Chương 33. Trao Đổi Đồng Giá (4)

Dương Tri Trừng vô thức muốn đi theo.

Đỗ Ngu kéo cậu lại.

"Giữ khoảng cách." Anh ta vẻ mặt nghiêm túc nói: ‘‘Ít nhất cần 3 mét... Nếu không, cậu cũng sẽ bị giấy viết thư mang vào thời gian của "Nó".

Dương Tri Trừng lập tức dừng bước.

Tống Quan Nam trong ngọn lửa đi về phía trước.

Hắn không nhìn xung quanh, chỉ không nhanh không chậm xuyên qua khu rượu, rẽ phải.

Lúc này Đỗ Ngu mới đi theo. Dương Tri Trừng đi theo sau anh ta, nhìn Tống Quan Nam đi xuyên qua khu quần áo, không chút do dự đi về phía trước.

Trang giấy không ngừng cháy, ánh lửa bắt đầu bập bùng. Không biết có phải ảo giác hay không, Dương Tri Trừng cảm thấy ánh đèn trong siêu thị mờ đi vài phần, vật phẩm xung quanh dần phai màu, giống như rơi vào một thời điểm kỳ lạ.

Tống Quan Nam một đường đi về phía trước.

Hắn vẫn luôn nhìn thẳng. Nhưng một giây nào đó, hắn dừng bước, quay đầu lại.

Dương Tri Trừng nhìn thấy đôi mắt Tống Quan Nam dưới ánh đèn lờ mờ hiện lên ánh sáng sắc bén.

Trong lúc mơ hồ, ánh mắt bình tĩnh kia tựa hồ dừng lại một chút trên người cậu.

Trái tim Dương Tri Trừng đập thình thịch.

Sau đó, Tống Quan Nam lại quay đầu đi.

Ánh đèn càng ngày càng tối, một mùi mốc meo cũ nát chậm rãi bay ra.

Tống Quan Nam đột nhiên ngừng lại.

Hắn quay đầu lại, sắc mặt đã không còn bình tĩnh như vừa rồi, từng mảng hoen tử thitheo cánh tay, leo lên khuôn mặt.

Hắn nhìn hai người, khóe miệng nhếch lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị.

Dương Tri Trừng lạnh sống lưng như bị điện giật.

Giấy viết thư chợt bộc phát ra một đoàn hào quang cực kỳ sáng ngời, chiếu sáng kệ hàng mục nát rỉ sét.

Dương Tri Trừng hoa mắt, đợi đến khi lấy lại tinh thần, Tống Quan Nam cùng với bức thư kia đã biến mất.

"Cái này..." Dương Tri Trừng mấp máy môi.

"Giấy viết thư cháy đến cuối cùng, hình ảnh xuất hiện, không phải là người kia." Đỗ Ngu nói.

"Quỷ?" Dương Tri Trừng hỏi.

"Ừm, một con..." Đỗ Ngu vừa đáp, vừa tiến lên: ‘‘Một con quỷ trốn ở quá khứ."

Thấy Đỗ Ngu không có ý tiếp tục giải thích, Dương Tri Trừng đành ngậm miệng, đi theo.

Giấy viết thư biến mất ở khu hóa mỹ phẩm.

Một bên là các chai lọ đựng mỹ phẩm dưỡng da, một bên là cả một kệ mùi hoa cỏ. Dương Tri Trừng vừa đến gần đã ngửi thấy một mùi hương nồng nặc lẫn lộn các mùi khác nhau.

Trên mặt đất chỉ còn lại một chút tro tàn. Đỗ Ngu giẫm chân lên tro tàn, đánh giá hai bên kệ hàng.

Vào giây phút cuối cùng, con ma ẩn mình trong quá khứ xuất hiện, Dương Tri Trừng không thể nhìn thấy động tác của Tống Quan Nam.

Cậu không biết Tống Quan Nam chú ý đến mùi hoa cỏ, hay là mỹ phẩm dưỡng da, hay là thứ gì khác giấu ở trong kệ hàng.

Sẽ là cái gì đây?

Dương Tri Trừng nhìn xung quanh.

Bình dưỡng da xếp chồng lên nhau thoạt nhìn không có gì đặc biệt. Còn mùi hoa cỏ bên kia, cũng không biết đến từ nhãn hiệu tạp nham nào, Dương Tri Trừng bị hun đến choáng váng đầu óc, dùng sức ấn huyệt thái dương, ý đồ để bản thân thoải mái hơn một chút.

