Chương 37: Trao Đổi Đồng Giá (8)

Vừa rời khỏi nhà Trịnh Nghiêu, Dương Tri Trừng đã được Đỗ Ngu đưa ngay đến bệnh viện.

Đỗ Ngu không bỏ mặc Dương Tri Trừng, ngồi bên cạnh lặng lẽ chờ y tá băng bó.

Dương Tri Trừng dùng tay còn lại xem những bức ảnh chụp kệ hàng trong điện thoại. Thứ tìm thấy trong thùng rác không có vỏ, chỉ còn lại một cục sáp.

Nến thơm trên kệ trong ảnh đều được đặt trong hộp. Cậu lướt qua lại vài lần, cuối cùng đành bất lực từ bỏ.

"Tôi sẽ đi điều tra việc này." Giọng Đỗ Ngu vang lên.

Ánh mắt anh ta nhìn vào điện thoại, thản nhiên nói: "Chuyện này không đáng để giấu cậu."

"... Cảm ơn." Dương Tri Trừng gật đầu: "Vậy làm phiền anh rồi."

Hai người vốn không thân quen, trong phòng bệnh nhất thời chỉ còn tiếng y tá rửa vết thương.

Một lát sau, Đỗ Ngu khựng lại khi đang xem điện thoại.

Anh ta đứng dậy, vội vã bước ra ngoài, vừa đi vừa nghe điện thoại.

Có lẽ không để ý phòng bệnh cách âm kém, giọng anh ta mơ hồ vọng vào:

"... Cháu biết rồi." Giọng Đỗ Ngu có chút bực bội: ‘‘Cháu biết mà."

"Vậy chú muốn cháu thế nào?"

Dừng một chút, anh ta nói tiếp: "Đây là việc chú út nhờ cháu làm, chú ấy cũng đã nói với chú rồi, đúng không!"

Sau một hồi im lặng khá lâu, anh ta nói: "Bọn họ không đưa thì cháu biết làm sao? Chẳng lẽ cháu đi ăn trộm, ăn cướp chắc?"

Đến câu cuối cùng, giọng Đỗ Ngu đột ngột lớn hơn.

Vài giây sau, cửa phòng bệnh mở ra, anh ta lạnh mặt trở về chỗ ngồi.

Vấn đề gia đình ư?

Dương Tri Trừng chỉ có thể đoán vậy.

Việc chú út nhờ anh ta làm... Chẳng lẽ là Tống Ninh Quân bảo anh ta cùng mình làm vụ này sao?

Nhưng không có cuộc gọi nào khác, hai người im lặng cho đến khi băng bó xong. Sau đó, Đỗ Ngu đưa cậu về trường.

"Bảy giờ mai, vẫn ở cổng này." Đỗ Ngu nói: ‘‘Thời gian ở bên đó sẽ lâu hơn một chút."

"Tôi hiểu rồi." Dương Tri Trừng gật đầu.

Lúc này trời chưa tối hẳn, ánh chiều tà kéo dài những bóng hình chồng chất lên nhau trong sân trường. Dương Tri Trừng vẫn cảm thấy nhói đau ở chân, cậu chậm rãi về đến ký túc xá, đóng cửa lại mới dám thở mạnh.

Hình xăm trên xương quai xanh lại nhói lên, Tống Quan Nam lặng lẽ xuất hiện sau lưng cậu, ẩn mình trong bóng tối.

Dương Tri Trừng vừa đặt túi xuống, Tống Quan Nam đột ngột nắm lấy cổ tay cậu.

Hắn muốn gì?

Dương Tri Trừng ngơ ngác, chỉ thấy Tống Quan Nam nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay cậu.

Con ngươi trên mặt nhẫn ánh lên vẻ quỷ dị.

Dưới ánh mắt của Tống Quan Nam, Dương Tri Trừng dường như còn thấy con ngươi kia khẽ động đậy.

Là ảo giác sao?

Dương Tri Trừng cảm thấy không phải.

Vài giây sau, Tống Quan Nam ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng, không nhúc nhích, cũng không buông tay.

Dương Tri Trừng im lặng, chỉ có thể ngẩng lên hôn hắn một cái.

Cảm giác vẫn lạnh lẽo như băng.

Giống như chính Tống Quan Nam, nhưng cũng có gì đó rất khác.

Nhưng sau nụ hôn, hắn cuối cùng cũng buông tay, chỉ đứng im bên cạnh Dương Tri Trừng, không nói một lời.

Kệ hắn vậy.

Dương Tri Trừng đã quen nên mặc kệ.

Hôm sau, Dương Tri Trừng đến đúng giờ. Vẫn là Đỗ Ngu lái xe, nhưng có thêm người hôm qua đến bắt quỷ.

"Chào cậu." Người kia ngồi ở ghế phụ chào Dương Tri Trừng: ‘‘Tự giới thiệu, tôi là Đỗ Thịnh Xuân. Anh ta sợ bên kia lại có chuyện nên kéo tôi đi theo cậu."

