Là người Tá Y Tư, Elvis bẩm sinh đã yêu cái đẹp, là một động vật thị giác điển hình.
Mà trước mặt hắn nhan sắc, bờ vai rộng, eo thon, chân dài... Quá hợp gu!
Ước mơ của hắn được hiện thực hóa chỉ trong chớp mắt. Sự nghiệp nghệ thuật cũng thăng tiến từng bước dưới sự nâng đỡ của đối phương. Nhưng chính điều đó lại khiến Elvis cảm thấy bất an.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để bán nhan sắc, để dâng thân thể rồi. Thế nhưng, Cẩm Y Ứng lại không làm gì cả.
Vị kim chủ trên danh nghĩa ấy, chỉ duy trì với hắn mối quan hệ tiền bạc thuần túy, không hề có một chút du͙© vọиɠ nào. Thỉnh thoảng gọi hắn ra ngoài cũng chỉ là để đi dự tiệc, ăn một bữa cơm thuần khiết đến mức làm Elvis thấy cầm tiền mà thấy tội lỗi.
Cuối cùng, có một đêm hắn nhịn không được, nửa đêm lén chạy đến biệt thự của Cẩm Y Ứng, cởϊ áσ rồi nói: “Ngài nếu không làm gì em, thì em sẽ thấy áy náy lắm đó!”
Và kết quả là Cẩm Y Ứng nhắm mắt lại, nhẹ nhàng bảo hắn mặc đồ vào, còn tuyên bố: “Tôi sẽ không làm gì cả.”
Elvis choáng váng, hỏi anh vì sao.
“Vì điều đó không đạo đức.”
Chỉ bốn chữ lạnh nhạt ấy, rơi vào tai Elvis chẳng khác gì tiếng sấm giữa đêm khuya.
Không đạo đức cái quỷ gì chứ? Hắn thật sự không thể hiểu nổi loại đạo đức tuyệt đối này!
Elvis không nhịn được, linh hồn bùng nổ một câu hỏi: “Vậy rốt cuộc tại sao ngài lại muốn bao dưỡng em?”
Cẩm Y Ứng im lặng một lúc, sau đó thành thật đáp: “Tôi nghe người ta nói bao dưỡng tiểu Omega rất kí©h thí©ɧ, nên muốn thử trải nghiệm xem sao.”
Elvis: “...”
Tóm lại, nhà giàu số một tiền nhiều đến mức chán đời, mọi thứ với hắn đều dễ như trở bàn tay, thành ra thấy gì cũng nhạt. Muốn tìm chút kí©h thí©ɧ, lại vẫn cố giữ nguyên đạo đức.
Elvis từng tưởng rằng đây là một cuộc giao dịch điển hình giữa tiền và sắc. Cho đến tận khoảnh khắc đó, hắn mới bừng tỉnh nhận ra
Thì ra mình chẳng qua là một NPC trong kịch bản tìm cảm giác mới lạ của nhà giàu số một.
Ừ thôi, coi như mình đang diễn vậy. Bồi vị kim chủ này đóng một vai cũng không chết ai.
Và như thế, đến hôm nay, Elvis đã từng diễn qua đủ loại hình tượng được bao dưỡng như “Kiên cường bất khuất”, “Ham tiền ham vui”, “Nhẫn nhục chịu đựng”, v.v... Số lượng vai diễn đa dạng giúp kỹ năng diễn xuất của hắn tăng vọt, đến mức có thể gọi là đột phá vượt bậc, tự thấy mình đã diễn đến mức nở hoa.
Nhưng Cẩm Y Ứng vẫn không hề hài lòng.
Haiz, đúng là khó chiều.