Alpha sinh vật này hình như bẩm sinh đã gắn sẵn “não tuyến sinh dục”. Cảm xúc mà đến thì cái gì lý trí, cái gì đạo đức cũng có thể gạt sang một bên, chỉ muốn nhào lên giường mà giải quyết.
Trước đây Cẩm Y Ứng ghét nhất chính là kiểu người có tí tiền rồi lên giường là bắt đầu giở trò hành hạ người khác.
Không ngờ đến một ngày, bản thân cũng sẽ có cái loại ý nghĩ đen tối tương tự.
Càng nghĩ càng thấy áy náy, anh đưa tay lên nhẹ nhàng vỗ vào má mình mấy cái, như để tự sám hối cho chính mình.
Mà đúng lúc đó, Chử Dạ Hành bước vào, bắt gặp ngay cảnh tượng “tổng tài ngậm bánh, vả mặt tự kiểm điểm”.
Cậu thấp giọng: “Anh, cơm nấu xong rồi. Ăn thôi.”
Thực ra Chử Dạ Hành cũng đang rất kinh hoảng.
Tuy còn trẻ, chưa từng yêu đương, thậm chí còn chẳng giao tiếp được với Omega bao nhiêu…
Nhưng cậu vẫn là một Alpha.
Một Alpha trưởng thành, phát dục hoàn chỉnh, trải qua kỳ dễ cảm, cũng từng bị du͙© vọиɠ nguyên thủy xâm chiếm.
Ở Tháp La Tư, đám Beta thường nói Alpha là giống loài hạ đẳng chưa tiến hóa xong, cậu cũng không hoàn toàn phản bác.
Cậu từng trải qua kỳ dễ cảm khi ấy, lý trí hoàn toàn mất kiểm soát, máu như dồn hết xuống dưới, cả người như một con dã thú bị nhốt trong l*иg sắt, chỉ muốn xé tung song sắt, lao vào một ai đó mà phát tiết bản năng.
Vậy nên buổi chiều, khoảnh khắc ánh mắt cậu chạm vào Cẩm Y Ứng hai Alpha đối mặt cậu đã hiểu người kia đang nghĩ gì.
Cậu thừa nhận, chính mình trong khoảnh khắc đó cũng chết sững.
Cậu đến buổi tiệc hôm ấy là để tìm một kim chủ quyền thế. Người đầu tiên lọt vào tầm mắt đều là Omega.
Nhưng từ lúc trông thấy Cẩm Y Ứng không hiểu vì sao, ánh mắt cậu không tài nào rời đi được nữa.
Anh giống như một nửa thế giới còn lại mà cậu chưa từng có cơ hội chạm tới sáng rực, uy nghiêm, rực rỡ và mạnh mẽ. Khiến người ta không nhịn được mà muốn đến gần.
Nhưng cậu chưa từng nghĩ, mình sẽ là người nằm xuống, cúi đầu làm kẻ tiếp nhận.
Dù đối phương là Cẩm Y Ứng, là người mà cậu khát khao nhất.
Alpha sinh ra vốn hiếu thắng, có chiếm hữu, có xâm lược. Trong một giây ngắn ngủi đó, cậu giống như một con sư tử bị xâm phạm lãnh thổ, ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội trong lòng. May mà cậu vẫn giữ được lý trí, không để lộ ra móng vuốt hay nanh vuốt của mình.
Khi đó, cậu chỉ cứng giọng nói: “Em tiếp tục vào bếp nấu cơm.”
Cậu nhìn Cẩm Y Ứng quay về thư phòng, còn mình thì vào bếp, sắc mặt lạnh như băng, một mình loay hoay chuẩn bị bữa tối.
Vừa xắt rau vừa suy nghĩ một vấn đề triết học sâu sắc đến bất ngờ: Nếu Cẩm Y Ứng một Alpha nhất định phải làm chuyện đó với cậu, thì mình có chấp nhận được không?
Nằm xuống làm người bị đè?
Cậu làm không được.
Nhưng nếu là cậu “đè” Cẩm Y Ứng thì sao?
Ý nghĩ ấy vừa nảy ra, tay cầm dao của Chử Dạ Hành khựng lại.
