Cầu thang cũng không dài lắm, Tô Cẩm Hòa đoán chừng mình chỉ xuống thêm chừng hai tầng là tới. Cuối bậc thang là một cánh cửa đá. Cạnh cửa vẫn có cơ quan, nhưng so với phía trên thì đơn giản hơn nhiều, chỉ là một bức phù điêu bằng đá.
Tô Cẩm Hòa vừa chạm nhẹ thì cửa đá đã mở ra.
Bên trong tối om, ngoài chỗ mình đang đứng ra, cậu chẳng nhìn thấy gì. Cậu không dám đi bừa vào, liền ở ngay ngưỡng cửa sờ soạng một hồi. Bên cạnh khung cửa, cậu mò được một sợi bấc đèn, liền châm lửa.
Khi bấc đèn sáng lên, những chiếc đèn gắn trên tường bốn phía cũng đồng loạt sáng theo, xem ra hệ thống đèn đều được nối thông với nhau.
Tuy đã bước xuống dưới nhưng trong lòng Tô Cẩm Hòa vẫn còn thấp thỏm. Cậu sợ đột nhiên có thứ gì đó nhảy ra, càng sợ hơn nếu vừa vào đã thấy một chiếc quan tài lớn nằm chình ình giữa phòng, rồi Tô lão thái gia nằm trong đó, nhe răng cười bảo:
“Cháu ngoan, cháu tới rồi, ông cháu mình đoàn tụ thôi.”
Dù vậy, những gì cậu tưởng tượng cũng chỉ là lo nghĩ thừa. Trong phòng hoàn toàn không có vật gì kỳ lạ. Bốn bức tường trơn nhẵn, chỉ có một chiếc bàn đặt ở giữa.
Trên bàn có mấy chiếc hộp gỗ, trông khá giống với cái mà Ứng Hoằng từng đưa cho cậu. Nhưng chỉ nhìn sơ qua là thấy khác biệt rõ ràng, từ tay nghề đến chất liệu, mấy chiếc hộp này đều vượt xa hàng của Ứng Hoằng.
Tô Cẩm Hòa thấy nơi đây cũng không có gì đáng sợ, liền tiến lên mở một chiếc hộp.
Trong hộp lót lớp lụa màu đỏ, bao lấy một khối ngọc. Cậu cầm lên xem kỹ. Cậu vốn không rành ngọc, nhưng tin rằng đã là đồ do Tô lão thái gia để lại thì chắc không phải thứ tầm thường.
Sau đó cậu mở nốt mấy chiếc hộp còn lại. Trong hộp đều đựng các món đồ bằng ngọc, chỉ có một chiếc chứa một chiếc khóa bằng đồng, chính là loại khóa trường mệnh hay đeo cho trẻ con, trông cũng khá rẻ tiền.
Trên khóa đặt một mảnh lụa trắng. Tô Cẩm Hòa mở ra xem, thấy trên đó viết đầy chữ.
Căn cứ vào cách trình bày, có vẻ như đây là thư ông cụ để lại cho cậu.
Cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt, xác định trong phòng không còn vật gì đáng giá, liền cẩn thận gấp mảnh lụa lại bỏ vào ngực áo.
Những chiếc hộp khác cậu để nguyên tại chỗ. Nhưng vừa quay đi, cậu lại đổi ý, mở một chiếc hộp khác lấy ra một chiếc nhẫn ngọc, đeo vào tay.
Cầm đèn dầu lên, cậu theo đường cũ trở ra.
Cửa đá đóng lại, đèn trong phòng tắt ngúm, tất cả lại chìm vào yên tĩnh.
...
Nội dung trong mảnh lụa rõ ràng rất quan trọng. Vì vậy, Tô Cẩm Hòa không vội đưa quản gia xem, mà tự mình tìm vài cuốn từ điển để tra cứu.
Từ điển thời đó chưa có sắp chữ theo âm đầu như bây giờ, nhưng may là có giải nghĩa và cả hình vẽ, nên vẫn dễ hiểu.
Học xong cách dùng từ điển, mấy hôm sau cậu liền vùi đầu trong phòng, chăm chú nghiên cứu từng chữ trên mảnh lụa.
Có lẽ trời sinh cậu lanh trí, chẳng mấy chốc cậu đã hiểu được nội dung chính.
Tô lão thái gia không để lại nghề hay bí kíp gì. Mảnh lụa này chỉ như một lá thư trăn trối.
Trong thư kể rằng, năm xưa, ông cụ vô tình nhặt được một vật lạ. Cũng nhờ vật đó mà chỉ sau một đêm, ông từ một tiều phu nghèo rớt mồng tơi trở thành người có tiền.
