Chương 32: Trao Đổi Đồng Giá (3)

Bạn gái không rõ tên?

Dương Tri Trừng lập tức để ý đến cách hình dung kỳ lạ này.

Cậu nhìn xuống dưới, thấy phía sau miêu tả tỉ mỉ cách chết của người tên là "Trịnh Nghiêu" này.

【9:11 tối ngày 6 tháng 6, camera dưới lầu khu nhà trọ ghi lại cảnh Trịnh Nghiêu lên lầu.

10: 02 sáng ngày 9 tháng 6, đồng nghiệp của Trịnh Nghiêu là Vương Vũ Phỉ phát hiện không liên lạc được với anh ta, liền báo cảnh sát.

14:56 chiều ngày 9 tháng 6, cảnh sát đến phòng trọ của Trịnh Nghiêu, phát hiện thi thể của anh ta.

Trịnh Nghiêu chết trước bàn làm việc trong phòng, khi phát hiện, hai mắt đã bị móc ra đặt trước bàn, tròng mắt co rút bất thường. Một cây bút bi được nhét từ hốc mắt đến sau gáy, đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Trịnh Nghiêu. Hiện tại vẫn chưa rõ cây bút bi này do anh ta tự nhét hay có người khác nhét vào. Sau khi chết, thi thể không bị di chuyển, vẫn ngồi trước bàn máy tính như vậy.

Theo lời khai của chủ nhà, Trịnh Nghiêu và bạn gái tên "Tiểu Dương" sống cùng nhau trong căn phòng này. Nhưng từ các công cụ liên lạc của Trịnh Nghiêu và lời khai của những người xung quanh, đều không phát hiện ra sự tồn tại của "Tiểu Dương".

Đồng thời, Trịnh Nghiêu được thăng chức bốn ngày trước khi chết và trúng xổ số hai ngày trước khi chết, giải thưởng trị giá một triệu tệ.】

Dương Tri Trừng xem lại lần nữa. Ảnh chụp rất rõ, dù hơi tối, nhưng cậu vẫn thấy một vật màu đen nhỏ trong hốc mắt.

... Bút bi.

Nếu không phải do ma quỷ gây ra, một người bình thường không thể nào ngồi ngay ngắn như vậy, để mặc cho người khác nhét bút bi vào mắt mình.

Hơn nữa... Người bạn gái không rõ tên kia.

Sau sự kiện ở phòng 202, Dương Tri Trừng không khỏi nghi ngờ.

Người tên "Tiểu Dương" này có thật sự tồn tại?

Mang theo nghi hoặc đó, cậu tiếp tục xem.

【Người chết: Khương Vũ Hoa

Giới tính: Nam

Tuổi: 19

Nghề nghiệp: Sinh viên năm hai Đại học Bách khoa K

Địa điểm tử vong: Trong nhà cũ của thôn Khương Gia, huyện Hồ Lâm, thành phố K.】

Ảnh chụp phía sau là một gian nhà chính ở nông thôn.

Trong nhà không mở cửa sổ, trên nền đất gồ ghề có vài chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Trên tủ gỗ dựa vào tường có một vài chiếc ca tráng men sứt mẻ, in hình "Hoa khai phú quý" mờ nhạt.

Điều kỳ lạ là, những chiếc ghế gỗ và vị trí của ca tráng men trong nhà chính dường như được sắp xếp đối xứng.

Không, chúng được sắp xếp đối xứng thật.

Dương Tri Trừng không khỏi rợn tóc gáy. Xà nhà vừa to vừa thô, ngay chính giữa xà nhà đen kịt đó có một sợi dây thừng quấn quanh.

Phía dưới sợi dây thừng là một người đang treo cổ.

Người đó cúi đầu, cổ bị thít chặt trong sợi dây thừng, kéo dài ra, chiếc áo sơ mi trắng giản dị dính đầy những vật thể không rõ.

Anh ta ở ngay chính giữa nhà, cùng với cách bài trí đối xứng tạo nên một hình ảnh hài hòa đến kỳ dị.

【5:00 sáng ngày 11 tháng 6, Khương Vũ Hoa được phát hiện treo cổ ở chính giữa nhà từ đường.

Hiện trường được bảo vệ tốt, theo quan sát, tất cả đồ vật trong nhà đều được sắp xếp đối xứng khi Khương Vũ Hoa chết.

