"Sau đó thì sao, anh nói tiếp đi." Đỗ Ngu nói.
"Tôi thấy anh ấy như vậy, đương nhiên cũng rất lo lắng." Cao Huyên mím môi: ‘‘Nhưng cho dù tôi hỏi thế nào, anh ấy cũng không chịu nói."
"Tình trạng của anh ấy càng ngày càng nghiêm trọng, càng về sau, thậm chí ngay cả cửa cũng không dám ra. Không gặp tôi, cũng không gặp cha mẹ anh ấy. Tôi có một lần đi qua nhìn anh ấy, anh ấy..."
Cao Huyên sợ hãi nuốt nước miếng: "Anh ấy cứ ngồi như vậy ở chính giữa gian phòng."
"Cũng không nhúc nhích, cũng không nói chuyện, cơm cũng không ăn!"
"Sau đó... Sau đó đến buổi tối trước khi anh ấy chết."
Cao Huyên hít sâu, tốc độ nói cũng chậm lại một chút.
"Đêm hôm đó, anh ấy ra khỏi nhà."
"Tôi thấy anh ấy ở hành lang, chào hỏi anh ấy, anh ấy cũng không để ý đến tôi. Tôi không để ý, cho là anh ấy chỉ đi vệ sinh, nên... trở về ngủ."
"Kết quả ngày hôm sau, anh ấy liền treo cổ trên xà ngang nhà chính."
Cao Huyên cúi đầu: "Bọn họ đều nói Khương Vũ Hoa điên rồi, nói anh ấy tự sát. Nhưng tôi thật sự cảm thấy rất cổ quái, thậm chí tôi cảm thấy..."
Anh ta do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: "Cảm thấy anh ấy, gặp ma!"
Thì đúng là như vậy còn gì.
Dương Tri Trừng nghĩ.
Đúng là gặp ma rồi.
"Các anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ, đúng không?" Anh ta có chút sốt sắng nhìn ba người: "Nếu không thì tại sao sự việc trôi qua lâu như vậy rồi, còn chưa kết án, đúng không?"
"Điều này hiện tại chúng tôi không thể tiết lộ." Đỗ Ngu lắc đầu.
"Sao lại có người đột nhiên tinh thần thất thường đến mức độ như vậy chứ? Thật kỳ quái." Cao Huyên vẫn lặp lại: "Tôi thật sự không nghĩ ra... Tôi cũng không muốn Khương Vũ Hoa chết một cách không minh bạch như vậy, thật sự, tôi thật sự không muốn."
Dương Tri Trừng nhíu mày.
Cậu nghe Cao Huyên nói, không hiểu vì sao, luôn cảm thấy trong lời nói của người này lộ ra chút cổ quái.
Cậu quay đầu nhìn Đỗ Ngu và Đỗ Thịnh Xuân, chỉ thấy hai người này bày ra bộ dáng lắng nghe, giống như không phát hiện ra điều gì bất thường.
Là kỳ quái ở chỗ nào?
Trong lúc nhất thời cậu cũng không nói ra được.
"Anh Cao, chúng tôi hiểu ý của anh."
Lúc này, Đỗ Thịnh Xuân thấy bầu không khí đông cứng thì chủ động nói: "Nhưng việc này liên quan đến cơ mật của bên chúng tôi, chúng tôi thật sự là không có quyền tiết lộ."
"Chỉ cần là vụ án, chúng tôi đều sẽ cố gắng hết sức để xử lý." Anh ta cười nói: ‘‘Cảm ơn anh đã cung cấp manh mối cho chúng tôi, có trợ giúp rất lớn đối với chúng tôi."
"Vậy, vậy thì tốt rồi." Cao Huyên cười như trút được gánh nặng.
"Anh Cao có cần về nội thành không?" Đỗ Thịnh Xuân hỏi.
"Ừm... Cần." Cao Huyên gật gật đầu.
"Vậy thì tốt, chúng tôi cũng phải về thành phố trước." Đỗ Thịnh Xuân nhìn anh ta một cái: "Tiện đường cho anh đi nhờ một đoạn nhé?"
