Chương 12: Cuộc sống bắt đầu thay đổi

Lúc đi thì trời tối đen như mực, lúc về cũng chẳng khác là bao. Thế nên, Tô đại thiếu gia lại mặt dày mày dạn bám lấy Ứng Hoằng suốt dọc đường về, đầu cứ vùi vào trước ngực người ta, chẳng thèm ngẩng lên lấy một lần.

Về tới Tô gia, Ứng Hoằng chẳng nói chẳng rằng, kéo cậu từ trên lưng ngựa quăng thẳng vào trong sân. Lão quản gia nghe tiếng động chạy ra, vừa thấy người liền xúc động đến rơi nước mắt.

Tô Cẩm Hòa từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy ai già mà hay khóc như ông, nhưng chỉ nhìn phản ứng ấy thôi cũng đoán được.

Ông chắc tưởng cậu đi lạc thật rồi.

Mà đúng là cậu không còn là thằng ngốc năm xưa nữa.

Nhìn tình hình trước mắt, muốn để mọi người chấp nhận cũng cần chút thời gian.

Nghĩ vậy, Tô Cẩm Hòa bèn uể oải quay về sân của mình.

Quản gia vẫn không yên tâm, cứ theo sau hỏi tới hỏi lui. Bị làm phiền đến mức phát cáu, cậu bèn quay đầu trợn mắt:

"Ông không có việc gì làm hả? Đi lo việc đi!"

Nói xong thì đóng sầm cửa lại, nhốt luôn ông ngoài sân.

Bị xem là đứa ngốc đã bực mình, muốn thoát khỏi cái mác đó cũng bực không kém. Nhưng tức nhất vẫn là...

Đau lưỡi.

Tối hôm qua cắn mạnh quá, sáng ra ngủ cũng chẳng yên, trong miệng cứ âm ỉ nhức nhối. Đặc biệt là mỗi lần cử động, chưa kịp phản ứng thì đã đau nhói, lại còn bị Ứng Hoằng...

Hôn thêm lần nữa, như muốn nuốt người ta vậy. Lưỡi sắp bị hắn mυ"ŧ đến rụng rồi, tới lúc dừng lại thì hai người miệng đều đầy máu.

Khi ấy, Tô Cẩm Hòa chẳng nói nổi câu nào, miệng vừa sưng vừa đau, còn chẳng mυ"ŧ được nữa. Cậu chỉ muốn hỏi:

Này, chẳng lẽ anh không thấy đau à?

Ngồi xổm một góc, Tô Cẩm Hòa xoa mặt mà đau lòng, thầm nghĩ:

Lúc đó giá mà cắn trúng đầu lưỡi anh ta thì tốt biết mấy...

Nhưng nghĩ lại, tình huống lúc đó...

Bất chợt, Tô Cẩm Hòa khựng lại.

Khi ấy, Ứng Hoằng rõ ràng không cần biết sống chết của cậu, cứ nhất quyết muốn đè cậu xuống, miệng thì cắn, tay thì giữ. Nhưng sao đột nhiên lại đổi ý?

Thái độ của hắn... hình như cũng thay đổi rồi?

Nghĩ đến từ lúc gặp lại Ứng Hoằng đến giờ, cách cư xử của hắn khác hẳn trước kia, Tô Cẩm Hòa bỗng dưng nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ:

Người này, hình như cũng không đáng ghét đến thế...

Ngủ suốt cả ngày, nửa đêm mới chợp mắt được, nên hôm sau cậu dậy muộn, lúc mở mắt ra thì trời đã gần trưa.

Cậu thức dậy vì đói.

Vừa xoa cái bụng lép kẹp, Tô Cẩm Hòa vừa nghĩ bụng:

Dù gì cũng toàn ăn cháo, chỉ buổi trưa mới có cơm thật sự, nên sáng bỏ bữa cũng chẳng sao. Mà cũng lạ, không hiểu sao hồi trước cái thân xác này chỉ ăn cháo thôi mà lại mọc được cái mặt đẹp như vậy, với thân hình tuy thiếu chút cơ bắp nhưng tỷ lệ lại gần như hoàn hảo?

Mỗi lần nghĩ đến đấy là Tô thiếu gia lại tự yêu bản thân thêm một chút. Cái túi da này đúng là không chê vào đâu được, chẳng trách ai nhìn cũng mê.

Nhưng đẹp trai thì cũng khổ, ngay cả đàn ông cũng nhớ thương...

Đang ngẫm nghĩ lan man thì quản gia đem cơm tới.

Mùi cơm thơm ngào ngạt khiến cậu chảy nước miếng. Cậu còn tưởng mình tưởng tượng. Nhưng không, đó là thật.

Ngoài bát cơm nhỏ, còn có giò, cá, rau xào thịt, một tô canh viên to tướng, ngay cả món trộn cũng thơm lừng.

Tô Cẩm Hòa kinh ngạc nhìn quản gia:

"Tôi sắp bị giải ra pháp trường hả?"

Cho cậu ăn bữa cuối rồi mới hành hình?

Quản gia vừa dọn bát vừa đáp:

"Là Ứng thiếu gia dặn dò."

"Hả?"