Dương Tri Trừng cười: "Chào anh, vậy cảm ơn anh."

"Lần này tôi cũng mang theo bình Oán." Đỗ Thịnh Xuân vỗ chiếc ba lô trên đùi, trông rất thoải mái: ‘‘Cứ yên tâm đi!"

"Vậy thì tốt." Dương Tri Trừng đáp lời: ‘‘Hôm qua đúng là nguy hiểm thật."

"Thôn Khương Gia ở xa lắm." Đỗ Ngu đột nhiên chen vào: ‘‘Chắc phải hơn chín giờ mới tới, nếu việc điều tra không thuận lợi, có thể phải ở lại một đêm."

"Không vấn đề gì." Đỗ Thịnh Xuân đáp ngay: ‘‘Còn cậu, Tiểu Dương?"

"Tôi cũng không sao." Dương Tri Trừng gật đầu.

Xe chạy một mạch, từ đường lớn thênh thang dần rẽ vào con đường đất nhỏ hẹp của thôn quê. Xe xóc nảy, Dương Tri Trừng nhìn cảnh vật xung quanh, chợt thấy quen thuộc.

"Đây là núi Đông Dương à?" Cậu hỏi.

Đỗ Ngu liếc nhìn bản đồ.

"Đúng vậy." Anh ta nói: ‘‘Là núi Đông Dương."

"Vậy à." Dương Tri Trừng nheo mắt: ‘‘Quê tôi ở ngay đây."

Nói là quê cậu, thực ra là quê của bố mẹ nuôi. Quê của họ ở ngay chân núi, một nơi gọi là thôn Đông Dương.

Còn cậu là do bố mẹ nuôi nhận nuôi từ một cô nhi viện tên là "Ngôi Sao" gần đó.

Dương Tri Trừng không có ký ức nào về thời gian ở cô nhi viện. Theo lời bố mẹ nuôi, sau khi được đón về nhà, cậu bị bệnh nặng một trận rồi quên hết mọi thứ.

Cậu đã cùng bố mẹ về thôn Đông Dương nhiều lần, nhưng chưa từng đi qua cô nhi viện Ngôi Sao. Bố mẹ không hề kiêng kỵ, cũng không có ý định đưa cậu về đó xem, coi như chôn vùi tất cả quá khứ vào ký ức đã mất.

"Thật trùng hợp." Đỗ Thịnh Xuân cười: ‘‘Thôn Khương Gia ở ngay gần đây, biết đâu lại gặp người quen trong thôn cậu đấy."

"Chắc vậy, nhưng tôi không quen ai cả." Dương Tri Trừng lắc đầu.

Thôn Đông Dương không nằm trên đường đi, Đỗ Ngu lái xe thêm khoảng nửa tiếng nữa mới tìm thấy lối vào thôn Khương Gia.

Đây là một ngôi làng không lớn lắm, nhìn thoáng qua có thể thấy ngôi nhà cuối cùng ở cuối làng. Lác đác vài người ngồi trước cửa, ngó đầu ra nhìn, con đường đất hẹp vắng vẻ, chỉ có mặt đường lầy lội và mấy cọng cỏ khô vàng thưa thớt.

Xe của Đỗ Ngu không vào được, đành phải dừng ở đầu thôn. Xuống xe, anh ta cầm điện thoại so sánh một hồi rồi đi thẳng đến ngôi nhà cuối thôn.

Đến gần hơn, Dương Tri Trừng thấy dải băng cảnh báo giăng trước cửa.

Dải băng thưa thớt, có còn hơn không. Cánh cửa lùa màu xanh đóng chặt, kiên cường làm lớp phòng thủ cuối cùng, ngăn không cho người ngoài nhìn trộm cảnh tượng bên trong.

Vẫn có một cảnh sát địa phương đứng gác, Đỗ Ngu tiến lên trao đổi vài câu, anh ta liền lấy chìa khóa ra, loay hoay mở khóa.

"Hiện trường ở bên trong." Cảnh sát nói: ‘‘Mấy anh nói nhỏ thôi, bố mẹ cậu ta vẫn chưa chấp nhận được chuyện này đâu, đừng làm ồn ào."

Anh ta đẩy mạnh cửa. Cánh cửa lùa phát ra tiếng ken két chói tai, hé lộ gian nhà chính tối tăm mà Dương Tri Trừng đã thấy trong ảnh.

Nền nhà gồ ghề, chiếc tủ cũ kỹ dựa vào tường, trên tường dán mấy tờ áp phích đã phai màu.

Dù đã từng thấy qua ảnh, Dương Tri Trừng vẫn cảm thấy đầu óc tê rần khi tận mắt chứng kiến hiện trường.

