Lão quản gia nói rằng Tô lão thái gia có để lại cho cậu một vật quan trọng.
Lần này, Tô Cẩm Hòa nhất định phải đi xem thử. Biết đâu nhờ vậy mà cậu có thể hiểu được bí mật của nhà họ Tô.
Cậu lập tức buông đũa, để lão quản gia dẫn đường.
Không ngờ ông lại đưa cậu đến... nhà bếp.
“Chỗ này á?”
Tô Cẩm Hòa đảo mắt nhìn quanh. Ở đây thì có thể có thứ gì chứ? Chẳng lẽ ông cụ đoán trước sau này nhà họ Tô không còn gì ăn, nên trữ sẵn lương thực?
Bao nhiêu năm qua, có còn lại gì đâu.
Khi cậu còn đang đoán già đoán non, lão quản gia đã đưa tới một vật. Tô Cẩm Hòa nhìn kỹ thì thấy chỉ là một miếng sắt mỏng, như lưỡi cưa nhỏ, nhưng còn mỏng hơn cả giấy.
Trên đó có vài rãnh lõm kỳ lạ, gần đầu trên có một lỗ tròn bằng hạt gạo.
“Đây là cái gì vậy?”
Lão quản gia lắc đầu:
“Tôi không rõ. Chỉ biết lão thái gia dặn khi đến lúc thích hợp thì đưa vật này cho cậu.”
Cái gọi là “lúc thích hợp”, chính là khi nhà họ Tô thật sự suy sụp hoàn toàn. Có điều, có lẽ lão thái gia chưa từng nghĩ đến chuyện... Tô Cẩm Hòa từng ngẩn ngơ như kẻ ngốc.
Lão quản gia tưởng đời này chẳng còn hy vọng gì, nào ngờ nhà họ Tô chưa đến mức tuyệt đường.
Vật này, nên trao lại cho người thừa kế.
“Lão thái gia còn dặn, đưa cậu tới nơi này, rồi cậu sẽ tự hiểu.”
Tô Cẩm Hòa nhìn cái nhà bếp trống trơn, nghĩ thầm: Không có chỉ dẫn gì mà bảo tôi tự hiểu, biết đường nào mà lần.
Cậu nhớ rõ nhà họ Tô vốn làm nghề buôn bán, đâu phải đầu bếp đâu mà để lại đồ ở nhà bếp?
Nhưng nghĩ kỹ lại, Tô Cẩm Hòa nhớ có lần đọc một bài viết, nói rằng trong kiến trúc cổ, gian nhà được xây chắc chắn nhất chính là nhà bếp. Vì lửa bếp thời xưa rất nguy hiểm, người ta phải xây nhà bếp cực kỳ kiên cố.
“Tô quản gia, căn nhà này xây từ bao giờ vậy?”
Lão quản gia nói ra một năm tháng cổ xưa mà Tô Cẩm Hòa chẳng hiểu gì, chỉ biết một điều quan trọng: Căn nhà bếp này là do lão thái gia tự tay xây.
Mọi bố cục đều do ông cụ quyết định. Vậy thì chắc chắn nơi này có bí mật.
Tô Cẩm Hòa cầm theo miếng kim loại giống lưỡi cưa đó, bước vào trong.
Lão quản gia đứng chờ ở cửa, nhìn cậu hết sờ bên này lại chạm bên kia.
Tô phủ hiện tại thiếu người làm, ai cũng kiêm nhiều việc. Lúc này người nấu bếp đang bận ở nơi khác, nên giờ chưa tới bữa thì nhà bếp chẳng ai lui tới.
Tiếc là không có bất kỳ manh mối nào. Dù Tô Cẩm Hòa lục tung cả gian bếp, cũng không tìm thấy điều gì đặc biệt, càng không hiểu vì sao ông cụ lại để lại vật đó. Từ trưa đến chiều muộn, cậu lôi cơ thể đầy bụi than đi ra.
Thấy ánh mắt mong ngóng của lão quản gia, cậu chỉ biết lắc đầu.
⸻
Ngày hôm sau, lại có thêm một mảnh giấy được đưa tới.
Rút kinh nghiệm lần trước, Tô Cẩm Hòa không dám để lão quản gia đọc ngay, mà tự xem trước.
Trên giấy có chữ “Tô đại thiếu gia”, thêm vài đoạn đoán được sơ sơ. Sau khi nghiên cứu vài lần, xác định không có gì nhạy cảm, cậu mới đưa cho lão quản gia.
Ông lại đọc to, từng chữ rõ ràng:
“Gần đây, đầu lưỡi Tô đại thiếu gia đã đỡ chưa?”
Tô Cẩm Hòa đang gắp đồ ăn, vừa nghe vừa suy nghĩ câu này là có ý gì. Đầu lưỡi cậu sớm đã không còn đau, đến thương tích nằm đâu cũng chẳng nhớ nữa.
Nhưng vì sao Ứng Hoằng lại hỏi đến chuyện này?
Đang nghĩ ngợi thì cậu nhìn xuống bàn, mặt lập tức đỏ bừng.
