“Thiếu gia Tô đừng sợ, tôi đến là để cầu xin cậu giúp đỡ một việc thôi.”
Thấy Tô Cẩm Hòa định la lên, người kia vội vàng cất tiếng, đồng thời nhân lúc cậu còn đang ngơ ngác, nhanh tay đóng cửa lại.
“Tôi không có ý mạo phạm, xin thiếu gia đừng trách.”
Nói xong, ông ta lập tức buông tay. Lúc này, trong bóng tối, đôi mắt đã thích nghi dần, Tô Cẩm Hòa mới thấy rõ người đang đứng trước mặt là một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị, tuổi chừng ngoài năm mươi, tóc ở hai bên thái dương đã bạc trắng.
Tô Cẩm Hòa vẫn giữ sự cảnh giác, lùi vài bước rồi tựa lưng vào cửa, sẵn sàng bỏ chạy nếu có chuyện gì bất trắc.
“Nghe nói cậu đã tỉnh lại, tôi mừng lắm. Tôi định đến thăm từ sớm, nhưng mấy bữa nay cậu vẫn bị Ứng thiếu gia để mắt tới, tôi đâu dám tới gần.”
Nét mặt của người đàn ông không hề giả vờ. Trong ánh mắt ông ta lấp lánh một sự vui mừng chân thành, kiểu vui mừng giống như lão quản gia, khiến Tô Cẩm Hòa có cảm giác ông ta thật sự quan tâm đến việc mình tỉnh lại.
“Tôi tên là Hoàng Tông Nhân, trước đây có chút quen biết với Tô lão thái gia.”
Nghe vậy, Tô Cẩm Hòa lập tức hiểu ra. Người này hẳn là người từng làm ăn với Tô lão thái gia hoặc chí ít cũng là đối tác cũ.
Cậu liếc nhìn ra sau lưng ông ta, rồi đưa tay ra hiệu:
“Vào trong nói chuyện.”
Ông Hoàng thấy Tô Cẩm Hòa đã đoán ra được điều gì đó, liền dẫn đầu bước vào. Thời điểm này không tiện nán lại lâu, ông nói chuyện rất ngắn gọn, đi thẳng vào vấn đề:
“Thiếu gia tỉnh lại thật là phúc lớn. Cuối cùng người thừa kế của lão thái gia cũng đã có người tiếp nối rồi...”
Tô Cẩm Hòa không tỏ vẻ gì, nhưng lòng đã hiểu. Quả nhiên Tô lão thái gia từng có liên hệ với người này.
Cậu muốn biết nhiều hơn, hy vọng người đàn ông trước mặt có thể tiết lộ thêm chút gì đó.
Trong phòng không đốt đèn, ánh sáng lờ mờ che khuất sắc mặt của cậu, nên nét suy nghĩ trên gương mặt cậu cũng không bị phát hiện. Đợi suy nghĩ ổn thỏa, cậu mới ngẩng đầu, nhìn thẳng vào người đàn ông đang đứng ngay bên cạnh mình.
“Nếu ông Hoàng từng quen biết với ông nội tôi, chắc ông cũng biết là trước đây tôi từng... bị vấn đề ở đầu.”
Tô Cẩm Hòa đưa tay chỉ lên trán.
Ông Hoàng gật đầu, ra vẻ hiểu ý.
Cậu mới tiếp lời:
“Khi ấy tôi còn nhỏ, ký ức chẳng còn bao nhiêu, giờ đây thật sự không nhớ gì hết.”
Câu nói ấy không khác nào thừa nhận cậu có linh cảm về chuyện cũ, nhưng không biết cụ thể. Người như Hoàng Tông Nhân đã dám tìm đến, ắt hẳn đã chuẩn bị sẵn tinh thần.
Ông ta nói thẳng:
“Thưa thiếu gia, chuyện làm ăn của lão thái gia ngày trước đều do tôi thay ông ấy lo liệu.”
“Buôn bán của nhà họ Tô?”
Như cậu dự đoán, Tô lão thái gia chắc chắn không mang bí mật đó xuống mộ.
Hoàng Tông Nhân liền xác nhận:
“Phải, chính là chuyện làm ăn của nhà họ Tô.”
Tô Cẩm Hòa không nói thêm gì, chỉ yên lặng nhìn ông ta.