Đỗ Ngu đi lòng vòng trong kệ hàng, lại bắt đầu cầm từng chai dưỡng da lên quan sát.

Dương Tri Trừng lật kệ hàng tinh dầu thơm, đột nhiên ngửi được một chút mùi quái dị.

Mùi hương này lẫn trong mùi hoa cỏ và mùi mỹ phẩm dưỡng da, cậu gần như không để ý đến sự tồn tại của nó.

Nhưng một khi đã lưu ý, mùi quỷ dị kia lại từng chút một len lỏi, như ma quỷ thấm vào trong đại não.

Là mùi hoa cỏ nào?

Dương Tri Trừng cảnh giác, vừa định ngửi từng bình một, trong túi áo lại đột nhiên truyền đến một chút cảm giác như kim châm.

Trong túi đang chứa giấy ghi chú lấy ra từ trong cư xá Xuân Uyển.

Trong lòng Dương Tri Trừng hơi lạnh lẽo.

Cảm giác như kim châm rất rõ ràng, cậu nghiêng người, tránh tầm mắt của Đỗ Ngu, lén lút lấy giấy ghi chú ra.

Trên trang giấy xuất hiện một hàng chữ viết vặn vẹo.

【Đi thẳng về phía trước 10 bước.】

Đi thẳng?

Dương Tri Trừng quay phắt đầu.

Vì sao nó yêu cầu cậu đi về phía trước 10 bước?

Sau 10 bước, hẳn là một loạt kệ hàng bán sữa tắm.

Dương Tri Trừng hơi mờ mịt.

Địa điểm được chỉ thị trên tờ giấy ghi chú này, có liên quan đến những thứ cậu muốn điều tra bây giờ, hay là không liên quan?

Hành động cuối cùng của Tống Quan Nam cậu còn chưa nhìn thấy. Cậu cũng không cách nào xác nhận, đây rốt cuộc là điểm cuối cùng của Tống Quan Nam, hay là điểm cuối của giấy viết thư.

Nếu giấy ghi chép đã cho cậu manh mối này... Vậy vẫn phải đi xem một chút.

Nhân lúc Đỗ Ngu kiểm tra, Dương Tri Trừng nhanh chóng đi về phía trước.

Nhưng cậu rất nhanh phát hiện, càng đi về phía trước, mùi quỷ dị kia lại càng nhạt.

Khi đứng trước kệ sữa tắm, mùi đó hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại mùi hương liệu thoang thoảng của sữa tắm.

... Không phải nơi này.

Dương Tri Trừng lập tức hiểu rõ.

Cậu sờ tờ giấy ghi chép trong túi, bừng tỉnh hiểu ra.

Giống như những dòng chữ xuất hiện trên tờ giấy ghi chú khi chỉ dẫn cậu rời khỏi cư xá Xuân Uyển, chẳng lẽ chồng giấy ghi chú này dẫn cậu đến một nơi an toàn sao?

Vậy khi xuất hiện chữ đỏ, lại đại diện cho cái gì?

Có nghĩa là nó đã mất khống chế rồi sao?

Cậu quay người trở lại kệ hàng nơi Tống Quan Nam biến mất.

Nhưng chỉ trong một lát, mùi hương rất nhẹ kia lại đột nhiên biến mất không thấy.

Dương Tri Trừng giật mình, lại ngửi xung quanh.

Thật sự không còn nữa.

Trong thời gian ngắn ngủi, cậu cũng không nhớ rõ trên kệ hàng rốt cuộc từng có thứ gì. Thoạt nhìn, lại thấy kệ hàng sắp xếp chỉnh tề, giống như chưa từng có biến đổi gì.

Cậu đánh giá Đỗ Ngu một chút.

Dường như vẻ mặt của Đỗ Ngu không có gì khác thường. Dường như nhận ra ánh mắt của Dương Tri Trừng, anh ta quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của cậu.

"Anh Đỗ." Dương Tri Trừng hỏi trước: "Anh có phát hiện tình huống gì không?"

Cậu dừng một chút, vẫn nói phát hiện của mình cho Đỗ Ngu: "Tôi vừa mới ngửi thấy một mùi rất kỳ quái, nhưng nó đột nhiên biến mất."

"Mùi?" Đỗ Ngu nhíu mày.

Vẻ mặt của anh ta không giống giả vờ: "Tôi không ngửi thấy, cậu ngửi được là mùi gì?"

