Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên khiến Cẩm Y Ứng giật thót, suýt nữa ném luôn gối ôm đi.
Anh quay đầu nhìn ra cửa sổ sát đất bên cạnh, qua lớp kính chỉ thấy khu sân vườn chìm trong màn đêm hoàn toàn không có một bóng người.
Cẩm Y Ứng cau mày, không muốn để ý.
Anh chỉ muốn biết nam chính có thoát được khỏi tên sát nhân kia hay không thôi mà.
Nhưng tiếng gõ cửa vẫn kiên trì vang lên từng nhịp từng nhịp, không chút buông tha. Người bên ngoài rõ ràng rất kiên nhẫn, đã đoán chắc anh có nhà, kiểu gì cũng phải gọi ra cho bằng được.
Cẩm Y Ứng hít sâu một hơi, đứng dậy đi mở cửa.
Cửa vừa mở, đập vào mắt là một người đàn ông Alpha, anh lạnh mặt "chậc" khẽ một tiếng.
Là cái tên hôm qua vừa định tán tỉnh anh đây mà.
Cũng không có gì bất ngờ cho lắm. Ai đời tám, chín giờ tối còn mò đến tìm người, đúng là không biết ngại là gì.
“Anh.” Người kia lên tiếng gọi nhỏ, mùi pheromone mơ hồ mang theo cảm giác giống như chloroform cứ thế tỏa ra, như muốn thôi miên hàng phòng ngự trong lòng Cẩm Y Ứng, tìm cơ hội chui vào.
“Cất cái pheromone của cậu đi, tôi là Alpha, loại đó chẳng có tác dụng với tôi.” Cẩm Y Ứng nghiêng người: "Vào đi.”
“Vâng.” Cậu bước vào nhà, khẽ hỏi: “Tôi đi dép gì ạ?”
“Không có dép, đi chân đất đi.” Cẩm Y Ứng đi vài bước vào phòng khách, khoanh tay nhìn cậu.
Áo sơ mi trên người cậu nhìn qua đã biết là mặc lâu lắm rồi, dù vậy vẫn được là, ủi cẩn thận. Nhìn kiểu gì cũng thấy giống như đây là chiếc áo duy nhất còn lành lặn, nên cố tình diện vào để đến đây lấy lòng anh, tranh thủ tỏ vẻ đáng thương một phen.
“Chuyện hôm qua, cậu nghĩ kỹ rồi?”
“Rồi ạ.” Cậu cúi đầu, giọng nhỏ: “Tôi nghe theo sắp xếp của anh. Anh bảo tôi thi chứng chỉ kế toán, tôi sẽ cố gắng học.”
“Nghe theo sắp xếp của tôi? Cậu học là vì tôi chắc?” Cẩm Y Ứng buột miệng ra đúng chuẩn mấy câu mắng kinh điển của phụ huynh, sau đó lại bất lực đưa tay xoa trán.
Anh có linh cảm... hình như mình dính phải một tên phiền phức rồi.
Nhưng cũng phải thừa nhận, đối phương đúng là khơi dậy chút tò mò trong anh thật.
Dù sao thì, ngoài là doanh nhân có tiếng ở Huyền Châu, anh còn là một nhà từ thiện nổi tiếng. So với chuyện quyên góp vô hình, thì việc trực tiếp kéo một cậu trai "trật bước" quay lại quỹ đạo, lại có cảm giác thành tựu rõ rệt hơn nhiều.
Cẩm Y Ứng đi đến bên sofa ngồi xuống, hơi xoay xoay bả vai.
Cái tên kia lập tức hiểu ý đi tới, rất biết điều mà bắt đầu bóp vai cho anh.
Phải nói là thật ra cũng khá sướиɠ đấy.
Cẩm Y Ứng rất tự nhiên chấp nhận sự hầu hạ ấy, nhắm mắt lại, vừa thư giãn vừa hỏi: “Phải rồi, tôi còn chưa hỏi cậu tên gì?”
“Chử Dạ Hành.” Người kia đáp khẽ, đầu ngón tay vẽ vẽ trên vai anh đầy ám muội: “Họ là Chử, tên là Dạ Hành… chính là ‘Cẩm Y dạ hành’ trong câu đó.”
