Chương 11

Chỉ là mùi pheromone chloroform nhè nhẹ kia vẫn còn vương lại trong không khí, như một thứ chất gây nghiện không màu không mùi, ám lấy anh từng chút.

Cẩm Y Ứng day day trán, cảm thấy hình như mình thật sự bị lây độc rồi.

Nhưng…

Anh lại không thể không thừa nhận, khi nghe người kia nói đến cả tính mạng cũng sẵn sàng giao ra cho mình, trái tim anh đã run lên một cái.

Anh nhìn về phía căn bếp, nơi Chử Dạ Hành đang chăm chú rửa ly, mím chặt môi, tâm trạng phức tạp.

Đêm đã buông sâu.

Trong khu biệt thự yên tĩnh nằm cách xa tuyến đường chính, vạn vật như đang chìm vào giấc ngủ.

Chử Dạ Hành bước ra khỏi nhà, đứng trên bãi cỏ rộng trước sân, lặng lẽ lấy một điếu thuốc từ túi ra, châm lửa.

Điếu thuốc rẻ tiền cháy lên, mùi khói có chút nồng hắc. Nhưng làn khói trắng nhả ra ấy, lại chẳng khác gì thứ khói của bao loại thuốc đắt tiền khác.

Chử Dạ Hành rít một hơi, bóng dáng ẩn hiện sau làn khói trắng mờ.

Cẩm Y Ứng người Alpha này còn tốt hơn cậu tưởng rất nhiều.

Không những ngay đêm nay đã cho phép cậu ở lại, còn sắp xếp cho cậu một phòng riêng, quần áo sạch sẽ để thay, thậm chí còn đưa cho cậu một chiếc thẻ ngân hàng, bảo cậu liên kết với quang não.

Căn phòng đó, chỉ riêng cái giường thôi cũng đã gần bằng cả chỗ ở cũ của cậu tại Tháp La Tư.

Còn con số hiển thị trong tài khoản kia… có lẽ là số tiền cậu cày cả đời cũng không tích góp nổi.

Thật sự là…

Hạnh phúc đến nhanh quá, đột ngột đến mức khiến người ta không biết phải làm gì.

Hiếm hoi lắm, Chử Dạ Hành mới chợt nhớ về quá khứ những ký ức xa xôi, đầy u ám.

Gia đình cậu sống chủ yếu nhờ vào mẹ một Omega bởi theo luật Tháp La Tư, Omega được phép làm các công việc văn phòng, lao động trí óc, và có thể nhận mức lương bằng 2/3 của Beta.

Nhưng mẹ cậu mất vì băng huyết trong lúc sinh nở.

Chỉ vì cậu là Alpha, cha cậu từng có ý định bóp chết cậu ngay khi mới lọt lòng.

Nhưng nhìn đứa con được sinh ra bằng cả mạng sống của người vợ, cuối cùng ông vẫn mềm lòng.

Cha cậu là một Alpha lương thiện, chịu thương chịu khó làm việc nặng để nuôi cậu lớn.

Thế nhưng, tai nạn ập đến khiến ông tàn phế. Đó rõ ràng là tai nạn lao động, vậy mà chẳng được một đồng bồi thường.

Họa vô đơn chí. Lúc cậu đổ bệnh nặng, người cha bất lực cuối cùng cũng đẩy cửa bước vào con đường tội lỗi ông lẻn vào một tiệm trang sức, định thừa lúc nhân viên sơ suất mà lấy đi một chiếc nhẫn kim cương.

Với ông, mất một chiếc nhẫn không khiến vị chủ tiệm Beta đó phá sản, nhưng lại có thể cứu được mạng con mình.

Thế nhưng một Alpha hèn mọn như ông, ngay từ lúc bước chân vào tiệm đã bị người ta nhìn chằm chằm.

“Tôi biết ngay tên Alpha này là tới ăn trộm, đám súc sinh này trời sinh đã có vấn đề về gen!”

Tên chủ tiệm rống lên: “Còn giả vờ nói ăn trộm để cứu con? Cái thứ Alpha kia có chết cũng đáng đời!”

Ở Tháp La Tư, Alpha là nhân tố gây mất an ninh xã hội. Một khi phạm tội sẽ bị xử cực kỳ nghiêm khắc.