Đồng thời, trước khi chết, Khương Vũ Hoa vừa đưa bạn trai Cao Huyên về quê.

Bố mẹ Khương Vũ Hoa vui vẻ chấp nhận bạn trai của con mình.】

Máy tính bảng ghi lại như vậy.

Chuyện này là sao...

Dương Tri Trừng nhíu mày.

Trong ghi chép còn đặc biệt chỉ ra, người này vừa trải qua một chuyện tốt trước khi chết.

Tại sao anh ta lại tự sát?

Anh ta có thật sự tự sát?

Dương Tri Trừng tiếp tục xem.

Tiếp theo là thông tin về năm người chết khác, ai nấy đều có cái chết thảm khốc và kỳ dị. Người chết thứ tám chết cách đây ba tuần.

【Người chết: Ngô Á Hi

Giới tính: Nữ

Tuổi: 22

Nghề nghiệp: Sinh viên năm tư Đại học Bách khoa K

Địa điểm tử vong: Phòng trọ ở khu Quảng Dương, cạnh Đại học Bách khoa K 】

Ảnh chụp hiện trường cho thấy thi thể kinh khủng của Ngô Á Hi.

Cô chết trên giường trong phòng trọ của mình. Ga trải giường màu be nhạt nhuốm đầy máu, biến thành màu đen đặc. Cô nằm thẳng đơ trên giường - không, không thể nói là "Cô".

Một bộ xương bọc trong da thịt nằm trên giường, tạo thành hình chữ "Đại".

Máu bắn tung tóe khắp sàn, trên giường và cả trên người cô. Đôi mắt cô trợn trừng tuyệt vọng, những mạch máu đỏ ngầu nổi lên trên tròng mắt xám trắng.

【11:50 tối ngày 27 tháng 7, bạn cùng phòng Tạ Đồng Đồng phát hiện thi thể của Ngô Á Hi.

Theo lời Tạ Đồng Đồng, Ngô Á Hi đang hẹn hò với một người tên là "Kha Dương". Nhưng không có thông tin nào về người này trên mạng hoặc trong hồ sơ cá nhân.

Đồng thời, ba ngày trước khi chết, Ngô Á Hi đã bảo vệ thành công khóa luận tốt nghiệp. 】

Kha Dương?

Dương Tri Trừng mơ hồ nhớ ra mình đã từng nghe thấy cái tên này ở đâu đó.

Hình như là ở quán lẩu tối qua.

Có phải là "Kha Dương" này không?

"Xem xong rồi?" Giọng Đỗ Ngu vang lên từ bên cạnh.

Dương Tri Trừng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt dò xét của Đỗ Ngu.

"Ừm." Cậu gật đầu.

Cậu nhìn chiếc máy tính bảng trước mặt, trầm ngâm nói: "Những người này..."

"Dường như đều gặp phải chuyện gì đó trước khi chết."

Trịnh Nghiêu vừa được thăng chức, Khương Vũ Hoa vừa được bố mẹ chấp nhận bạn trai. Còn Ngô Á Hi thì bảo vệ thành công khóa luận tốt nghiệp.

Cuộc sống của họ đều thay đổi theo hướng tốt lên trước khi chết.

"Những chuyện này có liên quan đến cái chết của họ không?" Dương Tri Trừng hỏi.

"Ừ." Đỗ Ngu gật đầu khẳng định.

"Hiện tại, chúng tôi quy các vụ này cho một con quỷ bị đuổi khỏi ‘’Chợ Quỷ’’. Con quỷ này đã tồn tại rất nhiều năm, không ai biết nó từ đâu đến. Nhưng nó đã biến mất một thời gian dài. Gần đây Tống Quan Nam mới lôi nó ra."

"Con quỷ đó, nội bộ chúng tôi gọi là ‘’Quỷ hiệu cầm đồ’’."

"Hiệu cầm đồ?" Dương Tri Trừng nhíu mày: "Ý anh là bọn họ dùng mạng sống của mình để đổi lấy những điều đó?"

Cậu suy nghĩ một chút: "Nhưng hiệu cầm đồ phải giao dịch minh bạch, trao đổi đồng giá..."

"Quỷ đâu có đơn giản như vậy." Đỗ Ngu cắt ngang lời cậu.

