Mặt tiền tiệm Cổ Ký không lớn, bên trong bày đầy các món đồ cổ, đồ gốm sứ, chất kín khắp nơi. Một người làm thuê đang tựa vào vách ngủ gà ngủ gật, nghe tiếng cửa mở liền dụi mắt, lật đật chạy ra đón.
Người đó mắt còn ngái ngủ, nhìn thấy Tô Cẩm Hòa thì ngớ người ra một lúc, rồi lưỡng lự hỏi:
“Cậu... có chuyện gì cần sao?”
Tô Cẩm Hòa xưa nay chưa từng bán đồ gì, cũng không quen thuộc mấy chuyện buôn bán, nên chỉ nói thẳng:
“Tôi có một món đồ nhỏ, muốn làm phiền chủ tiệm xem giúp.”
Gã sai vặt liếc nhìn cậu bằng ánh mắt hơi kỳ lạ, như thể định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ vén màn sau nhà, nói:
“Cậu lên gặp nhị gia nhà tôi đi, mấy chuyện mua bán tôi không dám quyết.”
Gặp thẳng ông chủ ư...
Theo thông thường, chẳng phải phải có người mời ngồi uống trà, rồi mới đem đồ vào hậu viện giám định hay sao?
Thôi kệ, người ta có quy củ riêng, mình là khách thì phải theo.
Theo chỉ dẫn của gã sai vặt, Tô Cẩm Hòa đi lên tầng hai. Thì ra tiệm Cổ Ký không hề nhỏ, phía sau còn có một khoảng sân rộng, nhìn qua chẳng kém gì Tô phủ là bao.
Tô Cẩm Hòa có chút băn khoăn, đã có chỗ rộng rãi thế này, sao lại để mặt tiền nhỏ hẹp, đồ đạc thì xếp chật ních?
Khác hẳn tầng dưới lộn xộn, tầng trên được dọn dẹp rất sạch sẽ. Cửa sổ đóng kín khiến hành lang hơi tối, trong không khí lảng bảng mùi đàn hương nhẹ nhẹ. Trên các cột kèo gỗ vẫn còn sót lại những nét điêu khắc cũ kỹ, có thể mơ hồ nhận ra hình dáng.
Đây rõ ràng là một tòa nhà cổ.
Cổ nhị gia ở tầng trên. Dọc theo sàn gỗ mộc mạc, Tô Cẩm Hòa nhanh chóng tìm tới căn phòng có cửa gỗ khắc hoa.
Cậu gõ nhẹ hai cái, một lúc lâu mới nghe thấy tiếng trả lời từ bên trong.
Cổ nhị gia hình như không thích ánh sáng, trong phòng u ám không rõ. Tô Cẩm Hòa lễ phép nói một tiếng xin quấy rầy, rồi vòng qua tấm bình phong bước vào.
Phòng không lớn, chỉ nổi bật với chiếc giường gỗ kiểu La Hán. Có một người đang nằm nghiêng trên đó, tay cầm ống hút dài, nhả khói mù mịt. Trong không khí phảng phất mùi quả ngọt thơm dễ chịu.
Tô Cẩm Hòa nhìn thấy đồ vật trên bàn, là bình hút nước kiểu phương Tây, không phải đồ cổ truyền thống, rõ ràng là hàng nhập.
Người nằm trên giường không ngẩng đầu. Tô Cẩm Hòa không thấy rõ mặt, nên lấy chiếc nhẫn ngọc ra, nói:
“Cổ nhị gia, tôi có một món đồ nhỏ, nhờ ngài xem giúp.”
Câu nói rơi vào khoảng không, một hồi lâu cũng không thấy ai lên tiếng. Nếu không phải người trên giường vẫn nhả khói đều đều, cậu còn tưởng đối phương đã ngủ mất.
“À...”
“Cậu đến tìm tôi, chỉ vì chuyện đó thôi sao?”
Tô Cẩm Hòa ngớ người. Giọng người kia nghe còn rất trẻ. Lúc hắn buông ống hút, từ từ ngồi dậy, Tô Cẩm Hòa lại càng bất ngờ, cậu tưởng người ta đã gọi là “nhị gia” thì phải lớn tuổi lắm, nào ngờ trạc tuổi mình.
Cổ nhị gia tên thật là Cổ Kính. Nhiều năm trước một mình tới Phong Thành, mở tiệm Cổ Ký này.
Ban đầu, tiệm gần như không có khách. Ai cũng nghĩ chẳng mấy mà phá sản, vậy mà không hiểu Cổ Kính có bao nhiêu tiền hậu thuẫn, chi tiêu không tiếc tay, bạc cứ xài, hàng vẫn nhập, duy chỉ không thấy dẹp tiệm. Người ta mới đồn rằng tiệm này mở ra, không phải để kiếm tiền, mà là để... tiêu khiển.
