Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Dây Dưa Không Rõ

Chương 11: Những phản ứng khác nhau

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hai cổ tay lại bị giữ chặt và giơ lên quá đầu. Mắt Tô Cẩm Hòa trợn to, rồi khẽ híp lại, lông mày cũng nhíu chặt.

Ứng Hoằng dường như đặc biệt thích tư thế này...

Khác với những lần trước, đầu lưỡi kia vừa linh hoạt vừa mạnh mẽ, như thể muốn nuốt trọn lấy người khác. Cái cảm giác kỳ quái ấy lại dâng lên. Còn chưa kịp làm gì, cả cơ thể cậu đã bắt đầu mất kiểm soát. Nếu cứ tiếp tục như vậy, cậu sẽ thật sự bị Ứng Hoằng “ăn sạch” mất.

Không được. Nếu đã thế, hôm nay chỉ có một trong hai còn sống. Cậu liều mạng cũng không sợ nữa.

Mặc kệ cái lưỡi kia có quấn lấy hay khuấy đảo cỡ nào, cậu bỗng nhiên nhắm mắt, hung hăng cắn một cái. Cậu làm vậy không nằm trong dự tính của Ứng Hoằng, đối phương phản ứng không kịp, chịu nguyên một cú cắn đau điếng.

Cả hai đồng thời bật ra tiếng rên, miệng tách ra trong khoảnh khắc, máu tươi lập tức lan đầy khoang miệng.

Tô Cẩm Hòa chẳng kịp để ý đến cơn đau, lăn một vòng rồi ngồi bật dậy. Nhân lúc Ứng Hoằng đang bị đau, cậu định chuồn khỏi giường. Nhưng vừa nhấc chân xuống, Ứng Hoằng đã đá cậu một cú, khiến cậu văng mạnh vào đầu giường, cuộn mình ôm cánh tay đau điếng.

Đây là một phòng trọ nhỏ, bày biện kiểu cũ, nào là bàn bát tiên, nào là giường gỗ Bạt Bộ. Tô Cẩm Hòa thấy cái giường này chẳng khác nào cái l*иg giam. Ứng Hoằng chặn trước mép giường, cậu căn bản không có đường thoát.

Ứng Hoằng mặt không đổi sắc, ánh mắt nặng nề. Hắn dùng ngón cái lau vết máu nơi môi, rồi nhìn chăm chăm đầu ngón tay dính máu đỏ.

Dù có là kẻ ngốc cũng nhận ra Ứng Hoằng đang thật sự tức giận.

Tô Cẩm Hòa lấy tay áo lau miệng, vừa há miệng “ai da” một tiếng thì nước mắt đã ứa ra vì đau. Vết cắn vừa rồi không nhẹ, ngay cả lưỡi cũng tê rần, môi bị Ứng Hoằng mυ"ŧ đến mức sưng đỏ. Giờ mở miệng ra cũng không giống miệng mình nữa.

“Nhìn cái gì mà nhìn! Tôi cũng đau lắm chứ!”

Ứng Hoằng trừng mắt liếc sang, làm Tô Cẩm Hòa run lẩy bẩy, nhưng cậu vẫn không chịu khuất phục.

“Tôi nói rồi, tôi không ngủ với anh nữa!”

Vừa hét xong thì đầu đau điếng, hóa ra Ứng Hoằng nắm tóc cậu, như thể sắp đập đầu cậu vào tường. Nhìn ánh mắt kia, như muốn xé xác cậu ra vậy.

“Ứng Hoằng, anh muốn gì từ nhà họ Tô cũng được, thả tôi đi đi!”

Trong lúc đầu gần như đυ.ng vào tường, Tô Cẩm Hòa la lớn, rồi nghiến răng, mượn sức Ứng Hoằng đâm mạnh đầu vào tường.

Cậu biết Ứng Hoằng không nương tay đâu, giống lần trước ở nhà họ Tô, nên nếu người kia thật sự định làm chuyện đó, cậu thà chết còn hơn.

Ứng Hoằng đoán được ý đồ, bèn giật mạnh cậu ra. Tô Cẩm Hòa có cảm giác da đầu sắp bị xé rách, còn đau hơn cả cú đập tường.

Nhưng... Ứng Hoằng lại buông tay.

Tô Cẩm Hòa thở phào nhẹ nhõm.

“Tô đại thiếu gia thật là vô tình.”

Tô Cẩm Hòa đang xoa đầu, nghe câu đó thì nhướng mày nhìn hắn.

“Vừa rồi là ai ôm chặt lấy tôi không buông? Giờ lại trở mặt phủi sạch thế sao?”

Ứng Hoằng vừa nói vừa cởi nút áo. Khi hàng khuy cuối cùng được gỡ xong, hắn kéo áo ra, để lộ toàn bộ phần ngực.

