Chương 40: Trao Đổi Đồng Giá (11)

Cô gái phản ứng cực nhanh, bị Dương Tri Trừng kéo một cái thì liền ba chân bốn cẳng chạy thục mạng cùng cậu.

Hai người đâm sầm vào đám đông chen chúc trên phố ăn vặt. Dương Tri Trừng dường như còn nghe thấy ai đó nói: "Bọn họ chạy cái gì, có ai đuổi theo đâu?"

Dương Tri Trừng cảm thấy mình nên sợ hãi chuyện này, nhưng những gì đã xảy ra mấy ngày nay đã khiến cậu chết lặng.

Lại là một con quỷ.

Cậu là Conan chắc, ra ngoài ăn cơm thôi cũng đυ.ng phải quỷ!

Bọn họ đi qua phố ăn vặt, lướt qua cổng trường. Khi đi ngang qua một trung tâm thương mại cũ nát, Dương Tri Trừng quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy lác đác vài người, bóng dáng Kha Dương đã biến mất không thấy đâu nữa.

Dương Tri Trừng túm lấy cô gái suýt chút nữa đã chạy xa: "Chuyện gì vậy?"

"Chuyện gì vậy?" Cô gái còn thở hồng hộc, vẻ mặt mơ hồ.

"Tôi từng gặp cô, lúc ở trong quán lẩu." Dương Tri Trừng cảm thấy có lẽ cô đã quên: "Lúc đó, cô ở cùng với tên kia."

Cô gái mờ mịt: "Tôi không nhớ rõ cậu..."

Cô khẩn trương nhìn xung quanh một chút: "Anh ta, anh ta nhất định còn chưa đi."

"Anh ta là bạn của cô?" Dương Tri Trừng nhíu mày.

"Không phải!" Cô gái lập tức lắc đầu, cô chợt ý thức được cái gì: "Cậu biết đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Tôi không biết." Dương Tri Trừng cũng lắc đầu.

Nhưng cậu vô thức liên tưởng đến hai con ma đã gặp phải ở nhà cũ của Trịnh Nghiêu và Khương Vũ Hoa.

Bọn chúng cũng không hiểu vì sao mà quấn lấy cậu, cùng cái gã gọi là "Kha Dương" này giống nhau.

"Cô... Gần đây, có gặp phải chuyện kỳ quái gì không?" Cậu thử dò hỏi.

Ánh mắt cô gái chợt lóe lên.

Cô do dự vài giây, sau khi đấu tranh tâm lý ngắn gọn, cô liền thấp giọng nói: "Ừm, đúng vậy."

"Cô... Cô có tin trên đời này có những sự kiện siêu nhiên không?"

Vậy nhất định phải tin rồi.

Dương Tri Trừng không trả lời rõ ràng, chỉ gật đầu nói: "Cô nói tiếp đi."

Cô gái nhìn cậu một cái.

"Cách đây nhiều ngày." Cô nói: ‘‘Tôi mơ một giấc mơ rất kỳ quái."

Nghe được chữ "Mơ" này, trong lòng Dương Tri Trừng giật mình.

"Không hiểu sao tôi nhớ rất rõ giấc mơ đó." Cô gái tiếp tục nói: ‘‘Tôi đi vào một hiệu cầm đồ, chính là cái loại có thể giao dịch, bán đồ vật ấy..."

"Chờ một chút." Dương Tri Trừng cắt ngang cô: "Cô xác định là hiệu cầm đồ?"

Tim cậu đập rộn lên.

Nếu như nơi cô đi thật sự là tiệm cầm đồ mà bọn họ vẫn luôn điều tra, vậy cô chẳng phải là một nạn nhân mới sao?

"Tôi chắc chắn, trên bảng hiệu đều viết hai chữ này, tôi chắc chắn không nhìn nhầm." Cô gái cực kỳ chắc chắn nói.

