Chương 8

Đối phương nghe lời đáp lại rất ngoan: “Vâng.”

Cẩm Y Ứng: “…”

Khoan đã cái kiểu “vâng” đầy tủi thân là sao vậy trời?!

Anh đưa tay day trán: “Cậu có thể liều lĩnh thế này, thì làm gì chẳng thành công? Việc gì phải chọn con đường không đứng đắn như thế này?”

Người kia ngước mắt nhìn anh, bình tĩnh đáp: “Anh, em đã nói rồi. Em chỉ muốn lấy lòng anh.”

Cẩm Y Ứng bật cười khẩy: “Ha ha.”

Anh nhìn đối phương từ đầu đến chân, chợt mở miệng hỏi: “Đúng rồi, cậu có thi được bằng kế toán chưa?”

Câu hỏi không ai ngờ tới khiến đối phương ngẩn người: “Chưa.”

“Phân tích tài chính? Đánh giá rủi ro?”

Cậu ta lắc đầu.

“Chứng chỉ hành nghề chứng khoán quỹ?” Lại thêm một cái lắc đầu nữa.

Cẩm Y Ứng lập tức dùng ánh mắt “Cậu đúng là đồ phế vật” mà nhìn cậu: “Một cái bằng cũng chưa có? Cậu còn dám bảo mình là người Huyền Châu sao?”

Ở đất nước yêu tiền à nhầm, đam mê kiếm tiền như Huyền Châu, trẻ con còn chưa đầy tháng cũng phải ôm lấy cái bàn tính với sổ sách, nếu không thì xấu hổ với quốc tịch mất.

Vừa rồi anh còn chỉ nhắc đến mấy loại chứng chỉ cơ bản thôi ấy vậy mà đối phương còn chưa nghe tới bao giờ! Trong khi ở Huyền Châu, những tấm bằng đó gần như là vật bất ly thân của toàn dân. Là quốc gia dẫn đầu thế giới về kinh tế, Huyền Châu có hệ thống giáo dục tài chính thương mại đạt chuẩn cao đến mức vượt quy định toàn cầu.

Người đàn ông không nói gì, chỉ cụp mắt xuống, thoạt nhìn có chút đáng thương một cách khó hiểu.

Cẩm Y Ứng liếc nhìn những vết sẹo cũ trên người cậu, khẽ hít sâu một hơi: “Vậy thì như vầy, muốn anh thương cậu, đúng không?”

Lúc này cuối cùng cũng được một cái gật đầu đầy nghiêm túc.

Cẩm Y Ứng búng tay một cái: “Vậy thì đi thi lấy chứng chỉ kế toán trước đã. Thi xong rồi tôi mới thương lượng tiếp. Còn trẻ thì lo học hành cho đàng hoàng đi.”

“Thi chứng chỉ kế toán?”

Người kia hoàn toàn không ngờ rằng điều kiện Cẩm Y Ứng đưa ra lại là cái này.

Cậu trầm mặc hồi lâu, rồi khẽ nói: “Tôi không có tiền đăng ký thi, cũng không mua nổi sách luyện thi...”

“Mấy đồng đó tôi bao.” Cẩm Y Ứng móc từ trong túi ra tấm danh thϊếp tối nay chưa dùng tới cùng một cây bút máy, loẹt xoẹt ghi nhanh một dòng địa chỉ.

“Tôi phải quay lại buổi tiệc bây giờ, tối muộn tới địa chỉ này tìm tôi.”

Anh tiện tay ném tấm danh thϊếp ra người kia lập tức vươn tay đón lấy, sau khi xem kỹ thì cẩn thận nhét vào túi trong áo, trân quý như thể cầm được “kim bài miễn tử”.

Cẩm Y Ứng nhìn mà khóe miệng khẽ co giật.

Anh cảm thấy mình có chút hối hận.

Rõ ràng có thể chuyển khoản qua quang não, vậy mà không hiểu sao lại ngu ngơ viết địa chỉ đưa người ta??

Chết tiệt, đầu óc mình chắc chắn bị chập mạch rồi.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại… Giúp đỡ một “thiếu Alpha trượt chân” quay đầu làm lại cuộc đời, nghe cũng khá thú vị đấy chứ?