“Lão thái gia là người rất giỏi nghề. Mấy món đồ quý giá tìm được đều đưa cho tôi cất giữ. Những năm gần đây, lão thái gia mất rồi, tôi gom được hàng hóa ngày càng ít, mấy ông chủ lớn phía sau bắt đầu bất mãn. Cứ thế này mãi thì tôi cũng không sống nổi nữa.”
Giỏi nghề?
Tô Cẩm Hòa chấn động, nhớ lại lời Ứng Hoằng từng nói, lại nghĩ đến mấy món đồ gọi là “bảo bối”...
“Ông nội tôi... là trộm mộ?”
Cậu ngập ngừng hỏi, vẫn thấy khó tin. Cái nghề ấy với cậu trước giờ chỉ là thứ tồn tại trong sách vở.
Hoàng Tông Nhân cũng hơi sững người, nhưng rồi đáp:
“Chuyện đó... thì tôi cũng không rõ. Tôi chỉ phụ trách giúp lão thái gia tìm hiểu địa hình. Những chỗ nào có điểm lạ hoặc nhặt được đồ cổ, tôi đều cho người dò xét. Lão thái gia không bao giờ dẫn ai theo, đi một mình, về cũng chỉ mang vài món, chưa từng nhiều.”
Tóm lại, ông ta chỉ lo khâu đầu vào, còn Tô lão thái gia làm gì thì ông ta mặc kệ.
“Có người nói những món đồ mà lão thái gia mang về đều không bình thường, chắc là liên quan đến người chết...”
Nghe tới đây, Tô Cẩm Hòa càng kinh ngạc. Vậy với nghề trộm mộ thì có khác gì?
Sau khi lão thái gia mất, ông Hoàng vẫn tiếp tục theo nghề. Nhưng mấy năm gần đây thì công việc không còn thuận lợi. Các mối quan hệ làm ăn dần bị cắt đứt. Đúng lúc ông nghe tin đại thiếu gia nhà họ Tô tỉnh lại, liền vội vã tới đây, hy vọng có thể khôi phục lại con đường buôn bán cũ.
Ông Hoàng lấy từ trong người ra một tấm lụa trắng, trải lên bàn:
“Thiên Lĩnh, không xa lắm, đi đi về về chừng nửa tháng là cùng. Chỗ này có người nói phát hiện bảo vật. Tấm bản đồ này vẽ rõ đường đi. Phiền thiếu gia tới một chuyến.”
Tô Cẩm Hòa nhìn qua, thấy đúng là bản đồ lộ trình, nhưng chỉ ghi đường vào cửa hang, bên trong thì trống trơn.
Cậu bất ngờ từ chối:
“Ông Hoàng, tôi nghĩ ông nên tìm người khác. Tôi không giúp được gì đâu.”
Ông Hoàng há hốc mồm:
“Thiếu... thiếu gia...”
Tô Cẩm Hòa lắc đầu, ra hiệu ông ta không cần nói thêm:
“Tôi vừa tỉnh lại, chuyện của ông nội tôi trong nhà chẳng ai rõ, tôi còn không biết bằng ông. Hơn nữa, ông cũng biết cha tôi đã phá sạch gia sản. Nếu có gì quý giá thì cũng bị ông ấy bán sạch cả rồi. Còn cái gọi là truyền nghề gì đó... tôi còn chẳng biết ông nội từng làm nghề gì, truyền cái gì cho ai?”
“Thành thật xin lỗi, ông cứ đi đi. Tôi muốn nghỉ ngơi.”
Ông Hoàng mặt mày tái mét, quỳ rạp xuống:
“Thiếu gia đừng nói vậy! Chuyện buôn bán của nhà họ Tô chỉ có tôi dám tiếp, tôi sống chết đều trông chờ vào cậu, xin ngàn vạn lần đừng từ chối...”
Ông ta năn nỉ không ngừng, nhưng Tô Cẩm Hòa hiểu rõ, nếu mình thật sự có bản lĩnh như ông nội, thì giờ đi đào mộ cũng được, còn đỡ hơn bị khinh thường, bị xem như trò chơi của đàn ông khác.
Chỉ tiếc, cậu không có.
Cuối cùng, ông Hoàng bị cậu đuổi đi. Tấm bản đồ cũng bị lấy lại. Trước khi đi, ông ta để lại một địa chỉ, bảo nếu đổi ý thì tới tìm ông.
