Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đầu Tư Tình Cảm Chắc Chắn Thua Lỗ

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hắn đặt chìa khóa lên tủ giày, kéo vali rời đi, dáng vẻ dứt khoát gọn gàng.

Biết tiến, biết lùi. Gánh được trọng trách, cũng không quên tri ân.

Đây chính là lý do trong vô số Omega sắc nước hương trời trong giới giải trí, Cẩm Y Ứng lại chọn Elvis.

Khi cửa đóng lại, vị tổng tài quyền thế quay đầu, nhìn về phía "đối tượng bao dưỡng dự kiến" đang đứng bên cạnh: “Vừa rồi là thái độ gì thế hả?”

Chử Dạ Hành cụp mắt, giọng bình thản: “Cậu ta nói nhớ nhà, tôi cũng vậy.”

“Không phải cậu nói mình không có nhà sao? Alpha mà suốt ngày làm bộ đáng thương là không ổn đâu.” Cẩm Y Ứng từ trên xuống dưới đánh giá cậu một lượt, cười như không cười: “Cậu chẳng phải còn nói, Alpha ở Tháp La Tư các cậu, lý tưởng lớn nhất là được kết hôn với một Omega à? Elvis là một Omega xinh đẹp như vậy, vậy mà cậu nỡ lòng nào "cấu" cậu ta một trận?”

Mùi phoremone kia, ngay cả anh cũng cảm nhận được mạnh đến mức khiến người ta mất khẩu vị. Cả bữa tối còn chưa bắt đầu, người ta đã bị ép lui ra ngoài.

“Cậu ấy là Omega, nhưng không phải người tôi thích.” Chử Dạ Hành nói khẽ: "Cậu ấy là đối thủ cạnh tranh cùng vị trí với tôi.”

Khóe miệng Cẩm Y Ứng giật giật: “Đối thủ cạnh tranh cùng vị trí…”

Cái quỷ gì vậy, giờ đến làm "người được bao nuôi" cũng phải cạnh tranh ứng tuyển rồi hả?

Anh còn chưa kịp phun câu nào, thì mùi phoremone chứa chloroform đặc trưng kia đã bất ngờ áp sát.

“Cậu…” Cẩm Y Ứng ngẩng đầu, nhưng ánh mắt lại bất ngờ va vào một đôi đồng tử đen thẳm.

Rõ ràng là một Alpha trẻ tuổi, thế nhưng trong ánh mắt cậu ta lại không hề có sự non nớt hay bốc đồng của tuổi trẻ, mà lại sâu như mực tối khiến người đối diện không cách nào đoán ra cậu ta đang nghĩ gì.

Chử Dạ Hành nhìn thẳng người đàn ông Alpha trước mặt, nhẹ nhàng nâng tay, ngón cái thô ráp mang theo vết chai khẽ vuốt qua gò má của đối phương: “Anh nói cậu ấy xinh, nhưng trong mắt tôi, anh còn đẹp hơn cậu ta nhiều.”

Lời khen chân thành, nhưng lại mang theo sự mạo phạm đầy trêu chọc.

Nếu đối tượng là Omega hoặc Beta, e là đã sớm bị coi là loại dê xồm lỗ mãng rồi.

Thế nhưng Cẩm Y Ứng dù sao cũng là một Alpha đứng đầu giới tinh anh. Anh luôn là người ngồi ở bàn tiệc, chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành món ăn trên bàn.

Nghe vậy, anh chỉ khẽ bật cười: “Cảm ơn đã khen. Tôi cũng nghĩ vậy. Mà…”

Anh tiến lên một bước, vươn tay bóp nhẹ cằm Chử Dạ Hành, ánh mắt hứng thú: “Cậu trông cũng không tệ.”

Không để ý đến vẻ sửng sốt thoáng hiện trên gương mặt đối phương, Cẩm Y Ứng như đang quan sát một món đồ chơi mới thú vị, chăm chú đánh giá.

Không phải kiểu đẹp xuất thần, nhưng càng nhìn càng thấy có nét thu hút một vẻ đẹp đàn ông rắn rỏi, ổn định và có khí chất.

Trông thì điềm đạm trưởng thành, nhưng thỉnh thoảng vẫn sẽ để lộ vài nét căng thẳng, thiếu kinh nghiệm khi đối diện với đàn anh.