Cẩm Y Ứng khoanh tay, đang mải suy nghĩ thì sực nhớ ra điều gì, bèn hỏi: “Tin tức tố của cậu có mùi rất đặc biệt. Đã từng đo khí biểu chưa?”

“Đo rồi.”

“Vị gì?” Anh tò mò.

Rõ ràng là một mùi ngọt đặc biệt, lại mang theo cảm giác áp lực rõ ràng, nhưng lạ ở chỗ lại khiến người ta thấy dễ chịu.

“Chloroform.”

Cẩm Y Ứng: “…”

Chloroform tên khoa học là Trichloromethane. Mùi ngọt gây phấn khích và có tính gây tê thần kinh, từng được ưa chuộng dùng trong thuốc mê y học.

Nhưng có độc.

Người đàn ông dường như thấy được vẻ mặt thay đổi liên tục của Cẩm Y Ứng, lập tức hiểu ra anh đang nghĩ gì, vội vàng giải thích: “Chỉ là mùi hương thôi, không gây độc thật đâu.”

Cẩm Y Ứng cười nhạt: “Ha, ha.”

Nói thật, anh không tin.

Trừ khi bị trúng độc, bằng không anh cũng không thể nào giải thích nổi chuyện mình vừa làm tối nay.

Không trúng độc, sao lại tự dưng đi bao dưỡng một Alpha nhỏ hơn tám tuổi, cao to hơn mình, và lấy "chứng chỉ kế toán" làm điều kiện tiên quyết chứ?

Không trúng độc, sao đầu óc anh lại lú đến thế?

Nhất định là bị trúng độc rồi. Nhất định.

*

Trong một căn biệt thự đơn lập giữa lòng thủ đô Huyền Châu.

Alpha vừa mới tắm xong, tóc còn ướt đẫm, toàn thân phảng phất hơi nước ấm áp, như một đóa thược dược vừa được dời khỏi nhà kính.

Cẩm Y Ứng khoác áo choàng tắm bước vào phòng khách, uể oải ngã người xuống sofa, chán đến mức ngáp dài.

Biệt thự ba tầng, diện tích gần nghìn mét vuông, nhưng giờ chỉ có một mình anh. Vì rất để tâm đến không gian riêng tư nên anh gần như không sắp xếp người phục vụ trong những bất động sản của mình.

Trước đây Elvis còn sống ở đây, giờ chuyển đi rồi, chẳng hiểu sao lại thấy hơi trống vắng.

Nghĩ ngợi một lát, anh bật chế độ chiếu màn hình lên TV, định tìm gì đó xem cho đỡ buồn.

Elvis là người trong giới điện ảnh, thường lưu lại nhiều phim hay để nghiên cứu học hỏi. Cẩm Y Ứng mở thư mục lưu trữ, lập tức một loạt tệp hiện lên kín cả màn hình lớn.

Có lẽ vì phim quá xuất sắc, cũng có thể do anh đang nhớ nhà, đa phần phim đều đến từ Tá Y Tư quốc gia nghệ thuật trứ danh, chỉ cần tên phim cũng mang đậm phong vị Tá Y Tư.

Cẩm Y Ứng tùy tiện chọn một bộ phim kinh dị trinh thám tên là "Ai đã động vào Đại Bạch của tôi", ôm gối ôm, bắt đầu xem một cách thư thái.

Anh thừa nhận, lúc đầu mình chẳng đặt kỳ vọng gì vào bộ phim này chẳng phải chỉ là chuyện điều tra xem ai ăn cắp lọ sơn trắng của nữ chính Omega thôi sao? Chuyện cỏn con vậy mà cũng làm thành phim trinh thám được à?

Nhưng đến đoạn hung thủ vì muốn cướp lọ sơn trắng mà tính lấy tượng thạch cao đập chết nam chính thì Cẩm Y Ứng lại không kìm được mà căng thẳng theo, vô thức siết chặt gối ôm trong lòng.

Hung thủ cầm tượng thạch cao, bàn tay dính đầy sơn trắng, từng bước áp sát nam chính, rồi đột ngột giơ tay lên…

“Cộc cộc cộc!”