"...’’Đồng giá’’ trong mắt quỷ không giống với những gì con người nghĩ?" Sau một thoáng im lặng, Dương Tri Trừng nói tiếp.

"Đúng vậy." Đỗ Ngu gật đầu, ánh mắt có chút lạnh lùng khó nhận ra.

"Sự thật là, cậu sẽ không bao giờ biết mình phải trả giá những gì sau khi giao dịch với nó."

"Tóm lại." Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: ‘‘Hiện tại chưa ai biết rõ tình hình cụ thể. Nhưng hầu hết những người giao dịch với con quỷ hiệu cầm đồ này đều chết thảm trong thời gian ngắn."

Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lùng: "Nhưng chỉ cần giao dịch với nó, điều cậu muốn chắc chắn sẽ thành hiện thực."

"Không có ngoại lệ."

Đỗ Ngu nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng.

Dương Tri Trừng chớp mắt, vừa định nói gì đó thì Đỗ Ngu đã lên tiếng: "Một tháng trước, Tống Quan Nam đột nhiên ghép các vụ án gần đây lại với nhau."

"Chúng tôi vốn tưởng rằng con quỷ này đã biến mất, sẽ không xuất hiện nữa. Nhưng Tống Quan Nam khẳng định những vụ án này có liên quan đến nó rồi điều tra ra những người đó đều từng mua đồ ở siêu thị Trung Bách gần đây."

"Mà sau khi vào siêu thị Trung Bách... Một thời gian sau, anh ta biến mất."

"Tống Quan Nam?" Nghe đến đây, Dương Tri Trừng không khỏi hỏi: "Cậu ấy đột nhiên tập hợp các vụ án này lại, trước đó không có dấu hiệu gì sao?"

"Không, hoàn toàn không." Đỗ Ngu lắc đầu.

"Nghe nói, hôm đó cậu ta đột nhiên rút các vụ án này ra rồi sửa đổi hồ sơ của chúng. Bây giờ, nhiều người đang nghi ngờ..."

Anh ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng: "Tống Quan Nam đã giao dịch với hiệu cầm đồ."

Giao dịch?

Dương Tri Trừng sững người, rồi nhìn thẳng vào mắt Đỗ Ngu.

"Cậu ấy còn sống không?" Cậu hỏi.

"Không rõ." Đỗ Ngu thu lại ánh mắt sắc bén: ‘‘Không ai biết."

Không gian trong xe chìm vào im lặng.

Đỗ Ngu lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho Dương Tri Trừng.

"Đây là cái gì?" Dương Tri Trừng hỏi.

"Một con quỷ." Đỗ Ngu nói.

Quỷ?

Dương Tri Trừng nhìn Đỗ Ngu rồi nhận lấy chiếc hộp.

Đỗ Ngu thấy Dương Tri Trừng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh thì nhướng mày.

"Đây là thứ chú tôi đặc biệt điều đến để bảo vệ tính mạng cho cậu." Anh ta nói: ‘‘Mở ra xem đi."

Dương Tri Trừng mở nắp hộp.

Đó là một chiếc nhẫn.

Một chiếc nhẫn có gắn con mắt.

Vừa xem không ít cảnh tượng kinh dị, cậu vẫn không khỏi cảm thấy kỳ lạ khi nhìn thấy vật trong hộp.

Mặc dù con mắt trên nhẫn đã teo tóp, nhưng lòng trắng xám xịt và con ngươi đen láy vẫn rất rõ ràng. Nó nhìn thẳng lên trời, như thể đang nhìn chằm chằm vào họ.

"Cái này..." Dương Tri Trừng nhìn Đỗ Ngu, lộ vẻ dò hỏi.

"Đây là mắt của một con Quỷ Mắt." Đỗ Ngu nói: "Chúng tôi đã thu phục nó từ nhiều năm trước. Hiện tại, chúng tôi đã có thể xác định nó không gây hại khi không sử dụng."

"Vậy tôi phải sử dụng nó như thế nào?" Dương Tri Trừng hỏi tiếp.

"Khi cần sử dụng, cậu hãy ấn vào mặt nhẫn —— ấn giữ nó." Đỗ Ngu trả lời: "Nói ra điều cậu muốn nó làm, nó sẽ thực hiện cho cậu."

"Nhưng." Anh ta đổi giọng: ‘‘Khi thực hiện, cậu phải trả một cái giá nào đó."