"Dù sao thì, trong giấc mơ đó, tôi không có cách nào rời đi. Sau khi đi vào... Không hiểu ra sao, tôi đã làm một giao dịch với người trong hiệu cầm đồ."

Quả nhiên.

Dương Tri Trừng nhíu mày.

Trùng hợp như vậy, vậy mà thật sự bị cậu đυ.ng phải?

Vẻ mặt của cô gái cũng bắt đầu trở nên lo lắng: "Người kia thật sự rất đáng sợ, toàn thân không có một chút thịt nào, da bọc xương, hoàn toàn không giống người sống!"

"Tôi nhìn thấy rất nhiều tên người trong quyển sổ của anh ta, tôi, tôi... Tôi không biết, những người đó có thật không?"

"Cô bình tĩnh một chút." Dương Tri Trừng vỗ vai cô trấn an: "Cái ’Hiệu cầm đồ’’ mà cô nói... Có thể thật sự là thứ tôi biết."

"Cậu chắc chứ?" Cô gái đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng.

"Chắc là vậy, cho dù không phải, tôi cũng có thể nghĩ cách giúp cô." Dương Tri Trừng nói: "Cô đã làm giao dịch gì, cô còn nhớ trên đó có những tên nào không?"

Cô gái hít sâu một hơi, mím môi.

"Tôi... Tôi không nhớ rõ lắm." Cô nói: "Lúc ấy tôi không để ý lắm, nên không chú ý. Có họ Khương, có họ Tống, tôi cũng không nhớ rõ lắm..."

Họ Khương?

Đó không phải là Khương Vũ Hoa sao?

Còn nữa, người họ Tống kia là ai?

Dương Tri Trừng lập tức nghĩ đến Tống Quan Nam, nhưng trên đời này người họ Tống quá nhiều.

"Vậy còn cô, giao dịch của cô là gì?"

Cô gái xoa xoa cánh tay có chút lạnh lẽo.

"Một ngày trước khi mơ giấc mơ đó, tôi gặp một người rất kỳ lạ ở chỗ tôi ở."

"Ông ta theo dõi tôi, thậm chí muốn xông vào phòng tôi. Lúc ấy chính là người vừa rồi đã cứu tôi."

Cô dừng một chút: "Cho nên... Tôi đã giao dịch với hiệu cầm đồ, để cái gã kỳ lạ kia đừng gϊếŧ tôi."

"Sau đó thì sao, chuyện gì đã xảy ra?" Dương Tri Trừng hỏi.

Trung tâm thương mại gần đó hoang vắng một cách kỳ lạ.

Đang ở cạnh trường học, lại là giờ cơm, nhưng lại có rất ít người qua lại ở đây.

Có chút khác thường.

Dương Tri Trừng để ý.

"Nếu là giao dịch, vậy tôi cũng phải trả giá." Cô gái vô thức nói tiếp: "Tôi nhớ rõ người trong hiệu cầm đồ kia đã viết một câu trên quyển sổ ——"

" ‘’Sẽ có người theo dõi cô’’."

Cô hít sâu một hơi: "Sau đó... Sau đó, người kia, anh ta tên Kha Dương, anh ta đã đi theo tôi."

"Trước đây tôi và anh ta không quen biết nhau, anh ta xuất hiện một cách khó hiểu. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh ta, anh ta là bạn trai của bạn cùng phòng tôi."

Bạn trai của bạn cùng phòng... Sao bạn trai của bạn cùng phòng lại đột nhiên biến thành bộ dạng quỷ quái này?

"Sao bọn họ lại quen nhau, cô có biết không?" Dương Tri Trừng nhíu mày, không nhịn được hỏi.

"Tôi, tôi không biết." Cô gái lắc đầu.

"Hơn nữa, ngay ngày thứ hai sau khi tôi làm xong giao dịch, bạn cùng phòng của tôi đã chết!"

Giọng nói của cô hơi lớn, Dương Tri Trừng liếc nhìn xung quanh, những người đi ngang qua dường như không nghe thấy, chỉ tự mình đi về phía trước.

