Chương 10: Sự thật hé lộ

Tô Cẩm Hòa hoảng loạn bỏ chạy.

Trong khung cảnh yên lặng đến rợn người, tiếng va lập cập của răng cậu nghe càng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Đúng lúc đó, vai cậu bị ai đó nắm chặt.

Đồng tử Tô Cẩm Hòa gần như co lại thành một chấm nhỏ, suýt nữa thì ngất xỉu. Cả người cậu cứng đờ, mất hết phản xạ, nếu lúc ấy có người cầm dao đâm cậu cũng chỉ có thể đứng yên nhìn mà thôi.

Bàn tay kia bất ngờ siết mạnh, kéo cậu ngược về phía sau...

Xong rồi. Kiếp này đến đây là hết rồi.

Cậu bị giật mạnh về sau vài bước, khóe mắt lại lướt qua một gương mặt quen thuộc.

“Ứng Hoằng!”

Cậu hét lên một tiếng đầy khí thế, lúc này nào còn lo đến hình tượng hay người trước mặt là ai. Cậu nhào ngay ra sau lưng Ứng Hoằng, dúi đầu vào vai hắn, hai tay ôm chặt lấy như bạch tuộc.

“Ứng Hoằng! Chỗ này có quỷ! Mau bảo vệ tôi! Mau mau mau!”

Ứng Hoằng mặt không biểu cảm đứng yên tại chỗ. Người sau lưng nói năng lộn xộn, ngoài câu “bảo vệ tôi” thì chẳng nói được gì mạch lạc.

Hắn thử gỡ tay cậu ra, nhưng tay cậu như mọc rễ trên người hắn, thế nào cũng không buông.

Tiếng hét của Tô Cẩm Hòa vang vọng cả ngôi miếu, làm cho không gian càng thêm rùng rợn. Ứng Hoằng khẽ nhíu mày, thô bạo kéo cậu vào lòng, một tay bịt miệng cậu lại.

Tiếng động biến mất, chỉ còn ánh mắt Tô Cẩm Hòa, kinh hoảng nhìn chằm chằm hai người trong căn phòng phía trước.

Ứng Hoằng khẽ gật đầu về phía trong, kéo cậu lùi về sau. Cả người Tô Cẩm Hòa lạnh ngắt, cậu có cảm giác người đàn ông kia... đang đáp lại Ứng Hoằng.

Cậu hoảng sợ nhắm chặt mắt. Ngay lúc đó, cậu nghe thấy ai đó khẽ nói bên tai:

“Cảm ơn.”

Giọng nói kỳ lạ, nhẹ hẫng như gió thoảng, chắc chắn không phải giọng của Ứng Hoằng. Tô Cẩm Hòa mở to mắt nhìn lại. Người phụ nữ với đôi mắt đυ.c ngầu hình như cũng đang nhìn cậu, gương mặt cứng đờ bất giác nở một nụ cười đầy ma mị.

Ứng Hoằng xoay người rời đi, kéo theo cậu. Tô Cẩm Hòa không dám rời khỏi lòng hắn, chết cũng ôm chặt không buông.



Ngựa và đám tùy tùng đang đứng chờ ở cổng sau miếu.

Thì ra bọn họ không biến mất, chỉ là lúc cậu mải đi tiểu quá tập trung, không để ý họ đã đi rồi.

Lúc này, Tô Cẩm Hòa bị dọa đến phát hoảng. Từ khi được Ứng Hoằng bế ra, cậu vẫn chưa buông tay. Nhìn thấy ngựa và người quen, cậu càng thêm ấm ức, nắm chặt vạt áo hắn, run rẩy hỏi:

“Anh... anh... sao lại bỏ tôi lại đó...”

Ứng Hoằng liếc nhìn gương mặt vừa tủi thân vừa đáng thương ấy, lạnh nhạt nói:

“Không ngờ Tô đại thiếu gia lại gan to như thế.”

Hắn là Ứng Hoằng, tất nhiên không thể ở lại nghe người ta “giải quyết”. Với lại, hắn còn việc quan trọng, rời đi chừng mười lăm phút là quay lại. Người bình thường gặp tình cảnh ấy đều sẽ đợi tại chỗ, đáng tiếc Tô thiếu gia không phải người bình thường.

Chỗ nào cũng dám chui vào.

Tô Cẩm Hòa nhắm mắt, giọng như sắp khóc đến nơi, đầy yếu đuối:

“Anh cũng nên nói một tiếng chứ...”

Ứng Hoằng nhìn người trong lòng, cũng không buồn đẩy ra nữa, dứt khoát bế luôn lên lưng ngựa.

“Đến Tố Liêu thôi.”



Trời đã sáng mờ, đến giờ mở cổng thành. Nhưng Ứng Hoằng bất ngờ đổi ý, không quay về ngay mà đưa cậu tới Tố Liêu, nơi gần ngôi miếu hoang kia nhất.