Cao lớn, vạm vỡ, có sức mạnh. Một thân thể mạnh mẽ ấy lại đi kèm với thái độ khiêm nhường, cúi đầu, thậm chí là mánh khóe làm nũng khiến anh thấy hơi buồn cười và trẻ con tạo thành một loại phản nghịch thú vị.

Cẩm Y Ứng trước đây chưa từng nghĩ mình sẽ bị thu hút bởi kiểu người như thế.

Nhưng giờ nhìn kỹ lại, đột nhiên cảm thấy hình như cũng khá thú vị. Cũng kí©h thí©ɧ đấy chứ?

Trước đây anh chưa từng đυ.ng đến Elvis là vì lý do sinh lý: Omega chỉ có thể bị một Alpha đánh dấu. Dù y học hiện đại có thể xóa dấu vết đó, nhưng rất tổn hại đến cơ thể.

Còn Beta thì lại không phù hợp về thể trạng, dễ bị thương khi làm chuyện đó với Alpha.

Còn Alpha thì...

Vấn đề này căn bản không tồn tại.

Với độ dày da, sức mạnh và khả năng phục hồi như Chử Dạ Hành, có bị thương nhẹ chút chắc cũng không chết được.

Bản năng chiếm hữu và khao khát chinh phục trong người Alpha như đang âm thầm thức tỉnh.

Cẩm Y Ứng bật cười. Hương hoa thược dược dịu dàng dâng lên, trực tiếp đè nén mùi chloroform mạnh mẽ kia xuống: “Giờ tôi bắt đầu mong chờ ngày cậu thi đậu chứng chỉ kế toán thật rồi đấy.”

Cẩm Y Ứng quay lại thư phòng, lặng lẽ rút từ túi áo ra một hộp thuốc lá.

Sau đó lấy ra một chiếc bánh quy hình điếu thuốc.

Anh luôn cảm thấy kẹp điếu thuốc trên tay trông rất ngầu, nhưng lại không muốn động đến thuốc thật, thế là bảo đầu bếp làm cho một hộp bánh quy tạo hình, thi thoảng lôi ra “tạo dáng” chơi cho vui.

Lúc này, Chử Dạ Hành đang ở bếp nấu bữa tối. Còn anh thì ngồi trong thư phòng, có chút ngượng ngập mà âm thầm tự kiểm điểm bản thân.

Nói thật, chính anh cũng không tin nổi trong khoảnh khắc vừa rồi, mình lại thực sự nổi lên một loại du͙© vọиɠ không nên có.

Vừa nãy, anh đã thật sự muốn ngủ với một Alpha nhỏ hơn mình tám tuổi, còn cao to vạm vỡ hơn mình.

Muốn chiếm đoạt cậu ta, hành hạ cậu ta, nhìn xem cuối cùng phải đẩy đến bước nào thì cậu ta mới chịu đựng không nổi mà bộc lộ ra vẻ yếu đuối và đau đớn...

Dù chỉ là một ý nghĩ thoáng qua vài giây, cũng đủ khiến Cẩm Y Ứng rợn cả người.

Anh cắn "rắc" một nửa chiếc bánh quy hình điếu thuốc, nhai chậm rãi đầy uể oải:

Xem ra… việc độc thân từ trong bụng mẹ thật sự không phải chuyện tốt đẹp gì.

Làm một Alpha còn “zin” đến tận ba mươi tuổi, không trở thành pháp sư thì cũng rất có khả năng biến thành biếи ŧɦái.

Chuyện mình nảy sinh cảm giác với một Alpha khác, Cẩm Y Ứng cũng không thấy khó tiếp nhận.

Anh lăn lộn thương trường bao năm, loại người nào chưa từng gặp. Xung quanh anh đầy rẫy mấy tay chơi trác táng đủ kiểu, thấy nhiều rồi cũng chai lì.

Với anh, giới tính chưa bao giờ là một rào cản rõ ràng.

Dù gì thì cũng chỉ là tìm cảm giác kí©h thí©ɧ thôi, mà nói thẳng ra thì chinh phục một Alpha chắc chắn còn “đã” hơn nhiều so với Beta hay Omega.
« Chương TrướcChương Tiếp »