"Tôi cũng không nói rõ được." Dương Tri Trừng suy tư một chút: "Mùi đó rất kỳ quái..."

Cậu vốn định tìm một từ thích hợp để hình dung, nhưng dù lục lọi trí nhớ thế nào, cũng không tìm ra một thứ có thể miêu tả được mùi quỷ dị kia.

Cậu chưa bao giờ ngửi qua mùi kia, cũng chưa bao giờ ngửi thấy thứ tương tự.

Cậu thử ngửi từng hàng mùi hoa cỏ, nhưng không ngửi thấy mùi hương biến mất trên bất kỳ sản phẩm nào.

Đỗ Ngu nhìn cậu, hỏi: "Mùi kia, không phải đến từ những mùi hoa cỏ này sao?"

"Có lẽ vậy." Dương Tri Trừng không dám chắc chắn: "Nhưng bây giờ tôi không ngửi được nữa."

"Đã có phát hiện." Đỗ Ngu nói: ‘‘Vậy thì cẩn thận tìm xem."

Trong hơn hai giờ tiếp theo, hai người ngửi hết tất cả đồ trên kệ. Dương Tri Trừng bị mùi thơm hun đến đầu óc choáng váng, mũi sắp mất tác dụng.

Nhưng cậu vẫn không thể tìm được nơi phát ra mùi. Mùi cổ quái kia giống như ảo giác của cậu, hoàn toàn biến mất ở bên trong hai hàng kệ hàng này.

Dương Tri Trừng xoa huyệt thái dương, nửa dựa vào kệ hàng thất thần, đột nhiên nghe được Đỗ Ngu nói: "Đi thôi."

"Hả?" Dương Tri Trừng ngẩn người.

"Đến hiện trường của người chết đầu tiên trước." Đỗ Ngu đứng dậy.

Anh ta đã quyết định: "Không thể cứ dây dưa ở đây mãi được, nơi này sẽ tiếp tục phong tỏa, chúng ta có thể quay lại sau. Trước tiên đến hiện trường xem có thứ gì liên quan đến hai kệ hàng này không."

"... Được." Dương Tri Trừng liếʍ môi.

Sau khi cậu dựa theo chỉ thị của giấy ghi chú đi tới kệ sữa tắm, cậu không còn ngửi thấy mùi đó nữa.

Trong khoảng thời gian này, cậu không nhìn thấy hai kệ hàng này, cũng không biết Đỗ Ngu đã làm gì ở đó.

Mùi biến mất, có liên quan đến Đỗ Ngu không?

Dương Tri Trừng không thể kết luận, cũng không muốn rời đi như vậy.

"Tôi có thể chụp ảnh không?" Cậu do dự một chút, hỏi.

"Tôi muốn so sánh xem trong nhà những người chết kia có đồ vật gì giống trên kệ hay không."

"Cậu chụp đi." Đỗ Ngu nói, giọng nghiêm túc: "Nhưng tuyệt đối không được cho người khác xem ảnh, hiểu chứ?"

"Cảm ơn, tôi hiểu mà." Dương Tri Trừng gật đầu.

Cậu lấy điện thoại ra, chụp hai bên kệ hàng.

Màn hình điện thoại lóe lên. Cậu nhìn hai hàng kệ hàng chỉnh tề, còn có hộp đựng đồ được đóng gói tinh xảo trên kệ.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

Trong lòng Dương Tri Trừng luôn có chút bất an.

Cậu tắt điện thoại, xoay người đuổi theo Đỗ Ngu.

Bọn họ vừa đi, người phụ trách trông coi liền kéo cầu dao điện xuống.

Theo một tiếng "Tách", cả tòa siêu thị chìm vào bóng tối.

...

Bọn họ rời khỏi siêu thị Trung Bách. Đỗ Ngu lái xe vào một khu dân cư.

Mặc dù là ban ngày, nhưng trong khu dân cư vẫn rất vắng vẻ. Đến bãi đậu xe dưới lòng đất, Dương Tri Trừng chỉ nhìn thấy hai ba người ra ngoài mua thức ăn.

Người đi đường vội vã mang vẻ hoảng sợ, bước chân nhanh chóng. Đỗ Ngu dừng xe xong, dẫn Dương Tri Trừng đi thang máy lên tầng 16.

Cả tòa nhà gần như không có người ở. Thang máy đi rất nhanh, cửa vừa mở, phòng số 1603 ở ngay đối diện.