Vật đó mang lại cho ông đủ thứ vinh hoa, nhưng cũng khiến ông cụ dính không ít hiểm họa. Sau cùng, ông tin rằng mọi tai họa đời sau phải gánh đều do ông gây ra.
Vì thế, ông cụ đã đem vật ấy cất giấu trở lại chỗ cũ, đoạn tuyệt với việc làm ăn đó.
Ông cụ dặn dò Tô Cẩm Hòa, rằng từ nay về sau, bất cứ con cháu nào nhà họ Tô cũng không được bén mảng tới thứ đó nữa. Ông nói, số trời đã định, ông chỉ là bị ông trời trừng phạt. Ông cũng đoán trước được rằng, sau khi ông chết, Tô gia sẽ tiêu tan, tài sản tiêu tán, vốn dĩ những thứ đó cũng chẳng phải thật sự thuộc về ông.
Ông chỉ để lại vài món đồ bằng ngọc làm đường lui, đủ cho con cháu về sau làm ăn buôn bán, sống một cuộc đời bình thường là được.
Cuối thư vẫn nhấn mạnh một điều: Ngàn vạn lần đừng dây dưa vào con đường làm ăn mà ông từng dấn thân.
Đọc đến đây, Tô Cẩm Hòa vẫn không hiểu rõ rốt cuộc Tô lão thái gia từng làm nghề gì. Nhưng qua lời ông, thứ mà ông nhặt được dường như vừa khiến ông hưng vượng, lại vừa khiến ông lo sợ tột cùng.
Cậu cũng chẳng rõ nhà họ Tô từng trải qua chuyện gì. Chỉ biết là việc gia đình rơi vào bước đường này, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là điều đáng buồn. May mà Tô lão thái gia còn có chút nhìn xa.
Tô Cẩm Hòa nhìn chiếc nhẫn ngọc trên tay, tự dưng cảm thấy thứ đồ chơi này có phần âm u, giữ bên mình chẳng thấy yên lòng. Có khi nên bán sớm cho đỡ lo.
Cậu còn nghĩ tới đám ngọc khí trong đường hầm kia, nếu đem bán hết, chẳng chừng lại thành một tay phú hộ nhỏ cũng nên.
Ý định bán đồ bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Nhất là khi nghĩ đến chuyện Ứng Hoằng sắp quay về, cậu càng sốt ruột.
Nếu bán hết chỗ ngọc này, cộng thêm số bạc mà Ứng Hoằng đưa, cậu có thể trốn khỏi nơi đây, bắt đầu cuộc sống mới.
Vậy thì, tại sao cậu còn phải ở lại đây chờ bị hắn sai khiến?
...
Trong bữa trưa, Tô Cẩm Hòa thuận miệng hỏi:
“Tô quản gia, ở Phong Thành, chỗ nào buôn bán ngọc khí tốt nhất vậy?”
Quản gia Tô ngẫm nghĩ một lúc:
“Ngọc khí à?”
“Dạo này mấy người bán ngọc hồi xưa giờ đều chuyển sang buôn hàng Tây cả rồi. Nhưng nếu nói ở Phong Thành còn người làm nghề này, thì chỉ có Cổ nhị gia ở phía bắc thành là còn buôn bán.”
“Cổ nhị?”
“Ừ, tiệm Cổ Ký ở thành bắc đó. Buôn bán đồ cổ và ngọc khí, mấy tay buôn già đều mang hàng đến đó bán. Cổ nhị gia cũng rộng rãi, trả giá rất sòng phẳng.”
Tô Cẩm Hòa gật đầu, ăn xong thì thu dọn chén đũa rồi bảo:
“Tôi ra ngoài đi dạo chút.”
Quản gia định đi theo, nhưng cậu xua tay bảo không cần, nói mình chỉ đi loanh quanh cho tiêu cơm thôi.
Dưới ánh mắt lo lắng của ông, cậu rời khỏi nhà, đi một đoạn rồi gọi một chiếc xe kéo, thẳng hướng thành bắc mà đi.
Cổ nhị...
Tô Cẩm Hòa sờ nhẫn trong tay, định bụng sẽ mang một món đi thử trước. Nếu Cổ Nhị gia thật sự biết hàng, lại trả giá hợp lý, lần tới cậu sẽ đem toàn bộ số ngọc trong nhà đến bán sạch.
Khi cậu còn đang tính toán thiệt hơn, xe kéo đã dừng lại trước cửa tiệm Cổ Ký. Biển hiệu cũ kỹ của tiệm này, giờ ở Phong Thành cũng chẳng còn nhiều.
Tô Cẩm Hòa vén rèm bước vào...