"Vậy thì tốt quá rồi." Cao Huyên mím môi, cúi đầu.
...
Người lái xe trên đường về vẫn là Đỗ Ngu.
Lại chuyển sang con đường quen thuộc, Dương Tri Trừng đã có chút mệt mỏi.
Cậu bất giác nhắm mắt lại, mặc cho cơn buồn ngủ kéo đến.
Trong mơ mơ màng màng, cậu nhớ lại, lúc cùng Tống Quan Nam về quê của hắn, cũng là trên con đường nhỏ như vậy. Từ ngoài cửa sổ xe bay vào là mùi bùn đất và mùi lá cây, còn có gió nhẹ buổi sáng.
Tống Quan Nam lái xe, Dương Tri Trừng tựa vào ghế phụ như vậy. Cậu như một kẻ trêu hoa ghẹo nguyệt sờ sờ đùi Tống Quan Nam, hỏi: "Còn bao lâu nữa?"
"Hơn một tiếng nữa." Tống Quan Nam nhìn thẳng: ‘‘Đói bụng thì ăn chút gì đó đi."
"Làm gì vậy, không cho tôi chạm vào à." Dương Tri Trừng cười hì hì.
"Không có." Tống Quan Nam trả lời rất nhanh: "Ăn đi."
Cảm giác quen thuộc đó không khỏi khiến Dương Tri Trừng toát ra một chút cảm xúc vi diệu, giống như bị thứ gì đó nắm lấy trái tim.
Đột nhiên, một tiếng chuông chói tai phá vỡ sự yên tĩnh trong xe. Dương Tri Trừng mở mắt ra, chỉ thấy Đỗ Ngu mặt âm trầm nhận điện thoại.
"Alo?" Anh ta mở miệng.
Điện thoại di động nối với Bluetooth trong xe, âm thanh từ đầu dây bên kia cứ như vậy bất ngờ truyền ra.
"Đỗ Ngu, cậu mau trở về đi!" Giọng nói đối diện mang theo chút nức nở: ‘‘Chú lại bắt đầu làm loạn rồi! Ai khuyên cũng không nghe..."
Đỗ Ngu ngẩn ra, đạp mạnh chân phanh.
Dương Tri Trừng bất ngờ ngã về phía trước, vừa ngồi vững đã thấy anh ta đeo tai nghe.
"Tôi còn ở bên ngoài, không tiện." Anh ta nói: "Ông ấy bây giờ thế nào?"
Hình như đối diện nói gì đó, sắc mặt Đỗ Ngu liền trầm xuống.
"Để tôi nói với ông ấy vài câu."
Tiếp đó lại là một khoảng im lặng ngắn ngủi. Dương Tri Trừng nhìn Đỗ Ngu, chỉ thấy sắc mặt anh ta càng ngày càng khó coi, cuối cùng giọng nói đột nhiên cất cao: "Đều tại con?"
"Tại sao bố không thể chờ một chút?"
"Chẳng lẽ con không muốn tìm anh ấy sao?" Đỗ Ngu hít sâu một hơi, thấp giọng xuống: "Con cũng vậy mà."
Trong xe lại yên tĩnh trở lại. Dương Tri Trừng quay đầu lại nhìn Đỗ Thịnh Xuân, người này đang ngồi một cách thản nhiên. Còn Cao Huyên bên cạnh anh ta thì như buồn ngủ, nửa khép hờ mắt.
"... Bố cứ chờ đi." Đỗ Ngu đã nói xong: ‘‘Con biết rõ, bố không cần gấp. Con sẽ đến thăm bố, đừng có tiếp tục làm ầm ĩ nữa."
Nói xong, Đỗ Ngu cúp điện thoại.
Anh ta ném điện thoại đi, khóe mắt lướt qua Dương Tri Trừng và Cao Huyên. Nhưng dường như anh ta vừa nghĩ đến điều gì đó, cuối cùng không nói gì, chỉ khởi động xe hơi một lần nữa.
