Chử Dạ Hành ngẩn ngơ nhìn người đàn ông Alpha đang tự tin phát biểu trên màn hình. Trong khoảnh khắc ấy, giống như có một quả pháo đạn giáng xuống bên cạnh cậu, nổ tung cả thế giới quan mà hắn luôn tin tưởng.
Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn cho rằng Alpha sinh ra đã thấp hèn, là loài người cấp thấp, là chuột chui rúc dưới cống, được ăn sống thôi cũng đã là phúc phần.
Nhưng hiện thực lại tát vào mặt cậu người giàu nhất thế giới, chính là một Alpha.
Huyền Châu…
Cẩm Y Ứng…
Thì ra bên ngoài Tháp La Tư, còn tồn tại một thế giới như vậy. Nơi mà Alpha cũng có thể sống đường hoàng, sống sáng chói, sống trong ánh mắt ngưỡng mộ của toàn nhân loại.
Cậu cứ thế đứng ngây ra, cho đến khi bị một tiền bối trong đội giao hàng vỗ vai nhắc: “Nhìn cái gì vậy? Đi thôi.”
Tiền bối kia chắc đã thấy cảnh mấy người trẻ ngây dại như cậu không ít, lắc đầu cười khẩy: “Thấy rồi chứ? Người ta là dị năng giả cấp sáu đấy…”
Giọng ông ta đầy cay đắng, vừa như thương hại, vừa như buông xuôi: “Chúng ta còn kém xa… đừng có mơ mộng nữa, đi thôi.”
Nói rồi, ông ta lại cúi đầu cắm mặt lao vào guồng quay mưu sinh. Còn cậu thì vẫn đứng lại, ngẩng đầu nhìn màn hình ấy thật lâu mới rời mắt.
Ánh mắt tuy rời đi, nhưng trái tim thì đã bị hút trọn vào vùng ánh sáng chói lóa ấy.
Ban đầu, cậu làm việc cực khổ là vì muốn cưới được một Omega. Nhưng từ sau ngày hôm đó, cậu càng làm việc chăm chỉ hơn nữa.
Mấy tháng trước, cậu gom toàn bộ số tiền tích lũy suốt mười năm gửi vào ngân hàng. Nhờ bạn bè giúp đỡ, cậu rốt cuộc cũng lấy được visa tạm trú tại Huyền Châu.
Đặt chân đến nơi này, cậu đã thấy một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Vẫn là nhà cao tầng sát nhau, vẫn là đèn neon rực rỡ. Vẫn có người lao động vất vả nơi ngóc ngách thành phố…
Nhưng ở đây, cậu lần đầu tiên nhận ra dù là Alpha không có dị năng, cũng có thể sống ngẩng đầu ngẩng mặt, làm công việc đường hoàng, lương cao.
Lần đầu tiên trong đời, một Beta lại có thể mỉm cười chào hỏi cậu, thay vì nhìn cậu như rác rưởi bẩn thỉu.
Cậu thật sự muốn ở lại nơi này. Muốn, đến phát điên.
Nhưng sự thật phũ phàng lại khiến cậu gần như tuyệt vọng.
Cậu là chuột cống từng sống chui sống lủi dưới lòng đất. Khi cậu cố leo lên khỏi cống để ngắm nhìn thế giới này thì phát hiện, mình vẫn chỉ là một con chuột.
Không dị năng. Không gia thế. Không lý lịch. Những chứng chỉ mà Cẩm Y Ứng từng nhắc đến cậu chẳng có cái nào.
Ngay cả quyền cư trú dài hạn cậu cũng không có. Một tháng nữa, visa hết hạn, cậu sẽ bị cưỡng chế trục xuất khỏi Huyền Châu.
Nơi này không thuộc về cậu.
Nhưng cậu vẫn không muốn quay về.
Vốn dĩ chẳng có gì để mất thì còn sợ gì mất nữa? Cậu dám đem cả tự tôn, đạo đức tất cả những gì mỏng manh nhất của bản thân, đặt hết lên bàn cược, để cược một ván duy nhất một tương lai.