Ngay giây phút ấy, cậu sợ hãi nhận ra hình như cậu không phản cảm.
Thậm chí còn có chút hứng khởi không thể kiềm chế.
Với khuôn mặt đó, khí chất đó, dáng người đó. Bộ quần áo vừa vặn tôn lên cơ thể được rèn luyện cẩn thận cơ bắp săn chắc mà không thô kệch. Nhưng thứ hấp dẫn cậu nhất lại là phong thái khi đối nhân xử thế của anh.
Sự tự tin thản nhiên, vẻ ung dung như nắm mọi thứ trong tay khiến mỗi động tác, mỗi ánh nhìn của anh đều lộ ra sức hút không thể cưỡng lại của một Alpha trưởng thành.
Cảnh tượng Cẩm Y Ứng đứng trên sân khấu, mỉm cười thuyết trình trong bữa tiệc hôm đó, trong mắt cậu không khác gì một vị thần.
Nếu có thể kéo một Alpha như vậy xuống khỏi thần đàn, áp anh dưới thân mình, xé nát lớp mặt nạ bình tĩnh điềm đạm kia, khiến anh lạc vào du͙© vọиɠ không thể thoát ra…
Không biết đến khi ấy, vị tổng tài luôn được người người tôn sùng kia sẽ lộ ra biểu cảm gì?
Hơi thở của cậu dần trở nên dồn dập, ý nghĩ ngày càng trở nên nguy hiểm. Mùi chloroform nhè nhẹ khuếch tán trong không khí, hỗn loạn như chính đầu óc cậu lúc này.
“Xẹt!” Một cơn đau buốt từ đầu ngón tay truyền tới, kéo lý trí của cậu trở lại.
Chử Dạ Hành cúi đầu, phát hiện tay mình vẫn cầm dao, và mũi dao đã lệch, cứa một đường lên ngón trỏ tay trái.
Từng giọt máu đỏ thẫm trào ra, mười ngón liền tim, đau đấy nhưng cậu chẳng nhíu lấy một cái mày.
Chỉ là vớt mấy miếng rau bị dính máu rửa sạch, để riêng qua một bên, tính sau sẽ giải quyết.
Mà nhờ vết thương này, cậu rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, suy nghĩ cũng thông suốt:
Cẩm Y Ứng đã giúp cậu quá nhiều không chỉ cho cậu ở nhờ, đồng ý giúp gia hạn visa, còn tận tình dạy học, bồi dưỡng cho cậu một kỹ năng mưu sinh.
Cậu lẽ ra nên cảm kích mà cố gắng học hành, chứ không phải mơ tưởng đến những thứ ngông cuồng vượt giới hạn như vậy.
Nhưng nếu Cẩm tiên sinh thật sự có ý định ấy với mình…
Vậy thì, có lẽ cậu nên sớm chuẩn bị, dần dần dẫn dắt anh thay đổi quan niệm.
Chử Dạ Hành cũng chẳng quá lo Cẩm Y Ứng sẽ cưỡng ép.
Dù vị tổng tài này có dị năng cấp 6, nhưng dị năng đó hoàn toàn không thiên về tấn công hay phòng ngự. Về thể chất mà nói, một Alpha quen ngồi văn phòng, thi thoảng ghé phòng gym cho có lệ, căn bản không phải là đối thủ của cậu.
Chử Dạ Hành không học nhiều, nhưng lăn lộn ngoài đời không ít. Cậu biết cách quan sát, biết khi nào nên nhịn, khi nào nên lùi bởi vì đó là kỹ năng sinh tồn quan trọng nhất.
Cậu rửa sạch tay, chùi khô lên tạp dề, lấy ra cuốn sổ nhỏ từ túi áo rồi lại ghi chép.
Dù xem Cẩm Y Ứng là người đáng ngưỡng mộ hay là mục tiêu phải chinh phục, cậu cũng cần hiểu rõ đối phương từ đầu đến chân, từng chi tiết một.
Ghi xong, món canh rau trước mặt cũng vừa sôi.
Chử Dạ Hành múc cơm dọn canh, bày biện tươm tất, rồi thản nhiên đi gọi Cẩm Y Ứng dùng bữa cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.