Trong tình thế cấp bách, Dương Tri Trừng vội túm lấy con mắt trên chiếc nhẫn rồi niệm: "Đừng để cô ta nhìn tôi!"
Vừa dứt lời, một cơn đau nhức dữ dội truyền đến từ cánh tay cậu. Cảm giác như có một con dao cắm phập vào da thịt, rồi lại nặng nề kéo lê một đoạn.
Cơn đau khiến Dương Tri Trừng suýt chút nữa không giữ được chiếc nhẫn, mùi máu tươi nồng nặc tràn ra. Cậu cảm nhận được sự nhớp nháp ấm nóng trên cánh tay, hòa lẫn với cái lạnh lẽo đến rợn người.
Đôi mắt đen láy của cô gái khẽ run lên, rồi một lực vô hình nào đó khiến nó chậm rãi liếc sang bên cạnh một chút.
Chỉ một chút thôi.
Cảm giác rợn tóc gáy dịu đi đôi chút.
Cơ thể Dương Tri Trừng hơi thả lỏng. Cậu quay đầu nhìn ra cửa phòng.
Cánh cửa vẫn đóng chặt, không có dấu hiệu mở ra. Hơi lạnh vẫn bao trùm căn phòng, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là tạm thời, nguy hiểm thật sự vẫn chưa hề rời đi.
Mẩu giấy trong túi vẫn nóng ran.
Dương Tri Trừng quay đầu lại, thấy rõ đôi mắt của cô gái đột ngột xoay chuyển, một lần nữa dán chặt lên người cậu.
Vô dụng!
Nỗi sợ hãi lại ập đến, hốc mắt Dương Tri Trừng đau nhức dữ dội. Tròng trắng mắt giật giật liên hồi, như thể chỉ cần chạm vào là sẽ nổ tung.
Cậu ôm lấy mắt, lùi về phía sau. Trong tầm nhìn mờ mịt, chỉ còn lại đôi mắt đen láy và nụ cười quái dị trong khung ảnh là rõ nét, khắc sâu vào võng mạc cậu.
Phải làm sao đây?
Dương Tri Trừng đau đầu như búa bổ.
Rất có thể Trịnh Nghiêu đã chết vì cô gái trong khung ảnh đó – cô ta là ma!
Nếu cứ tiếp tục thế này, có lẽ cậu cũng sẽ giống như Trịnh Nghiêu, bị bút bi đâm vào hốc mắt!
Dương Tri Trừng nắm chặt con mắt trên nhẫn, cố gắng suy nghĩ trong cơn đau.
Cậu không thể trực tiếp ra lệnh cho chiếc nhẫn điều khiển con ma ngừng tấn công. Vừa rồi chỉ bảo cô ta không nhìn mình nữa thôi mà cánh tay đã bị thương nặng như vậy.
Nếu trực tiếp ra lệnh tương tự hoặc mạnh hơn, hậu quả có lẽ cậu không gánh nổi.
Hay là triệu hồi Tống Quan Nam ra...
Dương Tri Trừng không dám.
Hình xăm trên xương quai xanh nhói lên từng đợt, khiến nửa người cậu tê dại. Nhưng Đỗ Ngu vẫn còn ở bên ngoài, cậu không thể mạo hiểm để anh ta phát hiện ra Tống Quan Nam.
Bình tĩnh, phải bình tĩnh.
Không được phép mắc sai lầm.
Cậu phải làm gì?
Thái dương Dương Tri Trừng giật liên hồi, cơn đau ở cánh tay và hốc mắt như muốn bóp nghẹt mọi dây thần kinh của cậu.
"Hãy khiến cái khung ảnh đổ theo hướng ngược lại!" Cậu thì thầm.
Bắp chân cậu nhói lên, máu sẫm màu chảy ra, thấm ướt ống quần và tất. Cảm giác ẩm ướt cùng mùi máu tanh nồng nặc càng khiến cậu thêm hoảng loạn, tim đập liên hồi.
Cùng lúc đó, một cơn gió lạnh lẽo thổi vào căn phòng kín mít. Cơn gió lay động chiếc khung ảnh mỏng manh.