Tô Cẩm Hòa không ngồi thẳng trên ngựa, mà ngồi xéo, vẫn ôm chặt lấy Ứng Hoằng. Theo ánh sáng dần lên, tiếng run rẩy của cậu cũng dần im bặt. Ứng Hoằng liếc xuống, chỉ thấy gương mặt ngoan ngoãn, không khóc không làm ồn, bình thản tựa vào người mình.

Ứng Hoằng đột ngột lên tiếng:

“Đó là âm hôn.”

Lông mi Tô Cẩm Hòa khẽ động. Cậu không đáp nhưng hắn biết cậu đang nghe.

“Người phụ nữ kia là con gái nhà giàu ở Tố Liêu, nhà không có con trai nên nhận một chàng nghèo về làm rể. Lúc sắp làm lễ thành thân thì xảy ra chuyện. Khi cô ta bước lên kiệu, chẳng may bị vấp té. Mà đúng lúc ấy, bên trong có người đang căng dây lụa, đầu cô ta đập trúng dây, cổ bị cắt ngang... chết tại chỗ.”

Ngựa chậm rãi đi qua ổ gà, dằn xóc nhẹ. Ứng Hoằng siết dây cương, lẩm bẩm tiếp:

“Người chết rồi, đám cưới vẫn phải làm. Nhà gái đã rước dâu, chàng trai nghèo không thể từ chối, chỉ còn biết chấp nhận số phận.”

Tô Cẩm Hòa ngẩng đầu nhìn hắn:

“Là họ gϊếŧ anh ta?”

Dưới góc nhìn ấy, gương mặt cậu trông nhỏ nhắn, cùng biểu cảm khúm núm càng khiến Ứng Hoằng bất giác liếc nhìn thêm vài lần.

Hắn đáp:

“Không phải.”

“Chỉ là buộc anh ta phải cưới xác. Thật ra đối với anh ta cũng không thiệt, qua đêm nay, anh ta thành con rể chính thức, toàn bộ gia sản sẽ thuộc về anh ta.”

“Vậy... anh ta không chết?”

“Tất nhiên là không.”

Tô Cẩm Hòa nhẹ nhõm thở phào. Nhưng cũng bị dọa sợ quá độ, cậu vô thức lại rúc đầu vào ngực Ứng Hoằng tìm cảm giác an toàn.

“Nhà trai nghèo, nhưng theo phong tục vẫn phải dâng sính lễ chứng minh tình cảm. Bọn họ bán sạch đồ đạc mới gom đủ tiền làm ngọc bội long phượng. Nhưng ngay lúc vừa đặt làm xong thì cô dâu xảy ra chuyện.”

Không thể thiếu sính vật, lễ cưới mới thành. Mà cô dâu đã chết, sính vật cũng phải giống như trước khi cô ta chết, không được sai sót một ly. Nhận tin xong, bên Ứng gia lập tức huy động toàn lực làm cho xong.

Ngọc bội là do Ứng gia đặt. Về tình hay lý đều phải làm đến nơi đến chốn. Bao trắc trở, đến khi vừa làm xong, Ứng Hoằng đã vội vã mang đến.

May mắn là kịp lúc.

“Hôm nay là ngày đầu thất, cũng là đêm vong hồn trở về. Nên họ chọn đêm nay để cử hành hôn lễ.”

Thảo nào...

Trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra. Khi sự thật được sáng tỏ, nỗi sợ cũng giảm bớt. Nghĩ lại lúc đó thật ra chỉ là do hoàn cảnh cộng thêm tâm lý hoang mang mà thôi.

“Thế sao anh không nói một tiếng? Còn người kia... nếu không chết, sao không phát ra tiếng? Làm tôi sợ chết khϊếp.”

“Cậu còn có mặt mũi trách tôi à?”

“Hả?”

“Cái cách cậu gọi loạn xạ ấy, không sợ người ta bật dậy thật chắc?”

“Hả?”

“Họ đang cưới xin đàng hoàng, cậu đột nhiên xông vào, ai mà không tức? Anh ta không cố ý dọa cậu, chỉ là theo đúng lễ không được lên tiếng. Thật ra anh ta còn sợ hơn cả cậu, dùng ánh mắt bảo cậu mau mau đi đi, ai ngờ cậu sợ quá hóa đơ, còn biết chạy đâu nữa.”

Lễ cưới âm không thể bị phá, nên họ mới chọn miếu hoang hẻo lánh, tạo không gian riêng cho hai người. Vì thế Ứng Hoằng mới đi cửa sau lén vào. Ngay lúc Tô Cẩm Hòa từ cửa trước bước vào thì hắn vừa đặt xong ngọc bội, đang chuẩn bị rời đi thì...

Ứng Hoằng thản nhiên nói:

“Tô thiếu gia đúng là gan lớn, đã dám vào rồi còn sợ gì nữa? Một cái xác đối với cậu, đâu tính là gì.”

“Nhìn cậu như vậy, từ lúc ấy đến giờ, tôi liền muốn...”

Tô Cẩm Hòa giật mình. Không biết từ lúc nào, cậu và Ứng Hoằng đã nằm trên giường.

Cậu bị câu chuyện cuốn vào quá mức, nên...