Chương 14: Ứng Hoằng rời đi

Tô Cẩm Hòa ngó trái ngó phải, đâu đâu cũng toàn người, đám hạ nhân ít ỏi trong Tô phủ đều tụ hết ở cổng.

“Đừng... đừng làm rộn nữa...”

Tránh né roi của Ứng Hoằng, cậu không dám ngẩng đầu, chỉ biết ôm chặt chiếc hộp nhỏ đựng đầy bạc, sợ bị để ý thêm, cúi đầu bỏ chạy.

Ứng Hoằng vẫn giữ nguyên tư thế cũ, hơi nâng cằm lên, đột ngột vươn tay nắm lấy sau gáy Tô Cẩm Hòa. Chỉ cách nhau một khoảng rất ngắn, cậu lập tức bị kéo về phía trước, rồi ngay sau đó nhìn thấy thân hình Ứng Hoằng khẽ nghiêng người. Gương mặt hắn liền che kín trước mắt cậu...

Hoặc phải nói rằng, nuốt trọn cả tầm mắt cậu.

Ứng Hoằng rất khỏe, bàn tay sau gáy giống như đang dẫn dắt cậu theo mình. Để nụ hôn được thuận lợi hơn, hai chân Tô Cẩm Hòa như nhũn ra.

Ứng Hoằng hôn luôn như muốn nuốt người ta vào bụng.

Đến khi hắn chịu buông ra, đầu lưỡi tê dại của cậu vẫn chưa kịp rút về, ai nấy đều nhìn thấy đầu lưỡi mềm mại, hồng hào của cậu bị kéo ra khỏi miệng Ứng Hoằng...

Còn cả vẻ mặt say mê ngây ngất kia nữa.

“Tốt lắm.”

Ứng Hoằng vừa nói xong, Tô Cẩm Hòa như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, lập tức đưa tay che miệng. Nhưng cổ vẫn bị nắm chặt, khiến cậu không thể nào giữ khoảng cách.

“Dùng được rồi.”

Không những dùng được, mà còn linh hoạt hơn trước kia.

Giờ đây, Tô Cẩm Hòa đã bắt đầu phối hợp theo bản năng.

Cảm nhận được điều đó, mặt cậu lại đỏ bừng. Không cần quay đầu, cũng có thể cảm nhận rõ ánh mắt của người xung quanh. Cậu cố gắng bịt chặt miệng mình, nhưng đôi môi vẫn cứ râm ran. Ngoài cảm giác mà Ứng Hoằng để lại, chẳng còn lại gì khác.

“Tôi phải đi một tháng. Liệu mà ngoan ngoãn cho tôi, nếu không... đợi mà xem.”

Dưới ánh nhìn chăm chăm của người kia, Tô Cẩm Hòa cuối cùng cũng gật đầu. Hắn lúc này mới chịu buông tay.

“Chờ tôi trở về, tôi sẽ kiểm tra kỹ càng thành quả.”

Tận dụng cho thật tốt.

Nói xong, Ứng Hoằng liền dẫn đội ngựa rời đi. Tô Cẩm Hòa chỉ còn có thể nhìn bóng lưng người đàn ông ấy ngồi thẳng lưng trên ngựa, phía sau là ánh nắng rực rỡ như thiêu đốt.

Ngẩn người một hồi, cậu mới sực tỉnh, vội vã trở về phủ.

Vừa bước qua cổng, liền thấy một bóng áo đỏ rực. Cậu sững người khi phát hiện không xa phía trước có một người phụ nữ đang đứng.

Ngay chỗ gần cổng, giữa những đám cây xanh đã lâu không được chăm chút.

Người phụ nữ mặc bộ đồ đỏ rực, tóc búi gọn gàng, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn. Sau lưng cô là một nha hoàn được trang điểm cẩn thận.

Nha hoàn này, giống như chủ nhân mình, cũng liếc nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Người đó chính là vợ ba của lão gia nhà họ Tô.

Khi cậu còn hôn mê, những người phụ nữ này đều đã đến thăm. Lúc đó đầu óc mơ màng, chỉ nhớ mang máng được vài nét mặt.

Đây là lần đầu tiên họ gặp nhau trong phủ.

Vì bị Ứng Hoằng trêu chọc khiến lòng dạ rối bời, Tô Cẩm Hòa chẳng còn tâm trí chào hỏi, chỉ vội vã gật đầu rồi quay người chạy về viện mình.



Bữa tối vẫn phong phú như thường lệ, nhưng Ứng Hoằng không làm theo lời cậu mà cắt món ăn kia.

Hắn là muốn cậu “bồi bổ” thật tốt, thật nhiều, rồi chờ đến khi hắn trở về mới từ từ “hưởng thụ” thành quả đã “bổ”.

Nhìn món ăn kia thế nào cũng thấy khó chịu. Cảm giác đầu lưỡi khiến cậu nhớ đến sức mạnh bá đạo của ai kia, cứ như là cái gì đó...

Tô Cẩm Hòa thử vài lần vẫn không nuốt nổi miếng thứ hai. Cậu định kêu lão quản gia đem chia phần cho mọi người trong nhà, nhưng nghĩ đến ý nghĩa ẩn sau món ăn ấy, cậu lại lưỡng lự.

Cuối cùng, tất cả các món đều được dọn đi. Trên bàn của cậu, chỉ còn lại duy nhất một đĩa ấy. Cậu cảm thấy, ngày mai nên đến tìm Thẩm Hoán Văn.

Ăn uống xong xuôi, Tô Cẩm Hòa đi tắm rửa một trận. Khi quay về với thân thể sạch sẽ nhẹ nhàng, vừa mới bước lên bậc cửa, cậu đột ngột khựng lại.

Cậu mở to mắt nhìn căn phòng tối đen như mực. Ánh sáng bên ngoài yếu ớt, đôi mắt chưa quen bóng tối chỉ thấy lờ mờ vài hình ảnh. Nhưng điều đó cũng không ngăn cản được cậu nhận ra:

Trong phòng mình... có người.

Tô Cẩm Hòa thẳng lưng, nuốt nước bọt trong im lặng, vừa định nhấc chân lui lại để ra khỏi phòng.

Đúng lúc này, bên trong bỗng vang lên một tiếng động khẽ. Cả da đầu cậu lập tức tê rần, vội vàng quay đầu bỏ chạy. Đáng tiếc mới nhấc được một chân, cổ tay đã bị ai đó túm chặt.

Rồi người kia chẳng thèm phân trần, cứ thế kéo cậu vào phòng.