Tô Cẩm Hòa tưởng hắn định làm gì, nhưng khi nhìn rõ dấu tích trên người đối phương thì mặt đỏ bừng.

Trên thân thể Ứng Hoằng đầy những vết bầm tím do dấu tay để lại, nhất là phần ngực. Không cần đoán cũng biết vì sao mà ra.

Vốn gan lì không sợ chết, giờ Tô thiếu gia cũng có chút xấu hổ.

Giọng Ứng Hoằng đầy nguy hiểm, như con thú dữ sẵn sàng lao đến xé xác con mồi:

“Sao vậy? Vừa rồi còn hăng hái lắm mà?”

Không ngờ Tô Cẩm Hòa lại ngẩng đầu, nở nụ cười lấy lòng:

“Nếu không... để tôi xoa giúp anh nhé?”

Trong một chốc, cậu đã thay đổi hoàn toàn. Nhút nhát, mềm mỏng, bất khuất, rồi lại khéo léo, tất cả những mặt ấy của Tô Cẩm Hòa hiện rõ chỉ trong vài khắc.

Ứng Hoằng không ngu, cũng nhận ra khả năng thích nghi của cậu rất cao. Dù trước sau mâu thuẫn, nhưng cậu luôn chọn phương án có lợi nhất cho mình.

Ứng Hoằng lại vươn tay. Tô Cẩm Hòa giật mình co người, nhưng lần này hắn không nắm tóc nữa, mà bóp nhẹ sau cổ rồi kéo cạu ôm vào ngực.

Mặt Tô Cẩm Hòa áp sát ngực hắn, cơ bắp rắn chắc khiến mũi cậu suýt bị ép bẹt. Cậu nhớ Ứng Hoằng vẫn đang giữ chặt cổ mình, không hề buông tay.

Cậu còn chưa kịp kêu đau thì đã nghe giọng lạnh lùng vang lên:

“Không cần xoa... liếʍ đi.”

Mặt Tô Cẩm Hòa đỏ thêm mấy phần.

Ứng Hoằng dáng người rất đẹp, cơ bắp săn chắc cân đối, da dẻ mượt mà lại không kém phần rắn rỏi, tỏa ra khí chất đàn ông mạnh mẽ cùng vẻ nguy hiểm chết người.

Sự tiếp xúc như vậy khiến tim Tô Cẩm Hòa rối loạn.

Cậu không phản kháng, không vùng vẫy, cứ thế thuận theo lực tay của Ứng Hoằng mà dán sát vào, khẽ thì thầm bên ngực hắn:

“Ứng Hoằng... cảm ơn anh...”

Nếu không có người này, có lẽ đêm nay cậu đã chết vì sợ rồi.

Ứng Hoằng khẽ hừ một tiếng, rồi đổi tay nắm cổ cậu, ném cậu lên gối:

“Ngủ đi.”



“Tô đại thiếu gia, vuốt có đã không?”

Tô Cẩm Hòa lại bị doạ tỉnh, vừa mở mắt đã thấy cậu đang ôm Ứng Hoằng, hai tay đang đặt ngay ngực người ta, xoa xoa chẳng khác gì mát-xa.

Không gì khiến người ta tỉnh táo hơn chuyện này. Cậu lập tức bật dậy.

Ứng Hoằng không có biểu cảm gì, chỉ nhìn cậu chằm chằm.

Tô Cẩm Hòa ho khẽ hai tiếng, ngượng ngùng nói:

“Khụ... Thân hình Ứng thiếu gia cũng không tệ lắm.”

Trước kia cậu dù chưa cưới vợ, nhưng từng sống chung với bạn gái. Cô ấy rất xinh, chỉ tiếc vòng một hơi nhỏ...

Tô Cẩm Hòa nhìn tay mình, mười ngón đưa ra phía trước, khẽ bóp một cái.

Cảm giác này... có hơi quen.

Trong lòng cậu khóc không ra nước mắt. Không phải lỗi của cậu, là do Ứng Hoằng thân hình quá chuẩn, mà cậu lại quá lâu không ôm ai ngủ.

Ứng Hoằng lạnh nhạt nói tiếp:

“Còn nữa, Tô đại thiếu gia."

“Dù là lúc nào, tôi cũng không thích ai động tay động chân với tôi.”

Vừa nói, hắn vừa gạt tay Tô Cẩm Hòa khỏi đùi mình, động tác nhẹ như phủi nếp nhăn trên khăn trải giường.

Tô Cẩm Hòa lúng túng lui ra sau, nửa người suýt rơi khỏi giường. Ứng Hoằng liếc nhìn khuôn mặt đỏ như gấc của cậu, chậm rãi kéo người về lại, rồi xoay người đè lên trên.

Tô thiếu gia trừng mắt, hai cổ tay tội nghiệp lại lần nữa bị giữ chặt quá đầu
« Chương TrướcChương Tiếp »