Vì vậy, tên tuổi của Cổ Kính nhanh chóng nổi lên ở Phong Thành.
Chẳng ai biết hắn từ đâu đến, gia thế ra sao. “Nhị gia” không phải thứ bậc trong nhà, mà do hắn chuyên gom đồ cũ, nói đùa riết thành quen, ai cũng gọi là Cổ nhị gia.
Bây giờ ở Phong Thành, nhắc đến cái tên này, ai cũng kính nể gọi một tiếng “Cổ nhị gia”.
Cổ Kính liếc nhìn chiếc nhẫn ngọc:
“Ở đâu ra vậy?”
Tô Cẩm Hòa dè dặt đáp:
“Tổ tiên tôi để lại.”
“Nhà cậu mà tổ tiên còn để lại được đồ đấy à?”
Tô Cẩm Hòa không dám nói nhiều, chỉ cười gượng đáp qua chuyện.
“Cậu muốn bán lấy tiền làm gì?”
Tiền đó là để cậu dành dụm bỏ trốn, đương nhiên không thể nói thật. Vì thế, Tô Cẩm Hòa mỉm cười:
“Tôi định mở chút việc làm ăn nhỏ.”
Chiếc nhẫn Cổ Kính chưa xem kỹ, chỉ hỏi thẳng:
“Muốn bao nhiêu?”
Tô Cẩm Hòa cũng muốn ra giá cao, nhưng đối diện là dân buôn lão luyện, chi bằng chờ người ta ngỏ trước. Cậu nói:
“Tôi thật sự không rành chuyện này, vẫn là nhờ nhị gia ra giá giúp.”
Cổ Kính lúc này mới cầm lấy chiếc nhẫn ngọc, xoay đi xoay lại một lúc rồi ngẩng đầu nói:
“Đứng đó làm gì, ngồi xuống đi.”
Trong phòng chỉ có chiếc giường kia là chỗ ngồi. Tô Cẩm Hòa cũng không tiện từ chối, liền ngồi xuống mép bên kia.
Cổ Kính khẽ nhấc chân, nhường một khoảng chỗ, nhưng ánh sáng mờ mờ không che được sắc mặt lạnh tanh của hắn lúc này.
Hắn đặt chiếc nhẫn xuống bàn, rồi bất chợt nói:
“Nghe nói dạo này Ứng Hoằng đối xử với cậu không tệ.”
Tô Cẩm Hòa thoáng hoảng, tên Ứng Hoằng vừa nhắc tới đã khiến cậu nổi gai ốc. Lại thêm giọng điệu của Cổ Kính lúc này không còn như khi nãy, rõ ràng lạnh lùng hơn nhiều.
“Ăn có, uống có, lại có cả tiền tiêu, sao cậu còn muốn ra buôn bán làm gì? Được Ứng thiếu gia che chở chẳng phải yên ổn hơn sao?”
Lời này vừa chua chát, vừa lạnh nhạt, làm người nghe rất khó chịu. Tô Cẩm Hòa không muốn tranh cãi, cũng sợ lỡ miệng đến tai Ứng Hoằng thì rắc rối, nên chậm rãi đáp:
“Hồi nhỏ tôi ốm yếu, Tô phủ nhờ vào sự chăm sóc của Ứng thiếu gia mới chống chọi được. Giờ sức khỏe tôi đã hồi phục, là trưởng nam trong nhà, tôi cũng muốn gánh vác chút trách nhiệm. Tôi không rành buôn bán, nhưng nếu làm ăn có thu nhập, coi như báo đáp Ứng thiếu gia những năm qua giúp đỡ.”
Lời lẽ khéo léo, không chê trách ai, cũng không để lại sơ hở. Dù Ứng Hoằng có nghe được cũng chẳng thể bắt bẻ.
Nhưng Cổ Kính nghe xong, mặt lại càng tối sầm.
“Một câu Ứng thiếu gia, hai câu Ứng thiếu gia, gọi nghe thật thân mật. Sao, đại thiếu gia nhà họ Tô thật sự biết ơn cái gọi là chăm sóc ấy đến thế sao?”
Tô Cẩm Hòa cười gượng:
“Nếu không có Ứng thiếu gia, Tô gia chúng tôi giờ không biết lưu lạc đến đâu rồi.”
Ánh mắt Cổ Kính lóe lên, lạnh như băng:
“Chẳng lẽ Tô đại thiếu gia đã quên lần đầu tiên thấy đàn ông vung tay, cậu đã tự động chui đầu vào đũng quần người ta rồi à?”
Tô Cẩm Hòa sững sờ, chưa kịp phản ứng thì Cổ Kính đã vòng qua bàn, ngồi đè lên người cậu.
“Hay là... để tôi nhắc lại cho rõ? Cậu ngày xưa đã làm thế nào?”