Ánh mặt trời đã trở nên ảm đạm, đường nhựa bẩn thỉu, chậm rãi hòa vào cuối chân trời.

"Tôi không biết cô ấy chết như thế nào, tôi cũng không biết tình hình hiện tại của cô ấy." Trên mặt cô gái toát ra một chút sợ hãi: "Bởi vì bắt đầu từ ngày đó, tôi không dám trở về."

Cô liếʍ môi, giọng nói nhẹ nhàng hơn: "Tôi không dám hỏi, cũng không biết nên làm sao để tìm hiểu. Nhưng bắt đầu từ ngày đó, Kha Dương đã trở nên rất kỳ lạ."

"Anh ta bắt đầu đi theo tôi, buổi tối lúc tôi nghỉ ngơi ở văn phòng, anh ta đều ở ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm tôi!"

"Ngoài việc đi theo cô thì sao?" Dương Tri Trừng hỏi: "Anh ta còn làm gì nữa?"

"Đương nhiên." Cô gái gật đầu: ‘‘Bắt đầu từ ngày đó, chỉ cần có người chạm vào tôi, anh ta sẽ đột nhiên xuất hiện."

"Ban đầu anh ta còn không làm gì, nhưng sau đó, anh ta sẽ tấn công những người đó. Hai ngày trước, thầy hướng dẫn của tôi đến văn phòng, xảy ra một chút xung đột với tôi, anh ta liền đột nhiên xông ra, xé luôn cánh tay của thầy hướng dẫn xuống!"

"Xé? Xé bằng tay không?" Dương Tri Trừng kinh ngạc.

"Đúng vậy, xé bằng tay không đấy." Đồng tử của cô gái khẽ rung động: "Người bình thường có năng lực như vậy sao, người bình thường có sức mạnh đáng sợ như vậy sao?"

"Trên mặt đất toàn là máu, anh ta liếc nhìn thầy hướng dẫn một cái rồi quay đầu đi!"

"Tôi cũng không dám vào văn phòng nữa, càng không dám quay về chỗ ở... Tôi, tôi cũng không biết nên làm gì bây giờ."

Cô gái cắn môi: "Chẳng lẽ đây chính là cái giá tôi phải trả khi giao dịch với nó sao?"

Bóng đêm theo bầu trời xám xịt nhanh chóng hạ xuống, thời gian dường như trôi rất nhanh, cảnh tượng xung quanh lập tức trở nên tối tăm.

Đèn đường vẫn chưa sáng, bóng tối trên mặt đất mờ đi. Ánh đèn yếu ớt từ trung tâm thương mại hắt ra chỉ có thể chiếu sáng lờ mờ hình dáng của người đi đường.

Dương Tri Trừng luôn cảm thấy khung cảnh này khiến cậu không thoải mái. Cậu vỗ vai cô gái, vừa đi vừa hỏi: "Cô tên là gì?"

"Tạ Đồng Đồng." Cô gái nói: "Sinh viên trường cao đẳng thành phố K, còn cậu?"

"Dương Tri Trừng, sinh viên đại học K." Dương Tri Trừng đáp lại.

"Học sinh giỏi à." Tạ Đồng Đồng nở một nụ cười chua xót: "Thật tốt. Vốn dĩ tôi không muốn ở lại thành phố K, muốn đi tỉnh khác, nhưng nhà tôi ở ngoại ô, bố mẹ không cho tôi đi xa, nên tôi đành phải chịu."

"Nếu không chịu... Có lẽ đã không gặp phải những chuyện này."

"Quê tôi cũng ở bên đó, quả thực không xa trường đại học K." Dương Tri Trừng thuận miệng nói tiếp: "Không sao, bây giờ gặp phải vấn đề thì tìm cách giải quyết thôi."

"Ai mà biết được..." Tạ Đồng Đồng thở dài: "Có thể sống tốt, ai mà không muốn sống tử tế chứ."