Máu từ bắp chân chảy xuống, thấm vào giày.
Dương Tri Trừng che mắt, tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.
Chân sau của khung ảnh bị gió thổi bật lên, đôi mắt của cô gái vẫn cố chấp xoay chuyển, dán chặt vào Dương Tri Trừng.
Nhưng...
Rầm!
Một tiếng động giòn tan.
Khung ảnh lật nhào, úp sấp xuống mặt bàn.
Khuôn mặt cô gái biến mất, cùng với đôi mắt đen láy. Mọi cảm giác kinh hoàng tan biến trong tích tắc, căn phòng trở lại bình thường, ngoại trừ mùi máu tanh nồng nặc, dường như chưa có gì xảy ra.
Cơn đau ở hốc mắt Dương Tri Trừng dịu đi, cậu ngã khuỵu xuống đất.
Cửa phòng ngủ bị đá tung, Đỗ Ngu hùng hổ xông vào: "Chuyện gì xảy ra? Không phải đã bảo cậu đừng đóng cửa rồi sao?"
Dương Tri Trừng xoa mạnh thái dương.
Đỗ Ngu có biết chuyện về con ma trong khung ảnh này không?
Cậu ngẩng đầu nhìn Đỗ Ngu, nói thẳng: "Bạn gái của Trịnh Nghiêu là ma."
"... Cái gì?" Đỗ Ngu ngẩn người.
Có vẻ như anh ta hoàn toàn không biết gì, vẻ mặt hung dữ dịu đi đôi chút. Anh ta hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra?"
"Trong khung ảnh trên bàn là ảnh chụp chung của Trịnh Nghiêu và bạn gái." Dương Tri Trừng nói: ‘‘Bạn gái của anh ta ở trong đó. Lúc tôi vừa bước vào đã nhìn thẳng vào mắt cô ta, mắt tôi đột nhiên đau nhói. Tôi nghĩ, nếu tôi không có khả năng chống cự... Có lẽ tôi cũng sẽ giống như Trịnh Nghiêu."
"Ở ngay đây sao?" Đỗ Ngu nhíu mày: ‘‘Nhưng tại sao..."
"Ngay trong khung ảnh." Dương Tri Trừng chỉ tay, giọng cậu hơi nặng nề: ‘‘Tôi vừa tận mắt chứng kiến... Anh xem, tay chân tôi đều bị thương, nhờ chiếc nhẫn mà anh cho mà tôi mới giữ được mạng."
Đỗ Ngu nhìn chiếc khung ảnh, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Cậu ra ngoài trước đi, tôi sẽ gọi người đến xử lý ngay." Anh ta nói: ‘‘Cậu chắc chắn là chỉ khi nhìn vào mắt cô ta thì mới bị tấn công sao?"
"Vâng." Dương Tri Trừng gật đầu.
"Không có hành động nào khác?" Đỗ Ngu hỏi.
"Hiện tại thì chắc là không." Dương Tri Trừng đáp.
Đỗ Ngu gọi điện thoại.
Anh ta nhanh chóng nói vị trí hiện tại, rồi thúc giục người kia mau chóng đến.
Sau khi cúp máy, anh ta vẫn còn thắc mắc, nhìn Dương Tri Trừng từ trên xuống dưới: "Trước đây cũng đã khám xét mấy lần rồi, nếu nói là nhìn vào mắt thì chắc chắn không chỉ có mình cậu. Nhưng tại sao chỉ có mình cậu gặp chuyện?"
"Trước sau gì cũng phải mười mấy người rồi. Cái khung ảnh này vẫn luôn để trên bàn, còn bị bọn họ lấy ra chụp ảnh nữa. Nếu thật sự có vấn đề thì đã có từ lâu rồi."
Thật sự là như vậy sao?
Dương Tri Trừng cũng không hiểu nổi. Lúc đầu cậu còn nghi ngờ Đỗ Ngu cố tình gài bẫy mình. Nhưng những gì anh ta nói không giống như giả, chỉ cần hỏi là có thể kiểm chứng được. Hơn nữa, khi Đỗ Ngu cho cậu xem báo cáo, cái khung ảnh kia vẫn còn để trên bàn, không hề có biện pháp phòng ngừa nào cả?
