Toàn là mấy món cực kỳ đơn giản, bình dân, nhưng Cẩm Y Ứng lại ăn rất ngon miệng.
Có thể có khách sẽ cảm thấy người này trông quen quen, nhưng sẽ chẳng ai nghĩ được rằng vị Alpha nhìn dễ nuôi, dễ nuôi này lại là tổng tài sở hữu hàng nghìn tỷ tài sản.
Thật ra bản thân Cẩm Y Ứng cũng thấy có chút mới mẻ… Rõ ràng đã ăn thử đủ món mỹ vị trên đời, với điều kiện tài chính của anh, bất kỳ bàn tiệc xa hoa nào cũng chỉ cần một cái búng tay.
Vậy mà một hộp cơm bình thường như thế này lại khiến anh thấy ngon miệng hơn hẳn.
Rõ ràng là rau đã mềm đi vì để lâu rồi…
Có lẽ vì đây gọi là “món ăn nhà làm”? Chữ “nhà” trong đó, nghe thôi đã ấm lòng hơn rất nhiều so với những nhà hàng xa xỉ đầy toan tính.
Cẩm Y Ứng vừa ăn vừa thất thần suy nghĩ, đến khi hoàn hồn lại thì bữa cơm đã sạch sành sanh.
“Anh, nếu anh thích thì hôm khác em lại làm cho anh nhé.”
Giọng của Chử Dạ Hành vang lên khiến Cẩm Y Ứng bừng tỉnh, ngẩng đầu lên.
Cậu Alpha trẻ kia vô thức cong cong khóe môi, rút khăn giấy đã chuẩn bị sẵn, muốn lau vết mật dính ở khóe miệng cho anh: “Anh, sao lại như con nít thế này, khóe miệng dính mật ong rồi kìa ”
Gương mặt kia bỗng chốc phóng to trong tầm mắt, khiến Cẩm Y Ứng như bừng tỉnh giữa cơn mộng, phản xạ ngửa người về sau: “Khoan, cậu đừng lại gần.”
Anh lè lưỡi liếʍ nhẹ, đầu lưỡi lướt qua chút mật ngọt nơi môi.
Chử Dạ Hành: “…”
Nhưng ngay giây sau, sắc mặt Cẩm Y Ứng khẽ biến.
Tổng tài đại nhân không nhận ra ánh mắt Chử Dạ Hành nhìn mình dường như có chút khác thường. Anh nhíu mày, vẻ mặt thoáng chốc nhăn nhó: “Trời ơi! Cái lưng tôi…”
Vừa rồi ngửa người về sau quá nhanh, thế mà bị trẹo eo.
“Anh!” Chử Dạ Hành giật mình, vội vàng đưa tay đỡ lấy thân người đang khựng lại kia, nửa đỡ nửa ôm, tay đặt lên lưng giúp anh xoa nhẹ: "Anh không sao chứ?”
“Không sao, chỉ là dạo này ít vận động thôi.” Cẩm Y Ứng cảm thấy quá mất mặt trước mặt một đứa nhỏ, thì dính mật ong lên mặt, rồi lại vặn cả lưng, bây giờ còn bị ôm nửa người như ôm búp bê thế này… Thật sự, mất hình tượng quá.
Mùi phoremone chloroform đặc trưng của đối phương dày đặc quá mức khiến anh hơi ngứa ngáy khó chịu, khẽ đẩy vai cậu: “Được rồi, buông tôi ra đi.”
“Anh không sao chứ?” Chử Dạ Hành vẫn rất lo lắng.
“Tôi trông giống người có chuyện gì lắm à…” Cẩm Y Ứng thầm nghĩ: Cậu còn không thả tôi ra nữa thì chuyện sẽ thực sự to đấy!
Nhưng lời chưa kịp dứt, thì một giọng nữ vang lên phía sau: “Các anh đang làm gì trong tiệm của tôi vậy?”
Cẩm Y Ứng quay đầu, trông thấy cô gái Beta bước ra từ bếp sau: “À, xin lỗi, chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
Cô gái này chính là chủ tiệm “Dawn”, còn rất trẻ. Anh từng đưa cho cô một tấm chi phiếu, đổi lấy cơ hội được “trải nghiệm làm nhân viên pha chế” tại quán.