Chiếc ghế mây và chậu men được đặt đối xứng nhau, một sợi dây thừng thô từ xà nhà rủ xuống, lơ lửng ngay giữa phòng.

Lúc này, thôn Khương Gia rất yên tĩnh, ngay cả gió cũng không có. Sợi dây thừng cứ thế lẳng lặng treo, như một đường phân chia, cắt đôi gian nhà chính.

Bên trái, bên phải.

Giống hệt nhau.

Đỗ Thịnh Xuân tặc lưỡi.

Đỗ Ngu nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trong nhà, thận trọng bước vào. Anh ta quay lại nhìn Dương Tri Trừng: "Đi theo sát tôi, đừng tự ý hành động."

Dương Tri Trừng gật đầu, theo anh ta chậm rãi bước vào nhà.

Cánh cửa thông ra phía sau nhà được che bằng tấm nhựa. Trong nhà không còn gì ngoài mấy vật dụng được đặt đối xứng nhau, cô độc nằm trên mặt đất.

Dương Tri Trừng ngước nhìn sợi dây thừng lơ lửng. Sợi dây có vẻ xơ xác, hình như còn dính cả da thịt.

Đột nhiên, bên ngoài vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.

"Trời ơi, đến bao giờ mới xong chuyện đây!" Giọng đàn ông trung niên vang lên: ‘‘Con tôi chết rồi, còn không cho chúng tôi chôn cất, chết cũng không được yên!"

Đỗ Ngu nhíu mày, liếc nhìn Dương Tri Trừng rồi quay người bước ra khỏi nhà.

Dương Tri Trừng không còn cách nào khác, đành phải đi theo. Vừa ra đến cửa, cậu đã thấy mấy người cả nam lẫn nữ đứng trên bậc thềm với vẻ mặt khó chịu.

Người đàn ông trung niên dẫn đầu có làn da đen sạm, quần áo dính đầy bùn đất. Người phụ nữ mặc tạp dề phía sau thấy vậy liền bắt đầu lau nước mắt: "Sao lại khổ thế này, gặp phải cái sao chổi, chết rồi cũng không yên. Bắt nạt chúng tôi không có học, bắt nạt chúng tôi không có ai chống lưng!"

Những người phía sau cũng tỏ vẻ bất bình.

"Đúng đấy, sao lại dẫn người đến nữa?"

"Nhìn cái gì mà nhìn, nhìn mãi không thôi à!"

"Người thôn Khương Gia dễ bị bắt nạt lắm sao!"

Mọi người nhao nhao lên, cảnh sát cũng không biết làm thế nào, đành phải lên tiếng trấn an. Nhưng lời của anh ta chẳng có tác dụng gì, đám người càng cãi nhau dữ dội hơn, thậm chí còn cầm cả cuốc, vung tay múa chân la hét.

Những nhà xung quanh thấy ồn ào liền quen tay đóng sầm cửa lại, coi như không thấy không nghe.

"Làm gì thế! Làm gì thế!" Cảnh sát cũng lớn tiếng: ‘‘Chúng tôi đang làm đúng quy trình, điều tra xong sẽ trả lại cho mọi người, đừng có giục!"

"Mẹ kiếp!" Nghe vậy, người đàn ông trung niên liền nổi giận: ‘‘Không phải con cậu chết nên cậu mới không sốt ruột!"

Trong mắt ông ta lóe lên tia hung ác, bước lên một bước. Dương Tri Trừng theo bản năng muốn tránh ra, nhưng khóe mắt chợt thấy một bóng người lướt qua trong con hẻm giữa hai nhà đối diện.

Bóng người đó đi quá nhanh, Dương Tri Trừng chỉ kịp thấy bộ quần áo trên người người đó dường như không phù hợp với thôn Khương Gia này.

Một cơn gió lạnh thổi qua sau lưng.

Cơn gió lạnh âm u đột ngột lay động sợi dây thần kinh trong đầu Dương Tri Trừng.

Khi hai chữ "Không hay" vừa xuất hiện trong đầu Dương Tri Trừng thì đã quá muộn.

Người đàn ông trung niên vung tay, đột ngột đẩy Dương Tri Trừng qua người cảnh sát đang đứng trước mặt, xuyên qua đám đông, đẩy mạnh cậu vào trong nhà!

Dương Tri Trừng còn chưa kịp đứng vững thì cánh cửa lùa màu xanh đã phát ra tiếng ma sát chói tai đến dựng tóc gáy.

Trong khoảnh khắc đó, đồng tử của Đỗ Ngu co lại, vẻ mặt kinh ngạc của viên cảnh sát, cùng với khuôn mặt đầy phẫn nộ của người đàn ông trung niên—

Tất cả đều bị nhốt ở bên ngoài.

Dương Tri Trừng giật mình quay đầu lại.

Trong gian nhà tối đen như mực, sợi dây thừng vẫn lẳng lặng treo.

Trong ánh mắt của cậu, nó dường như khẽ lay động.