Ông ta đi rồi, Tô Cẩm Hòa vẫn ngồi lại suy nghĩ.
Bị bất ngờ bởi tin tức quá đỗi kinh hoàng, vậy mà đầu óc cậu vẫn rất tỉnh táo.
Tin đồn ngoài kia nói Tô lão thái gia làm nghề liên quan đến “người chết”, nghe cũng chẳng khác mấy so với trộm mộ. Nhưng nếu đúng vậy, tại sao mỗi lần chỉ mang về một hai món, toàn là ngọc bội bình thường, không có đồ tuẫn táng nào?
Điểm này cậu khá rành, đồ tuẫn táng thời xưa thường có hoa văn riêng, nhìn qua là biết.
Vậy nếu không phải trộm mộ, thì là gì?
Cậu nghĩ tới mảnh thiết phiến giống lưỡi cưa mà Tô lão thái gia để lại. Nếu ông cụ từng đi vào những nơi nguy hiểm, chắc chắn ông cụ phải rất rành chuyện cơ quan.
Có khi mảnh thiết phiến ấy chính là chìa khóa mở cơ quan?
Tô Cẩm Hòa lôi thiết phiến ra xem. Trong bóng tối, nó ánh lên màu xám lạnh lẽo. Một ý nghĩ lóe lên, cậu bẻ thử.
Thiết phiến cong đi, nhưng không gãy. Cậu dùng sức hơn, thậm chí đạp cả người lên mà cũng chẳng xê dịch.
Kim loại này chắc chắn không đơn giản, bảo sao dùng bao năm mà vẫn không hư hỏng hay gỉ sét.
Tô lão thái gia quý cái này như vậy, hẳn nó phải có công dụng lớn.
Nghĩ thế, cậu lại chạy vào bếp.
Nhà họ Tô nghèo lắm rồi, trong nhà chẳng mấy chỗ có đèn đóm. Ban đêm, bếp đen kịt, cửa khép hờ như há miệng đón người.
Sau lần trải nghiệm ở ngôi miếu hoang, gan cậu cũng to hơn. Cậu không đốt đèn, lặng lẽ mò mẫm trong bóng tối.
Cậu nghĩ, nếu đúng là đi hạ mộ, ánh sáng sẽ là vấn đề đầu tiên. Một người một thân một mình đi xuống, phải mở cơ quan, thì hai tay đâu thể cầm đèn. Nên chắc hẳn mọi thứ đều phải làm trong bóng tối.
Không có ánh sáng, giác quan khác càng nhạy bén. Cậu sờ soạng từng bức tường, nhét mảnh thiết phiến vào mọi khe hở nhìn thấy nhưng không có kết quả.
Cuối cùng, cậu sờ tới bệ bếp.
Trong nhà có vài bệ, nhưng chỉ một cái còn dùng được. Cậu lần lượt kiểm tra từng cái.
Rồi phát hiện trên một bệ bếp có khe nhỏ, nhìn như bị nứt, nhưng có vẻ không phải tự nhiên.
Cậu cắm thiết phiến vào.
Khác với mấy lần trước, lần này thiết phiến khít chặt, không lay được. Nhớ đến vết mòn trên phiến, lòng cậu rạo rực, quả nhiên là chìa khóa.
Cậu dùng sức đẩy sâu thêm chút nữa. Khi mảnh thiết phiến mắc lại, cậu kéo mạnh một phát...
Rầm!
Cả bệ bếp bị kéo lệch hẳn ra. Không phải do cậu khỏe, mà vì kích hoạt cơ quan.
Tro bụi tung lên. Cậu che mặt, chờ bụi lắng xuống, rồi nhìn thấy bên dưới là một lối cầu thang đi xuống.
Đã tới nước này, làm sao bỏ dở?
Cậu rút thiết phiến, châm đèn dầu, bước xuống.
Bên trong có cơ quan đơn giản, một tay nắm nhỏ, cậu kéo thử, bệ bếp trên lại sập xuống trở lại như cũ, kín đáo không kẽ hở.
Chỉ còn ánh đèn dầu lấp lóe.
Cậu hít một hơi, xác nhận có đủ không khí, đèn không tắt, mới tiếp tục lần mò đi xuống.