Dù cô chủ rất vui vẻ và bảo anh muốn làm gì cũng được, nhưng Cẩm Y Ứng vẫn giữ đúng vai trò của mình, cố gắng làm tròn bổn phận “nhân viên thực tập”. Mà giờ đây bị bắt gặp đang lôi kéo thân mật với một Alpha khác ngay trong quán người ta, đúng là không hay cho lắm.
Anh âm thầm đưa tay muốn đẩy Chử Dạ Hành ra nhưng lại không đẩy nổi.
“Này, cậu…” Anh nhíu mày ngẩng đầu, nhưng khi nhìn rõ vẻ mặt của Chử Dạ Hành thì khẽ khựng lại.
Vừa nãy chỉ là nửa ôm, bây giờ cậu đã gần như ghì chặt lấy anh, vùi mặt vào vai như thể sợ bị kéo đi mất.
Gương mặt kia tràn đầy căng thẳng và sợ hãi không che giấu được giống hệt đứa trẻ không dám ngủ một mình trong đêm tối, chỉ biết ôm chặt con gấu bông để tìm chút an tâm…
Cậu đang sợ cô chủ tiệm.
Cậu đang sợ một Beta.
Cẩm Y Ứng thoáng cái đã đoán ra nguyên nhân trong đó.
Anh nhíu mày, giơ tay lên vỗ bốp một cái vào tay cậu đang bám lấy mình: “Sợ cái gì mà sợ? Đây là đất Huyền Châu, cô ấy là người Balan, đừng đem cái thói quen ở Tháp La tư tới đây.”
Chử Dạ Hành đột nhiên bị đẩy ra, có chút bối rối gọi nhỏ: “Anh…”
“Đứng dậy.” Cẩm Y Ứng đứng lên, kéo thẳng cậu dậy theo.
“Ưỡn ngực, ngẩng đầu.” Anh vỗ lên vai và trán cậu một cái, giọng lạnh lùng: “Nếu ngay cả cậu cũng khinh thường bản thân, thì đừng mong có ai nhìn cậu bằng con mắt khác.”
Chử Dạ Hành bị ép phải đứng thẳng, đối diện với vị chủ tiệm Beta nọ. Cả người khẽ run lên.
Cậu như phải dồn hết sức mới có thể khống chế bản năng không để bản thân cúi gập người: “Nhưng mà…”
“Có tôi ở đây, cậu sợ gì chứ?”
Chử Dạ Hành sững lại. Cậu hơi cúi đầu nhìn người đang đứng chắn trước mình Cẩm Y Ứng.
Rõ ràng cũng là một Alpha nhưng lại chẳng hề e ngại khi đối mặt với Beta, dáng đứng thẳng tắp, khí chất trấn định.
Chỉ một câu đó, bao nhiêu sợ hãi bất an trong lòng cậu bỗng tan biến.
Cẩm Y Ứng liếc qua một vòng: “Thế này mới giống con người.”
Rồi anh quay sang cô chủ tiệm đang vẫn ngơ ngác đứng xem kịch: “Xin lỗi, tôi sẽ làm việc nghiêm túc.”
Cô chủ: “À, không… không sao… Dù sao thì ngài cũng chỉ là đang trải nghiệm cuộc sống mà…”
Cô gãi đầu: “Chỉ là quán tôi còn phải kinh doanh nữa… Không định làm thành ‘tiệm cầu vồng’ đâu đấy chứ? Nhỡ bị hiểu lầm thì cũng khó giải thích…”
Trong tiệm cà phê mà có một cặp AO hay AB, BB yêu nhau thì đúng là rất nghệ, rất lãng mạn. Nhưng hai Alpha mà cứ thân thiết mập mờ với nhau… thì sau này khách hàng chắc sẽ hơi kỳ kỳ…
Cẩm Y Ứng nghe hiểu ẩn ý trong lời cô, nhưng với bản lĩnh từng trải của mình, anh vẫn bình tĩnh như không: “Không sao, tôi hiểu.”
“OK, OK, vậy anh cứ thoải mái chơi nha~ Tôi về bếp đây.” Cô chủ vừa bước đi vừa thầm niệm: Người giàu đúng là rảnh ghê á…
Cẩm Y Ứng lúc này mới quay lại nhìn Chử Dạ Hành: “Cậu sợ thật à?”