Ngây người một lúc, cậu nhìn mâm cơm. Vẫn là gạo thôi, nhưng khác hẳn gạo thường. Hạt trong, căng bóng, thơm lừng, không giống cái loại gạo lứt nhạt thếch ăn trước kia. Bảo sao mới ngửi đã nuốt nước miếng.

"Ứng Hoằng... anh ta định giở trò gì vậy?"

Quản gia chỉ lắc đầu. Ứng Hoằng bảo đưa gì thì họ cứ đưa, không ai dám hỏi thêm.

Tô Cẩm Hòa nhìn mâm cơm, lòng thấy nghi ngờ. Nhưng bụng đói cồn cào, chưa đầy mấy giây đã không cưỡng lại nổi, bắt đầu ăn ngấu nghiến.

Đây là bữa ăn đầu tiên giống người của cậu từ khi đến thế giới này.

Nhưng không phải bữa cuối.

Bữa tối hôm đó cũng phong phú như vậy. Ngay cả sáng hôm sau cũng có điểm tâm tinh xảo. Càng được ăn ngon, Tô Cẩm Hòa càng thấy nghi hoặc:

Chẳng lẽ anh ta định vỗ béo cậu rồi gϊếŧ?

Mà cũng nhờ ăn ngon, đầu lưỡi cậu cũng nhanh lành. Đến trưa hôm ấy, vừa ăn cơm vừa lôi ra một phong thư đặt sẵn trên bàn.

Cậu tùy tiện mở ra liếc qua, toàn chữ phồn thể, không đọc rõ, bèn nhét lại vào tay quản gia:

"Ông đọc đi."

Quản gia nghiêm giọng đọc rõ ràng:

“Tô đại thiếu gia, lần này cậu có chịu ngủ với tôi không?”

Tô Cẩm Hòa suýt sặc chết, giật lại bức thư, nhìn kỹ, trên giấy quả thật chỉ có mỗi dòng ấy. Tuy chữ phức tạp khó đọc, nhưng nhờ lão quản gia đọc hộ, giờ thì cậu hiểu hết rồi.

Cậu đỏ bừng mặt, nhét vội bức thư vào trong áo, xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng mặt. Giờ bảo quản gia ra ngoài cũng chẳng kịp, ông ấy đã đọc to lên mất rồi...

Ứng Hoằng đúng là hại chết người ta mà!

"Đại thiếu gia, cái này cũng là Ứng thiếu gia dặn đưa cho cậu."

Quản gia vừa nói vừa đặt lên bàn một xấp đồng bạc.

"Ứng thiếu gia bảo cậu cầm tiêu chơi."

Tô Cẩm Hòa càng đỏ mặt, cúi gằm xuống, mặt còn đỏ hơn cả quả táo chín.

Cuối cùng cậu cũng hiểu Ứng Hoằng đang làm gì.

Người ta hỏi cậu:

Bây giờ ăn ngon mặc đẹp, lại có tiền tiêu, vậy cậu có chịu ngủ cùng tôi không?

Tô Cẩm Hòa chỉ muốn ném hết tiền vào mặt hắn, hắn coi cậu là cái gì chứ!

Nhưng... nếu Ứng Hoằng thực sự đang ở đây thì cậu đâu dám làm thế.

Hắn còn có thể nghĩ ra đủ trò trêu đùa cậu hơn nữa. Vậy nên, thay vì giận dữ, cậu chỉ thấy xấu hổ là chính.

Tên đó đúng là cố ý.

Tô Cẩm Hòa nhìn đống bạc, không tự chủ vươn tay nhét hết vào tay áo.

Đây chính là tiền để dành cho kế hoạch trốn thoát sau này. Bây giờ chưa phải lúc sĩ diện, hắn cho bao nhiêu thì cậu giữ bấy nhiêu. Sớm muộn gì cũng phải chạy thôi.

Quản gia không thấy rõ sắc mặt của cậu, chỉ thấy dáng vẻ im lặng, tưởng cậu đang trầm tư cơ trí, bèn rưng rưng nước mắt, xúc động mà nói:

"Đại thiếu gia..."

Giọng run run làm Tô Cẩm Hòa giật nảy người, ngẩng đầu nhìn ông mà cười khổ. Cái ông già này sao cứ thích khóc thế không biết, ông là Mạnh Khương Nữ chuyển kiếp chắc?

"Lão gia tính tình ra sao lão thái gia hiểu rõ. Trước lúc lâm chung, ngài dặn tôi rằng, chờ thiếu gia lớn lên thì giao lại sản nghiệp, vực dậy nhà họ Tô..."

Tô lão thái gia biết con trai mình không nên thân, cũng biết sau khi mình mất thì cái nhà này chẳng trụ được bao lâu. Vì vậy ông đem hết hy vọng đặt lên người Tô Cẩm Hòa.

Nghe đến đây, cậu cũng chẳng thấy xấu hổ nữa. Trong đầu lại hiện lên lời của Ứng Hoằng.

Nào là chuyện làm ăn nhà họ Tô, nào là phát tài nhờ xác chết, nào là mấy chuyện kỳ quái với thi thể...

Tô Cẩm Hòa cảm thấy, chắc chắn có điều gì đó rất không ổn.

Một nỗi bất an mơ hồ, chẳng biết từ đâu kéo đến, bỗng chốc bao trùm cả người cậu.