Trong tiếng động cơ, Đỗ Ngu không nói một lời.
Ánh mắt anh ta cúi xuống, biểu cảm trên gương mặt không hẳn là hoàn toàn phẫn nộ, hoặc là hoàn toàn thất vọng, mà là một loại cảm xúc phức tạp hơn.
Anh ta nhắm mắt lại, yên lặng lái xe trở về đường lớn.
Trong đoạn đường xe phía sau, Đỗ Ngu không nói một lời.
Vẻ mặt phức tạp của anh ta chậm rãi thu lại, chỉ nhìn con đường trước mặt. Dương Tri Trừng lặng lẽ quan sát anh ta, thấy mu bàn tay anh ta đặt trên tay lái hơi dùng sức, để lộ những đường gân xanh.
Thôi vậy, đều là chuyện riêng của người khác.
Dương Tri Trừng nghĩ, thu hồi ánh mắt.
Cậu nhìn qua kính chiếu hậu, lại trùng hợp đối diện với ánh mắt của Cao Huyên.
Bốn mắt nhìn nhau, Cao Huyên nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười hiền lành ngoan ngoãn.
Dương Tri Trừng cũng lễ phép mỉm cười, gạt ánh mắt khỏi gương chiếu hậu.
Sau hai ba tiếng đi xe, Dương Tri Trừng đã nhìn thấy những con phố quen thuộc trong thành phố.
"Anh xuống ở đâu?" Đỗ Ngu hỏi Cao Huyên.
Cao Huyên ngẩn người, liền cười nói: "Cho tôi xuống ở Học viện Công nghệ thành phố K là được."
"Được." Đỗ Ngu nhàn nhạt gật đầu.
Anh ta dừng xe trước cổng trường của Học viện Công nghệ K, cho Cao Huyên xuống.
Cao Huyên tạm biệt ba người, không nói lời thừa thãi, tỏ ra lễ phép và chừng mực.
Lúc xe rời đi, Dương Tri Trừng quay đầu lại nhìn anh ta một cái, chỉ thấy người này vẫn đứng tại chỗ, xa xa nhìn theo ba người rời đi.
Mặc dù đã là buổi chiều, nhưng mặt trời vẫn chói chang treo trên không. Trên đường đi tới đi lui đều là người mặc áo ngắn tay quần đùi, mà Cao Huyên đứng ở giữa, mặc áo dài quần dài, dưới ánh mặt trời gay gắt trông có vẻ hơi lạc lõng.
Anh ta không nóng sao?
Dương Tri Trừng nhíu mày.
Rất nhanh, sau một khúc cua, bóng dáng Cao Huyên bị bỏ lại phía sau, đại học K ở phía trước đập vào mắt.
Đỗ Ngu đột nhiên dừng xe lại, nhìn Dương Tri Trừng một cái, nói: "Hôm nay tôi có chút việc, ngày mai lại đến Cục cảnh sát một chuyến."
Được thôi.
Dương Tri Trừng đoán Đỗ Ngu lát nữa có việc riêng phải xử lý thì liền gật đầu, chủ động hỏi: "Đúng rồi, tôi muốn hỏi anh một chuyện."
"Chuyện gì?" Đỗ Ngu hỏi với giọng điệu không chút cảm xúc.
"Tôi có thể xem ghi chép điều tra trước đây của Tống Quan Nam không?" Dương Tri Trừng trực tiếp nói: "Ghi chép điều tra về con quỷ tiệm cầm đồ này ấy."
Cậu liên tiếp đến hiện trường hai vụ án mạng, nhưng lại liên tiếp bị quỷ tấn công, thậm chí còn chưa kịp để ý đến những dấu vết mà Tống Quan Nam để lại.
Cậu luôn cảm thấy, lý do Tống Ninh Quân để cậu đi theo Đỗ Ngu điều tra con quỷ tiệm cầm đồ này hẳn không đơn giản. Chỉ là Tống Ninh Quân không chủ động nói, cậu cũng không thể nào biết được.