Chỉ tiếc, Cẩm Y Ứng chẳng bị lay động chút nào bởi màn "thả thính" kia, cũng chẳng để tâm đến hàm ý trong tên cậu. Anh mở mắt, thản nhiên hỏi: “Cậu họ Chử? Vậy là cậu không phải người Huyền Châu à?”
Chử Dạ Hành trầm mặc một lát rồi nói nhỏ: “Không phải.”
Họ của người Huyền Châu phần lớn đều liên quan đến tài phú như Cẩm Y, Ngọc Thực, Vinh Hoa, Phú Quý nghe tên là biết dân bản địa. Mà họ “Chử” thì rõ ràng không thuộc về quốc gia này.
“Bảo sao mấy loại giấy tờ cơ bản cậu chẳng có cái nào.” Cẩm Y Ứng lại nhắm mắt, tiếp tục hưởng thụ sự phục vụ, khóe môi khẽ nhếch lên, cười như không cười: “Nếu tôi đoán không sai, cậu đến Huyền Châu không phải bằng visa du học hay visa kỹ năng đặc biệt. Visa lao động thì càng không, lương của nhân viên khách sạn làm gì đủ điều kiện để xin visa loại đó.”
“Thế nên cậu dùng visa du lịch ngắn hạn vào đây, rồi tính tìm một kim chủ để bám lấy, từ đó ở lại Huyền Châu?”
Chử Dạ Hành dường như không ngờ rằng Cẩm Y Ứng lại đoán trúng tim đen nhanh như vậy, nhưng cậu cũng không có ý định giấu giếm, vô cùng thẳng thắn: “Đúng vậy.”
Cậu trả lời quá thành thật, khiến Cẩm Y Ứng khựng lại trong giây lát.
Một lúc sau, anh khẽ thở dài: “Cho cậu một lời khuyên, về nước đi. Đừng tưởng thấy kinh tế Huyền Châu đứng đầu thế giới thì nghĩ nơi đây đất đai mọc toàn vàng bạc.”
“Với tầng lớp tinh anh chuyên khởi nghiệp và đầu tư tài chính, Huyền Châu đúng là mảnh đất màu mỡ nhất. Nhưng nếu chỉ là một người bình thường thì nơi đây mãi mãi là một miền đất xa lạ không thể hòa nhập.”
Cẩm Y Ứng đã gặp quá nhiều người thấy chỉ số GDP và thu nhập bình quân cao là nhao nhao muốn "chạy trốn" đến đây. Nhưng là quốc gia trung lập số một thế giới, nền kinh tế số một hành tinh, Huyền Châu chẳng phải chốn dễ sống.
Muốn sống cực đoan thì dễ, muốn sống tầm thường lại rất khó. Huyền Châu được mệnh danh là “Thẩm phán của thế giới”, trung lập vĩnh viễn, tài sản quốc gia không phải nhờ thiên nhiên ưu đãi, mà hoàn toàn nhờ người dân liều mạng làm việc mà ra.
Mười hai tiếng làm việc mỗi ngày là bình thường, ngay cả thời gian ăn uống cũng bị ép rút ngắn đến mức đa số nhà hàng chỉ bán đồ ăn nhanh.
“Không tiền, không tài, không năng lực cạnh tranh đến năng lực cậu cũng không chắc đọ lại người Huyền Châu chúng tôi.” Cẩm Y Ứng chân thành khuyên bảo, giọng điệu hơi giống phụ huynh mở lớp tư vấn du học: “Cố bám trụ ở đây, chưa chắc đã sướиɠ hơn về lại quê nhà.”
“Anh." Chử Dạ Hành cuối cùng cũng lên tiếng, giọng trầm hơn vừa nãy một chút: "Tôi đến từ Tháp La Tư.”
Cẩm Y Ứng lập tức sững người.
Một lúc lâu sau, anh mới khẽ hừ: “Hóa ra là vậy.”
Tháp La Tư…
Thế thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên cả.
Trong thế giới này, nam nữ chỉ còn là khái niệm giới tính phụ. Điều thực sự định đoạt vị trí xã hội, là ba giới tính chính: Alpha, Beta và Omega.