Vậy nên, cậu tìm đến khách sạn cao cấp kia, âm thầm tiếp xúc vài người quản lý và phục vụ. Dùng tiền vay mượn để mua quà, đúng dịp khách sạn tổ chức yến tiệc thiếu người, cậu tranh thủ được một chân nhân viên tạm thời.
Cậu chẳng biết chủ tiệc là ai chỉ biết rằng những người ra vào đều là kẻ quyền quý, chỉ cần một ánh mắt cũng có thể cho cậu một chỗ dung thân.
Chỉ là cậu không ngờ, sẽ lại nghe thấy cái tên ấy.
Khi MC mời chủ tiệc lên phát biểu, người Alpha khoác lên mình mùi hương thược dược thanh nhã bước lên bục…
Khoảnh khắc đó, cả thế giới của cậu lại lần nữa đảo lộn.
Mọi mảnh vỡ đều đang được tái cấu trúc. Tất cả trở nên đen trắng gọn gàng, chỉ có người đàn ông đang phát biểu kia là sắc màu rực rỡ như thể chính là trung tâm của cả vũ trụ.
Cậu đứng nép trong góc sảnh tiệc, ngơ ngẩn nhìn người đàn ông thần thái ấy, trong đầu chỉ còn một ý niệm: Alpha cao quý nhất, giàu có nhất thế giới lại ở gần ngay trước mắt mình.
Khát khao, ghen tỵ, ngưỡng vọng, thèm muốn.
Vô số cảm xúc cuộn trào như sóng dữ, khiến trái tim cậu đập như điên. Từng nhịp đập như thúc giục cậu bước tới, tiếp cận và chạm vào người đó.
Cẩm Y Ứng người đàn ông này tốt hơn cậu tưởng rất nhiều. Xuất sắc hơn. Càng khiến người khác không thể dứt mắt.
Chử Dạ Hành muốn đến gần anh hơn một chút nữa.
Vì người đàn ông ấy có thể cho cậu mọi thứ mà cậu từng khao khát.
…
Chử Dạ Hành dụi điếu thuốc thứ hai, xoay người bước vào nhà, đi thẳng lên tầng.
Nhưng cậu không về phòng ngay. Cậu đứng trước cửa phòng ngủ chính nơi Cẩm Y Ứng đang nghỉ, nhẹ tay đẩy cửa bước vào.
Phòng ngủ mờ tối, hương thơm nhàn nhạt của thược dược lượn lờ trong không khí. Một tia trăng mỏng xuyên qua khe rèm cửa, rơi xuống thân hình người đàn ông đang nằm trên giường lớn.
Cẩm Y Ứng nằm nghiêng, nhắm mắt, gương mặt khi ngủ vô cùng tĩnh lặng. Một tay đặt hờ ngoài chăn, khẽ lộ ra dưới ánh trăng.
Chử Dạ Hành bước tới, lặng lẽ đứng nhìn một lúc lâu.
Đôi tay ấy thon dài, khớp xương rõ nét, da dẻ trắng mịn vô cùng xinh đẹp. Chỉ có khớp giữa ngón giữa hơi chai sần đó là dấu vết tích lũy sau nhiều năm viết lách, cầm bút.
Khi nắm lấy tay anh ở dưới tầng, cậu đã cảm nhận rất rõ đây chính là bàn tay của một người sinh ra đã có “mệnh phú quý”, chưa từng động đến bất kỳ lao động chân tay nào.
Còn tay cậu thì sao?
Da thô ráp, lòng bàn tay lẫn các đốt ngón đều chai cứng. Dù còn trẻ, nhưng ngón tay đã sưng lên và hơi biến dạng vì nhiều năm làm việc nặng.
Chử Dạ Hành nhẹ nhàng cầm lấy tay Cẩm Y Ứng, bàn tay hơi lạnh vì lộ ra ngoài, rồi đặt lại vào trong chăn. Sau đó, cậu cẩn thận kéo chăn đắp lại cho người đàn ông lớn hơn mình tám tuổi kia, góc chăn cũng được vuốt gọn gàng.
Cậu đứng thêm một lúc, rồi xoay người định lặng lẽ rời đi.
“Sau này đừng hút thuốc nữa. Tôi không thích mùi thuốc.”