Dương Tri Trừng có thể đoán được, Tống Quan Nam đã phát hiện ra điểm chung là siêu thị Trung Bách trong hành tung của mấy người này, mà từ điểm chung này đã phát hiện ra điều gì đó khác.
Chắc hẳn phải có ghi chép về việc này. Nhưng Đỗ Ngu dường như không biết gì, ngay cả Tống Quan Nam đã làm gì, cũng không nói rõ chi tiết.
Lúc Tống Quan Nam sắp đi, có phải cậu ấy đã làm gì đó không?
Cậu ấy có để lại thứ gì không?
"Tôi không rõ, tôi cần hỏi chú út." Đỗ Ngu không trực tiếp trả lời cậu: "Nếu cậu cần, tôi có thể hỏi chú ấy."
"Ừ, tôi cần." Dương Tri Trừng mím môi: "Vậy làm phiền anh rồi."
"Có tin tức gì tôi sẽ báo cho cậu biết." Đỗ Ngu nói: "Tôi đi trước đây."
Hình như anh ta vội vã rời đi, không đợi Dương Tri Trừng trả lời, đã kéo cửa xe rời đi.
Dương Tri Trừng khẽ thở dài.
Chỗ Đỗ Ngu thả cậu xuống rất gần cổng trường đại học khoa học kỹ thuật K, khu ăn vặt ở cổng trường có rất nhiều sinh viên của cả hai trường, thoạt nhìn rất khó phân biệt được ai là sinh viên trường nào.
Dương Tri Trừng hơi đói, nghĩ một chút, liền rẽ vào trong, chuẩn bị tìm chút gì đó lót dạ.
Lúc này còn khá sớm so với giờ ăn tối, nên khu ăn vặt không có nhiều người lắm. Dương Tri Trừng dừng chân trước một quán hoành thánh.
Ăn hoành thánh hay là cơm chiên?
Cậu có chút do dự.
Đang phân vân, cậu chợt thấy cô gái đã gặp trong nhà vệ sinh vào hôm Đào Tinh mời cậu ăn cơm.
Sắc mặt cô gái trông còn tái nhợt hơn hôm đó. Dưới mắt cô quầng thâm rất nặng, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, không ngừng nhìn xung quanh.
Mệt mỏi, nhưng lộ ra một nỗi sợ hãi khó hiểu.
Dương Tri Trừng dừng động tác chuẩn bị mua đồ lại.
Có lẽ cô gái đã quên mất cậu. Cô nhanh chóng bước về phía trước, ngay sau đó, lướt qua Dương Tri Trừng.
Ngay trong khoảnh khắc này, sau lưng Dương Tri Trừng đột nhiên bùng lên một luồng khí lạnh lẽo và độc ác.
Tờ giấy nhớ đột nhiên nóng lên, thái dương cậu giật mạnh, theo bản năng nghiêng người tránh né——
Vừa vặn lướt qua một bóng người đang lao tới.
"A!"
Cô gái phát ra một tiếng thét chói tai.
Ánh mắt cô ta nửa là tuyệt vọng, nửa là tức giận đến mức suy sụp: "Điên rồi, mày điên rồi, mày rốt cuộc là cái thứ gì! Rốt cuộc là cái thứ gì!"
Dương Tri Trừng cúi đầu xuống, chỉ thấy thứ trên mặt đất kia đang ngọ nguậy, dường như muốn bò dậy.
Không, không thể nói là đồ vật.
Là một người.
Người đó chính là Kha Dương, người mà cậu đã thấy bên cạnh cô gái trong quán lẩu.
Kha Dương chống nửa người trên lên, Dương Tri Trừng nhìn thấy khuôn mặt vô cảm và ánh sáng kỳ dị lấp lánh trong mắt anh ta.
Người này còn bình thường sao?
Trong tích tắc, Dương Tri Trừng kéo tay cô gái đang suy sụp tinh thần kia lên.
"Chạy!"