Vì một chiếc nhẫn kim cương nhân tạo giá không quá cao, cha cậu bị xử tử hình.

Trước khi bị hành hình, ông được phép gặp cậu một lần cuối.

Ông nhìn cậu, bằng ánh mắt mà suốt đời cậu không thể nào quên, khẽ nói: “Cha thật hối hận… hối hận không bóp chết con từ lúc mới sinh ra…”

“Để giờ con cũng phải chịu đựng tất cả những thứ tàn nhẫn như cha từng chịu.”

Ánh mắt ấy, giọng nói ấy dù đã qua hơn mười năm, đến tận bây giờ, mỗi lần mơ thấy vẫn khiến cậu choàng tỉnh giữa đêm.

Bị tàn lửa thuốc cháy vào tay, Chử Dạ Hành mới sực tỉnh. Điếu thuốc đã cháy hết từ lúc nào.

Cậu quăng mẩu thuốc xuống đất, dùng mũi giày nghiến tắt lửa.

Chử Dạ Hành ngần ngừ giây lát, rồi lại rút ra một điếu thuốc khác, châm lửa.

Cha cậu chết rồi, hắn cũng bỏ học. Dù gì thì ở cái trường học dành riêng cho Alpha kia, cậu vốn cũng chẳng học được gì.

Từ nhỏ đến lớn, cậu và cha chen chúc trong cái "chuồng chó" tồi tàn bẩn thỉu ấy, học ở một ngôi trường đặc biệt chỉ dành cho Alpha. Sau này, cậu lăn lộn đủ nơi để kiếm sống, làm đủ thứ việc nặng nhọc dơ bẩn nhất, đổi lấy đồng lương còm cõi nhất.

Công việc “sáng sủa” nhất cậu từng làm là đứng gác ở trước tòa nhà chứng khoán, nơi chỉ có giới Beta tinh anh ra vào. Dù bị ép đeo dụng cụ chống cắn, nhưng ít nhất còn được mặc vest cho ra dáng.

Chỉ tiếc là làm chưa được bao lâu thì bị đuổi lý do là pheromone của cậu quá mạnh, gây ảnh hưởng đến môi trường làm việc.

Cậu chưa từng nghi ngờ những quy tắc mà xã hội Tháp La Tư đặt ra.

Alpha là thế hiếu chiến, chiếm hữu, bị pheromone điều khiển. Nếu không được Omega chọn lựa, không lập gia đình kịp thời, đến lúc kỳ mẫn cảm loạn lên, sẽ bị chính pheromone làm cho mất kiểm soát, dễ nổi điên, dễ gây chuyện.

Cậu từng nhìn những Alpha trong “chuồng chó” đánh nhau túi bụi, đầu rơi máu chảy ba ngày hai bận, cũng không thấy ngạc nhiên gì. Thế nên, cậu hiểu tại sao Beta lại xem bọn họ là lũ sinh vật hạ đẳng chưa tiến hóa xong.

Ở Tháp La Tư, Alpha phải đợi Omega đến chọn. Dù sao Omega không gây hại cho xã hội, còn có thể chung sống tạm ổn với Beta.

Cậu từng miệt mài kiếm tiền, chỉ mong sau này có thể lọt vào mắt xanh một Omega nào đó, để rời khỏi cái "chuồng chó" chen chúc bẩn thỉu kia, có được một mái nhà nhỏ khiến cậu được thở phào giữa cuộc đời vất vả.

Cho đến một ngày...

Cậu đi giao hàng ở khu thương mại. Vốn đã quen với việc cúi đầu lặng lẽ, thế nhưng hôm ấy không biết vì sao, cậu lại ngẩng lên nhìn thử những tòa cao ốc quanh mình.

Và đúng khoảnh khắc đó, cậu thấy được trên màn hình LED khổng lồ một Alpha rực rỡ dưới ánh đèn sân khấu.

“Chuyên mục đặc biệt của Tạp chí Kinh tế Thế giới: Tập đoàn Hoa Cẩm cổ phiếu lập đỉnh lịch sử. Tổng giám đốc điều hành, ông Cẩm Y Ứng, chính thức vượt qua chủ tịch Tập đoàn Lục Khắc Tá Y Tư, vươn lên dẫn đầu danh sách người giàu nhất thế giới…”