"Tôi cũng không biết nữa." Cậu lắc đầu: ‘‘Tôi chỉ là một người bình thường, làm sao có liên hệ gì với con ma đó được?"
"Trên người cậu chắc chắn có thứ gì đó mà tôi không biết." Đỗ Ngu nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng.
"Nếu tôi biết thì tốt rồi." Dương Tri Trừng thở dài.
Cậu giơ cánh tay lên, một vết thương sâu gần một centimet. Máu chảy xuống theo khuỷu tay, tí tách rơi xuống đất.
Đỗ Ngu thấy bộ dạng này của cậu thì há miệng, định nói gì đó.
Dương Tri Trừng đứng thẳng dậy.
Không để ý đến cơn đau nhức truyền đến từ các vết thương, cậu lấy điện thoại ra, so sánh sự khác biệt giữa đồ vật trên bàn và trong ảnh.
Trên bàn làm việc của Trịnh Nghiêu không có bất cứ thứ gì thừa. Dương Tri Trừng đi một vòng, thấy hai lọ mỹ phẩm cho nam giới trên kệ trong nhà vệ sinh trùng khớp với trong ảnh.
Cậu mở nắp ra ngửi thử, mùi rất bình thường.
Không phải mùi đó.
"Cậu đừng có lộn xộn." Đỗ Ngu đi theo: ‘‘Hôm nay đến đây thôi, người đến xử lý sắp đến rồi."
"Tôi muốn tìm thêm." Dương Tri Trừng lắc đầu: ‘‘Tôi sẽ không lộn xộn đâu."
Có vẻ như Đỗ Ngu không muốn hợp tác với cậu. Nếu lần này cậu đi, liệu có cơ hội nào để anh ta dẫn cậu đến đây nữa không?
Không thể bỏ lỡ cơ hội này.
Cuối cùng Đỗ Ngu cũng không ngăn cản cậu. Cậu tự do đi lại trong phòng khách và nhà bếp, cẩn thận so sánh, nhưng không tìm thấy bất cứ đồ vật nào khác liên quan đến những thứ trên kệ.
Rốt cuộc là cái gì?
Máu trên cánh tay đã nhỏ xuống hai giọt theo đầu ngón tay.
Dương Tri Trừng bắt đầu sốt ruột. Trịnh Nghiêu mới chuyển đến đây không lâu, đồ đạc bừa bộn nhưng không nhiều. Cậu không tìm thấy thứ gì khác liên quan đến mỹ phẩm hay nến thơm.
Không có gì cả.
Lúc này, cửa phòng vang lên tiếng "Tít tít".
Là tiếng mở khóa bằng mật mã.
Cuối cùng cũng có người đến.
"Chào mọi người, ma ở đâu?" Người vừa đến hỏi.
"Trong phòng ngủ." Đỗ Ngu nói: ‘‘Trong khung ảnh trên bàn... Anh đừng nhìn vào mắt người phụ nữ trong ảnh."
"Biết rồi biết rồi." Người kia cười hì hì: ‘‘Haizzz, người này ở dơ thật, rác để ngay trước cửa mà không biết vứt."
Anh ta đổi giọng, nói một cách kỳ quái: "Hay là... Anh ta chưa kịp vứt thì đã chết rồi."
"Anh nói nhiều quá rồi đấy." Đỗ Ngu nhíu mày: ‘‘Ma vẫn còn ở đây, mau xử lý đi!"
Rác?
Có rác trước cửa?
Dương Tri Trừng chợt nhận ra điều gì đó.
Cậu nhanh chóng đi về phía cửa chính.
"À, vị này là..." Người kia định chào hỏi cậu.
Dương Tri Trừng chỉ gật đầu rồi lướt qua người đó.
Trong hành lang tối tăm của khu chung cư, bên cạnh cửa phòng 1603 quả nhiên có một túi rác.
Miệng túi rác màu đen được buộc rất chặt, ẩn mình trong bóng tối.
Hầu như không có mùi gì thoát ra, lúc nãy cậu đã bỏ qua nó.