Họ đã đi khá xa trung tâm thương mại cũ nát, nhưng ánh nắng mờ nhạt từ phía bên hắt xuống vẫn kéo dài cái bóng của họ, in xuống dưới chân.

"Vậy thì, khởi đầu của mọi chuyện chính là giấc mơ của cô." Dương Tri Trừng nói: "Bình thường cô có hay mơ không?"

"Thường xuyên, nhưng tôi ngủ không ngon giấc, luôn khó ngủ." Tạ Đồng Đồng suy nghĩ một chút: "Tôi cảm thấy giấc mơ này không giống với những giấc mơ trước đây của tôi. Trước đây sau khi tỉnh dậy, tôi sẽ không nhớ rõ chi tiết giấc mơ, nhưng lần này lại nhớ rất rõ."

"Vậy..." Dương Tri Trừng nhớ đến những kệ hàng của siêu thị Trung Bách.

"Trước khi mơ, cô có mua, hoặc được tặng thứ gì kỳ lạ không?"

"Chắc là không có gì kỳ lạ đâu nhỉ." Tạ Đồng Đồng suy tư: "Hôm đó tôi đi dạo siêu thị, nhưng những thứ tôi mua đều rất bình thường..."

Cô đột ngột dừng lại.

"Nghĩ kỹ thì, đúng là có một chỗ không đúng lắm."

Cô do dự nói: "Hai ngày trước khi mơ, tôi ngửi thấy một mùi rất đặc biệt trong phòng bạn cùng phòng."

Mùi?

Gần như ngay lập tức Dương Tri Trừng đã nghĩ đến tinh dầu thơm.

"Sau đó thì sao? Cô nói tiếp đi."

"Tôi thấy trong phòng cô ấy có thắp một ngọn nến thơm." Tạ Đồng Đồng dừng bước, nói: "Tôi muốn hỏi cô ấy mua ở đâu, nhưng cô ấy không nói cho tôi biết."

Quả nhiên!

Dương Tri Trừng phấn chấn tinh thần.

"Hôm mơ, ban ngày tôi đến siêu thị Trung Bách một chuyến. Sau đó, tôi thấy loại nến tinh dầu thơm đó trên kệ hàng. Tôi mua về, buổi tối liền đốt lên."

Tạ Đồng Đồng khẽ cau mày: "Có khi nào có liên quan gì không? Nhưng trong quyển sổ ở hiệu cầm đồ tôi thấy, không có tên cô ấy?"

"Cô ấy tên là gì?"

Dương Tri Trừng hỏi.

"Cô ấy tên Ngô Á Hi." Tạ Đồng Đồng nói.

Không đợi Dương Tri Trừng mở miệng, cô đã như bừng tỉnh hiểu ra, giống như nhớ ra điều gì đó: "Ồ, tôi còn nhớ tên một người nữa."

"Tên của người đó rất đặc biệt, nội dung giao dịch cũng rất đặc biệt... Hình như là "Sau khi chết làm sao để trở thành lệ quỷ"?"

Cái gì?

Dương Tri Trừng cảm thấy không ổn.

Ai lại làm giao dịch như vậy?

Chẳng lẽ...

"Người đó tên là Tống Quan Nam." Tạ Đồng Đồng nói: ‘‘Anh ta..."

Một bóng đen quỷ dị đột nhiên vụt qua sau lưng cô.

Cảm giác ớn lạnh xộc lên đầu, Dương Tri Trừng vô thức muốn tóm lấy Tạ Đồng Đồng, nhưng ngay khoảnh khắc cậu đưa tay ra, bóng đen đột ngột mở rộng, bao phủ cô vào bên trong.

Sau một tiếng thét ngắn ngủi, bóng dáng của cô bị kéo vào trong bóng tối của trung tâm thương mại cách đó không xa, hoàn toàn biến mất không thấy đâu nữa.