Bây giờ “Kịch bản bao dưỡng tiểu O” coi như đã khép lại, Elvis tiện tay ngồi xuống cạnh Cẩm Y Ứng, như bạn bè lâu năm trò chuyện: “Nói thật nhé tiên sinh, anh đúng là kiểu người khó mà hài lòng đấy.”
Cẩm Y Ứng không thấy bị xúc phạm, chỉ chậm rãi nhấp trà: “Nếu sau này nghĩ ra được vai nào hay ho hơn để trải nghiệm, tôi lại tìm cậu hợp tác.”
“OK! Anh cứ lên tiếng, bảo em diễn gì em cũng chơi hết!” Elvis lập tức đáp ứng.
Cẩm Y Ứng liếc nhìn cậu trai xinh đẹp bên cạnh, khẽ mỉm cười. Mọi thứ với anh quá dễ dàng, nên dĩ nhiên chẳng có gì đủ sức khiến anh hứng thú nữa.
Anh tựa người lên tay vịn ghế sofa, thở dài một hơi: “Có tiền đúng là một kiểu phiền toái.”
“Anh nói câu này, đúng là chọc giận người nghèo nha.” Elvis nhếch môi: “Nếu thật sự chán quá, hay anh thử lăn vào thị trường chứng khoán, bất động sản, cá độ bóng đá đảm bảo có đủ kí©h thí©ɧ cho anh.”
“Không được.” Cẩm Y Ứng chống cằm, giọng uể oải: “Tôi có dị năng là [Dự đoán hoàn hảo], chỉ cần liếc qua một cái là biết đầu tư gì lời, đầu tư gì lỗ. Chẳng còn gì gọi là rủi ro nữa.”
“Vậy anh đừng bao dưỡng nữa, đi yêu đương đi?” Elvis gợi ý một cách nghiêm túc: “Tình cảm là thứ không thể nào tính ra được bằng số liệu đúng không?”
“Cậu nói vậy mà cũng đúng.” Cẩm Y Ứng khẽ khởi động dị năng, hương thơm thược dược đặc trưng của tin tức tố Alpha tỏa ra mờ mịt: “Tôi vừa tính thử nếu tôi yêu đương với cậu, giá trị là âm 250.”
Elvis: “...”
Khoảnh khắc ấy, Elvis có cảm giác bản thân là cái đồ ngốc chính hiệu vì còn nghiêm túc góp ý với cái tên khốn lắm tiền này.
Khóe miệng hắn giật giật. Rồi não hắn cũng giật theo.
Cuối cùng, hắn há miệng đề nghị: “Vậy không bằng anh thử ngược lại đi, tìm người bao dưỡng mình, đảm bảo đủ kí©h thí©ɧ... Khụ, em nói bừa ấy mà.”
“Cũng được.”
Elvis: “... Anh nói gì cơ?”
“Tôi thấy đề xuất này của cậu không tệ.” Cẩm Y Ứng nghiêm túc nhìn Elvis: “Tạo một hồ sơ đi. Lần này cậu sẽ diễn vai kim chủ, bao dưỡng tôi. Cậu muốn bao nhiêu tiền?”
Elvis: "?" Hắn chấn động toàn thân.
Một lúc sau, hắn nuốt nước bọt: “Anh, chuyện này không ổn đâu...”
“Cậu cứ báo giá. Bao nhiêu tôi cũng chấp nhận.” Chỉ cần có thể làm cho cuộc sống bình lặng của anh có thêm một chút kí©h thí©ɧ, thì thế nào cũng được.
Elvis đứng dậy, đi tới cửa, cung kính cúi chào: “Anh đúng là coi trọng em quá rồi... Anh à, em là Omega đấy!”
Hắn nằm mơ cũng không dám tưởng tượng, cái người đủ tiêu chuẩn làm kim chủ của Cẩm Y Ứng phải là dạng tồn tại thế nào. Ngay cả kịch bản hắn cũng viết không nổi.
Bao dưỡng nhà giàu số một tiên sinh á?