"Cậu sẽ bị thương. Yêu cầu càng khó thực hiện, vết thương sẽ càng nặng. Vì vậy, cậu chỉ có thể dùng nó để bảo vệ tính mạng —— Khi quỷ đến gϊếŧ cậu."

"Nó sẽ gây ra loại tổn thương nào?" Dương Tri Trừng vẫn chưa chắc chắn.

"Nặng thì cậu sẽ chết." Đỗ Ngu cười.

"Thỉnh thoảng bị quỷ tấn công một hai lần thì không sao. Nếu cảm thấy có gì đó không ổn, hãy buông tay ngay lập tức."

"... Được rồi." Dương Tri Trừng gật đầu.

"Cảm ơn anh."

"Không cần." Đỗ Ngu thờ ơ thu lại ánh mắt, đưa tay gạt cần số.

"Đến siêu thị Trung Bách." Anh nói: "Hôm nay người đã được dọn sạch, chúng ta vẫn chưa vào, bây giờ phải đi xem."

Đỗ Ngu lái xe hòa vào dòng xe trên đường. Sau khi qua hai ngã tư đèn đỏ, xe dừng trước cửa "Siêu thị Trung Bách".

Siêu thị này trông có vẻ đã cũ, màu sắc của biển hiệu đã phai nhạt. Một sợi dây cảnh giới được giăng ra trước cửa, ngăn một đám người tò mò nhòm ngó.

Đỗ Ngu cầm một tập tài liệu rồi xuống xe, vén dây cảnh giới lên, dẫn Dương Tri Trừng vào trong.

Một người đàn ông mặc thường phục đứng ở cửa siêu thị. Thấy Đỗ Ngu đến, anh ta tiến lên chào: "Anh Đỗ, anh Dương, tôi là Tiểu Vu phụ trách khu vực này. Hai anh muốn vào trong bây giờ không?"

"Ừ." Đỗ Ngu gật đầu: ‘‘Làm phiền anh."

Từ cửa chính vào bên trong siêu thị là một hành lang dài. Hai bên hành lang vốn có một vài cửa hàng, nhưng giờ đều đóng cửa im ỉm, có lẽ là tạm thời đóng cửa.

"Về cơ bản mọi thứ trong siêu thị đều không thay đổi." Giọng của Tiểu Vu vang vọng trong hành lang vắng vẻ, có chút tiếng vọng: ‘‘Một số thực phẩm tươi sống không thể để lâu nên đã được mang đi cất trong kho."

"Không sao." Đỗ Ngu nói: ‘‘Camera giám sát vẫn hoạt động chứ?"

"Vẫn luôn hoạt động." Tiểu Vu nói: ‘‘Người của chúng ta đang theo dõi, anh Đỗ cứ yên tâm."

Vừa nói chuyện, bọn họ đã đến lối vào siêu thị.

Ánh đèn chiếu sáng khu vực bán rượu ở lối vào, những chiếc xe đẩy hàng xếp thành hàng ở một góc.

Đỗ Ngu dừng lại, lấy ra một tờ giấy cũ nát từ trong tập tài liệu.

Những dòng kẻ đỏ trên tờ giấy đã phai thành màu nâu xỉn, trang giấy ố vàng, mỏng manh như sắp rách, còn có những vết loang lổ kỳ lạ.

Đỗ Ngu lấy bật lửa ra, bật lên một tiếng "Tách".

Ngọn lửa sáng rực bùng lên, bén vào một góc của tờ giấy.

Ngay lập tức, ngọn lửa lan nhanh, Đỗ Ngu buông tay, tờ giấy lơ lửng trên không trung, bay lên như một con bướm.

Trong ánh lửa chập chờn, Dương Tri Trừng dường như nhìn thấy một bóng người mơ hồ.

Cậu chắc chắn không thể nhận nhầm người đó.

Là Tống Quan Nam.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, Dương Tri Trừng nhìn thấy khuôn mặt hắn, không phải vẻ mặt lạnh lùng và thờ ơ mà là sự tươi tắn đã lâu không thấy.

Vẻ mặt Tống Quan Nam rất bình tĩnh, mang theo một sự tĩnh lặng khiến Dương Tri Trừng cảm thấy kỳ lạ.

Những chai lọ trên kệ hàng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Bóng dáng hư ảo của Tống Quan Nam quay đầu lại nhìn rồi bước tiếp.