắn chơi à?”

Hắn lại cúi xuống xé quần áo cậu, lần này mạnh bạo hơn hẳn lúc nãy, như thể muốn xé rách cả thân thể cậu.

Áp lực ấy khiến Tô Cẩm Hòa, dù đang giận đến run người, vẫn không kìm được mà nuốt nước miếng.

“Nhị gia cũng có tiền, hôm nay bán mình cho nhị gia đi.”

Cổ Kính túm lấy vạt áo cậu lần nữa, nhưng chưa kịp ra tay thì “rầm” một tiếng vang lên, có vật gì đó rơi xuống người cả hai.

Một dòng máu đỏ tươi chảy xuống từ cằm.

Lợi dụng lúc Cổ Kính còn sững sờ, Tô Cẩm Hòa vội vàng lách người khỏi người hắn, túm lấy bộ quần áo tả tơi của mình, không ngoảnh đầu lại mà cắm đầu chạy.

Cổ Kính định đuổi theo, nhưng máu càng chảy càng nhiều, hắn đành phải ngồi thụp xuống giường. Đôi mắt hắn lạnh đến mức còn sắc hơn mảnh pha lê trên giường.

Hắn đưa tay sờ lên đầu, rút ra một mảnh pha lê nhọn còn dính máu, rồi chuyển ánh mắt sang bàn nhỏ bên cạnh. Cái bình thủy tinh hắn mua với giá trên trời bị đập tan tành. Giữa đống mảnh vỡ, có một chiếc nhẫn bị rơi xuống...

Là nhẫn của Tô Cẩm Hòa bỏ quên.

Bàn tay đẫm máu nhặt lấy vật nhỏ ấy, Cổ Kính lần đầu tiên trong ngày mới cẩn thận nhìn kỹ. Đột nhiên ánh mắt hắn thay đổi, lại quay đầu nhìn về phía cửa...

Tô Cẩm Hòa nắm chặt cổ áo mình.

Tháng Bảy, thời tiết vẫn nóng hầm hập. Cậu cố ý chọn mấy con hẻm nhỏ ít người qua lại, không phải vì sợ nóng, mà là không muốn ai nhìn thấy bộ dạng thê thảm của mình lúc này.

Quần áo rách rưới, còn dính cả máu.

Từ sau khi Ứng Hoằng cho cậu mấy đồng bạc, Tô Cẩm Hòa thường hay lang thang bên ngoài. Thực ra là để chuẩn bị cho việc bỏ trốn, nên con đường này cậu cũng đã quen thuộc đôi chút.

Sắp về đến cổng Tô phủ, cậu tựa vào tường, cúi xuống nhìn bản thân chật vật thảm hại.

“Cậu chẳng phải ngốc nghếch sao? Vậy mà với cái tên Cổ nhị gia kia, cậu cũng... Bao nhiêu năm qua, thân thể này cứ thế bị người ta chơi đùa mãi không ngừng... Nếu cậu không phiền, thì hiện về trong giấc mơ nói cho tôi biết đi, xem cậu còn bao nhiêu thân mật kiểu đó nữa...”

Nói xong, Tô Cẩm Hòa ngồi thụp xuống, lưng trượt theo bức tường, úp mặt vào tay, mệt mỏi thở dài:

“Cậu đi rồi, để lại cho tôi từng này rắc rối, làm ơn đừng chọc nữa..."