Người chết Trịnh Nghiêu sống ở đây.

Đỗ Ngu nhập mật mã, mở cửa phòng 1603.

Một phòng khách bình thường đập vào mắt. Trên ghế salon vải có hai chiếc áo phông và quần, trên bàn khách bằng kính bày bừa bãi một ly sứ đựng nửa ly nước. Đồ dùng hàng ngày chất đống trên tủ, có vẻ lung lay sắp đổ.

Ngoài những thứ của đàn ông, còn có một số đồ ngủ hai dây của phụ nữ, kẹp giữa áo phông của đàn ông. Một góc ghế sô pha còn ném một chiếc túi nhỏ màu đỏ, dây xích kim loại rơi xuống đất.

Chắc hẳn chúng là của "Bạn gái" Trịnh Nghiêu.

Dương Tri Trừng vừa đánh giá vừa ngửi thấy mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn. Cậu nheo mắt, cẩn thận phân biệt mùi đó, bắt nguồn từ cửa phòng ngủ đóng chặt bên cạnh phòng khách.

Cậu nghiêng người nhìn Đỗ Ngu: "Tôi có thể vào hiện trường nhìn một chút không?"

"Được." Đỗ Ngu đáp.

Anh ta bắt đầu kiểm tra đồ vật trong phòng khách, dường như không có hứng thú với gian phòng: "Mấy ngày trước tôi vừa vào xem rồi. Cậu không cần đóng cửa, cũng không nên chạm vào đồ đạc."

"Được." Dương Tri Trừng gật đầu, bảo đảm: "Tuyệt đối không làm loạn."

Đỗ Ngu nhìn cậu một cái.

"Đi đi." Anh ta nói.

Dương Tri Trừng tiến lên, đẩy cửa phòng ngủ ra.

Đối diện với cửa chính, là bàn máy tính nhìn thấy trong ảnh.

Thi thể và hai con mắt khô héo đã được mang đi, chỉ còn lại vết máu loang lổ trên mặt bàn màu gỗ và trước máy tính.

Dương Tri Trừng vòng qua bàn máy tính, liền thấy máu đặc chảy từ trên ghế xuống đất, đọng thành một vũng nhỏ màu đỏ đen trên nền gạch men sứ.

Máy tính đã tắt từ lâu. Đỗ Ngu không cho cậu chạm vào đồ đạc trong phòng, cậu cũng không dám dùng bàn phím dính đầy máu để khởi động máy.

Có lẽ phải tìm cơ hội xem thử.

Dương Tri Trừng nghĩ.

Trịnh Nghiêu chết khi đối diện với máy tính, không chừng trong máy tính còn có thứ gì đó khiến anh ta chết.

Cứ suy nghĩ như vậy, Dương Tri Trừng nhìn thấy một khung ảnh trên bàn.

Khung ảnh rất tinh xảo, bên trong là một tấm ảnh chụp chung.

Trong ảnh là một nam một nữ. Người đàn ông rõ ràng là Trịnh Nghiêu, còn bên cạnh anh ta là một cô gái vô cùng xinh đẹp.

Nhưng chẳng biết tại sao, Dương Tri Trừng vừa nhìn thấy cô gái kia, lại sinh ra chút sợ hãi.

Đôi mắt cô gái rất lớn, giống như quả nho đen, nhìn chằm chằm vào ống kính, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Giống như búp bê.

Giống như... búp bê không có sinh mệnh.

Trên cánh tay nổi da gà. Dương Tri Trừng chịu đựng hàn ý, muốn tiếp tục tìm kiếm.

Nhưng trong túi lại truyền đến cảm giác như kim châm.

Vẫn là chồng giấy ghi chú kia!

Dương Tri Trừng vội lấy nó ra khỏi túi.

Trên tờ giấy ố vàng, đột ngột xuất hiện một dòng chữ màu đỏ quỷ dị.

【Ở yên tại chỗ, đừng nhúc nhích!!!】

Dấu chấm than khiến người ta giật mình đâm vào mắt Dương Tri Trừng. Trước khi sợ hãi ập đến, cậu gần như vô thức nhào sang một bên.

Cửa phòng phát ra một tiếng động lớn, tự động đóng lại.

Dương Tri Trừng quay đầu lại, chỉ thấy cô gái trong ảnh đang nhìn cậu.

Khóe miệng nàng nhếch lên, lộ ra một nụ cười sung sướиɠ đến mang rợn.