Dương Tri Trừng mở miệng túi, mùi hôi thối của rác để lâu ngày xộc thẳng vào mặt, khiến cậu tối sầm mặt mày.
Cậu nín thở, dốc ngược cái túi đầy ắp.
Trong túi chứa đầy rác thải sinh hoạt và thức ăn thừa, nhét chung một chỗ một cách lộn xộn, thậm chí còn chặt hơn cả một thư mục nén.
Tìm đồ trong đó chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Giấy ăn, vỏ bao bì thực phẩm, còn có một vài đồ dùng cá nhân.
Dương Tri Trừng buồn nôn muốn chết, nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm. Ngay khi cậu sắp ngất xỉu vì mùi hôi thối, cậu lại ngửi thấy cái mùi kỳ lạ kia.
Ở đâu? Nó ở đâu?
Dương Tri Trừng dốc ngược toàn bộ túi rác, đồ đạc rơi vung vãi trên sàn.
Đột nhiên, cậu phát hiện ra một thứ kỳ lạ.
Ẩn giữa đống rác thải sinh hoạt là một vật hình trụ tròn, có chất liệu giống như nến.
Có vẻ như là nến thơm.
Dương Tri Trừng cầm lên ngửi thử.
Một mùi hương kỳ lạ quấn lấy cậu, len lỏi vào từng dây thần kinh.
Chính là nó.
Mặc dù không thể miêu tả chính xác mùi hương này, nhưng trong đầu cậu hiện lên một ý nghĩ rõ ràng như vậy.
Tiếng bước chân vang lên phía sau, Dương Tri Trừng nghe thấy Đỗ Ngu hỏi: "Cậu tìm thấy rồi à?"
Đầu Dương Tri Trừng hơi choáng váng, cậu chậm rãi đứng thẳng dậy: "Vâng."
Cậu nhìn chằm chằm vào vật giống như nến trong tay: "Tôi ngửi thấy mùi của nó."
"Nhưng hình như không còn vỏ bọc." Cậu lật tìm xung quanh, cuối cùng đành bất lực từ bỏ: ‘‘Không biết nó là thứ gì trên kệ nữa."
"Được rồi." Đỗ Ngu đột nhiên đưa tay ra.
Dương Tri Trừng quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của anh ta.
"Đưa cho tôi trước." Đỗ Ngu nói, giọng điệu có chút cứng rắn: ‘‘Thứ này không thể để ở bên ngoài."
"Anh có ngửi thấy mùi của nó không?" Dương Tri Trừng hỏi.
"Không." Đỗ Ngu vẫn nhìn cậu: ‘‘Vậy nên, đưa cho tôi trước."
Anh ta dừng lại một chút: "Ngày mai... Chúng ta sẽ đến nhà của Khương Vũ Hoa, nạn nhân thứ hai."
Ánh mắt Dương Tri Trừng khẽ dao động.
Cậu đưa vật kia cho Đỗ Ngu.
"Đã xử lý xong!" Giọng của người thu dọn vang lên từ bên trong.
Anh ta thò đầu ra, nhìn hai người đang đứng trong bầu không khí kỳ lạ.
"Sao còn chưa đến bệnh viện đi?" Anh ta ngạc nhiên nói: ‘‘Quần áo ướt hết cả rồi kìa."
Lúc này Dương Tri Trừng mới cảm thấy những vết thương trên người đau nhức.
Vết thương đã tê rần, cơn đau từng đợt chậm rãi kí©h thí©ɧ thần kinh cậu.
Đỗ Ngu thở dài, chủ động nói: "Đi thôi, tôi đưa cậu đi băng bó."
...
Cùng lúc đó, tại một khu dân cư cũ kỹ gần trường Đại học Khoa học K.
Đứng trong cầu thang đầy nấm mốc và quảng cáo dán lung tung, ngực Tạ Đồng Đồng không ngừng phập phồng, cô hít thở sâu.
"Kha Dương, xin anh đừng đến đây nữa."
Giọng cô hơi run rẩy.
"Tôi xin anh... Rốt cuộc tôi phải trả giá như thế nào nữa đây!"