Món ăn hôm nay vẫn phong phú như mọi khi, nhưng có một món đặc biệt... chính là lưỡi bò xào tương.
Tô Cẩm Hòa chợt phát hiện ra, mỗi bữa ăn gần đây, dù món thay đổi, nhưng đều có một điểm giống nhau, bữa nào cũng có món liên quan đến... lưỡi.
Lúc thì salad, lúc thì xào, lúc lại kho...
Người ta vẫn nói ăn gì bổ nấy mà...
⸻
Ngày kế tiếp, không có thư từ, mà chính Ứng thiếu gia đích thân tới.
Cũng không hẳn là vào trong nhà, chỉ là đứng ngoài cửa, sai người gọi cậu ra.
Tô Cẩm Hòa vốn không muốn gặp, nhưng lại sợ làm mất lòng. Dù sao bây giờ tình hình đã khá hơn trước rất nhiều, trước khi có cơ hội xoay chuyển, tốt nhất vẫn nên giữ thái độ hòa nhã với Ứng Hoằng.
Nghe người gọi, cậu vội đi ra.
Ngoài cổng Tô phủ, Ứng Hoằng ngồi trên lưng ngựa, vẫn là con ngựa lần trước tới miếu hoang. Nghe nói đó là ngựa quý mà hắn yêu quý nhất.
“Anh sắp đi xa à?”
Vừa ra đến cổng, Tô Cẩm Hòa đã thấy cả đoàn ngựa dài phía sau. Ứng Hoằng vận quân phục, xem ra không có thời gian vào nhà rồi.
“Đi đánh trận. Chắc một tháng mới về.”
Tô Cẩm Hòa gật đầu, không biết nói gì hơn:
“Lên đường cẩn thận.”
Thấy cậu mãi không nói thêm gì, Ứng Hoằng hỏi:
“Chỉ vậy thôi?”
“À... thì...”
Cậu không biết nên nói thêm gì, đành thành thật gật đầu lần nữa:
“Ừm, chỉ vậy.”
Ứng Hoằng chẳng tỏ rõ vui hay không vui, chỉ kéo dây cương quay đầu nhìn lại. Động tác ấy làm ánh mặt trời xuyên qua khoảng trống, khiến Tô Cẩm Hòa phải nheo mắt lại.
“Cho cậu.”
“Hả?”
Tô Cẩm Hòa mở mắt ra thì thấy trước mặt là một chiếc hộp nhỏ. Cậu đưa tay đỡ lấy, không ngờ hộp lại nặng đến mức suýt rơi:
“Sao nặng vậy?”
Ứng Hoằng đáp:
“Là bạc.”
“Phòng khi cậu hết tiền xài.”
Ứng Hoằng đi lần này có lẽ rất lâu, đây có lẽ là tiền tiêu vặt hắn để lại trước.
Tô Cẩm Hòa cầm hộp, vẻ mặt vô cùng ngượng ngùng.
“Nếu có chuyện gì thì tìm anh ta.”
Ứng Hoằng vừa nói vừa chỉ sang người bên cạnh.
“Tô đại thiếu gia, tôi là Thẩm Hoán Văn, cậu cần gì cứ gọi, tôi sẽ đến ngay.”
Tô Cẩm Hòa không hiểu rõ Ứng Hoằng định làm gì, chỉ biết gật đầu đáp lời.
“Liệu mà ở yên. Nếu còn trốn, cái chân này khỏi cần giữ nữa.”
Tô Cẩm Hòa giật mình, theo phản xạ cúi xuống ôm chân. Ứng Hoằng không nói thêm, chỉ giật dây cương rồi phi ngựa đi.
Đoàn ngựa phía sau cũng chuẩn bị xuất phát.
Tô Cẩm Hòa chột dạ, không rõ vì cớ gì, vì túi bạc nặng trĩu, hay vì cảm giác như bị Ứng Hoằng nhìn thấu tâm tư.
Đang mải nghĩ, thì người kia đã cưỡi ngựa lướt qua.
Tô Cẩm Hòa cúi đầu định quay vào. Nhưng vừa bước được mấy bước, cậu lại sực nhớ ra điều gì, vội vàng chạy theo.
“Này, Ứng Hoằng...”
Người kia không dừng lại, chỉ rũ mắt nhìn xuống.
Tô Cẩm Hòa không dám ngẩng đầu, ấp úng:
“Chuyện là... lưỡi tôi lành rồi. Cho nên... mấy món kia... đừng đưa nữa...”
Ứng Hoằng lập tức dừng ngựa.
Cả đoàn phía sau cũng lặng dần.
Tô Cẩm Hòa chỉ nhìn thấy tấm lưng mặc quân phục kia, tóc xoáy đen như mực.
Một cái roi nhẹ nhàng hất cằm cậu lên.
“Lành rồi à?”
Cảm nhận được ánh mắt hắn, Tô Cẩm Hòa càng đỏ mặt, rũ mắt xuống cố né tránh:
“Ừm...”
“Vậy thì há miệng ra, để tôi xem thử.”