Chương 31: Trao Đổi Đồng Giá (2)

"Haizz, chuyện này đúng là sơ suất của tôi."

Ngồi ở bàn vuông, Dương Tri Trừng nghe thấy Đào Tinh nói ở đối diện.

Cậu ngẩng đầu lên, xuyên qua làn sương mù mờ ảo, cậu bạn nở một nụ cười áy náy với cậu.

"Không sao." Dương Tri Trừng lắc đầu: "Chỉ là ngoài ý muốn thôi."

"Đúng vậy, đây cũng không phải là vấn đề của cậu." Từ Gia Nhiên cũng cười, lên tiếng an ủi: "Ai mà biết được phòng học kia lại có tình huống như vậy."

Tay cầm đôi đũa trúc dài của Dương Tri Trừng khựng lại một chút.

Sau khi về ký túc xá thu dọn đồ đạc, cậu đến điểm hẹn. Ở trước cửa tiệm lẩu đã hẹn trước, lần đầu tiên cậu nhìn thấy người tên Đào Tinh này.

Ngoại hình của Đào Tinh không khác gì so với những gì cậu tưởng tượng: Dáng người hơi gầy, khi cười mắt hơi híp lại, trông rất thân thiện.

Chỉ có điều...

Phòng học kia, là do cậu ta duyệt mới đến tay Từ Gia Nhiên.

Cậu ta thật sự không biết gì, hay là biết rõ sự đáng sợ của nó, nhưng không dám nói thẳng cho bọn họ biết?

Dương Tri Trừng không khỏi nghĩ theo hướng âm mưu.

Nhưng rõ ràng đây chỉ là suy đoán vô căn cứ.

Không phải mọi thứ đều liên quan đến chuyện thần thần quỷ quỷ, tốt nhất là đừng nên tùy tiện suy diễn.

"Nếu mọi chuyện đơn giản như vậy thì tốt rồi." Vẻ mặt Đào Tinh có chút cay đắng, cậu ta lắc đầu: "Tôi cũng có trách nhiệm trong việc xét duyệt các phòng học có thể thuê trên hệ thống..."

"Chuyện phòng học là do một đàn em mới vào bộ phận chúng tôi thông qua. Cậu ấy mới đến, không quen thuộc với nơi này, nên không biết tòa nhà đó không còn được cho thuê nữa."

Từ Gia Nhiên "A" một tiếng.

"Cả một tòa nhà sao?" Dù Dương Tri Trừng biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng vẫn chủ động hỏi: "Tại sao... cả một tòa nhà đều không cho thuê?"

"Chuyện này..." Đào Tinh lắc đầu: "Tôi cũng không rõ lắm."

Giọng anh nhỏ hơn một chút: "Hình như là trước đây ở đó từng xảy ra một vài chuyện không hay."

"Những người lớn tuổi thường tin vào những điều này, tôi cũng không biết thật hay giả, ừm... Dù sao thì tôi cũng không biết nhiều, chắc cũng chỉ là mấy chuyện mê tín dị đoan thôi."

Cậu ta nhìn hai người, cười cười, mắt hơi híp lại: "Hai người không gặp phải chuyện kỳ lạ gì chứ?"

Không có ư?

Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên đồng thời ăn ý lắc đầu: "Không có."

"Để tôi đổi phòng học khác cho hai cậu." Đào Tinh nói.

Dương Tri Trừng thấy người của Từ Gia Nhiên hơi cứng đờ lại.

"... Hiện tại không cần đâu." Từ Gia Nhiên miễn cưỡng đáp lại: "Cảm ơn cậu."

"Vậy thôi." Đào Tinh có chút thất vọng, nhưng không hỏi thêm.

"Ăn cơm đi, ăn cơm đi." Cậu ta gắp thức ăn: "Đồ ăn lên đủ rồi, chúng ta đừng để bụng đói."

...

Phản ứng của Đào Tinh rất bình thường, Dương Tri Trừng không thấy có gì khác lạ, đành phải bỏ qua những suy nghĩ âm mưu của mình. Khi ăn gần xong, cậu đứng dậy đi vệ sinh.

Đúng vào giờ ăn tối, quán lẩu rất đông khách. Dương Tri Trừng đứng ở hành lang chờ đợi, một lúc sau, hàng người mới vơi đi một chút.

Điện thoại đột nhiên rung lên. Dương Tri Trừng mở ra xem, là tin nhắn của Đỗ Ngu.

Đỗ Ngu: 【9:00 sáng mai, cổng Tây số 2 đại học K.】

Dương Tri Trừng trả lời: 【Được.】

Cậu vừa định cất điện thoại thì bị ai đó đυ.ng mạnh vào tay trái, điện thoại tuột khỏi tay rơi xuống đất.

Người va vào cậu là một cô gái, cô cũng bất ngờ không kịp phòng bị, loạng choạng ngã về phía trước.

Dương Tri Trừng theo phản xạ đỡ cô một cái, không để cô ngã xuống đất.

"Xin lỗi, xin lỗi."

Sau khi đứng vững, cô gái vội vàng xin lỗi rồi nhặt điện thoại lên.

Trong hành lang tối om, Dương Tri Trừng thấy sắc mặt cô tái nhợt.

"Không sao đâu." Cậu nói.

Cô gái miễn cưỡng cười một cái.

Cô vừa lùi lại hai bước, chưa kịp rời đi thì có một người chặn trước mặt cô và Dương Tri Trừng.

"Cậu là ai?" Người nọ hỏi.

Dương Tri Trừng cảm thấy giọng nói của người này khàn khàn đến khó chịu. Cậu ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông lạ mặt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Ông anh này là ai vậy?

"Kha Dương, cậu ấy chỉ đỡ em thôi." Cô gái vội vàng nói trước Dương Tri Trừng.

Giọng cô có chút gấp gáp: "Chúng ta đi trước đi, em còn có việc nữa."

Người đàn ông lạ mặt kia lại liếc nhìn Dương Tri Trừng.

Ánh mắt của gã khiến Dương Tri Trừng cảm thấy hơi khó chịu.

Nhưng bọn họ vốn không quen biết nhau.

Có lẽ là do tính cách gã có vấn đề.

Dù nghi ngờ, Dương Tri Trừng cũng không nghĩ nhiều. Cậu tránh đường để họ đi, rồi tiếp tục chờ đến lượt mình vào nhà vệ sinh.

Mười phút sau cậu mới quay lại bàn lẩu. Từ Gia Nhiên gắp thức ăn vào bát cho cậu, thấy cậu đến thì cười nói: "Đông người lắm à?"

"Ừ." Dương Tri Trừng gật đầu: "Đợi lâu lắm."

"Đúng vậy, đang là giờ ăn tối mà." Từ Gia Nhiên đồng tình: "Quán đông nghịt."

Dương Tri Trừng bắt đầu ăn lại. Trong lúc ăn, cậu ngẩng đầu lên thì lại thấy hai người kia.

Bọn họ ngồi cách đó không xa. Cô gái và thanh niên ngồi đối diện nhau, trước nồi lẩu đang sôi ùng ục, cả hai đều im lặng không nói gì.

Sắc mặt cô gái càng thêm tái nhợt, còn thanh niên thì vẫn giữ vẻ mặt âm trầm, mái tóc dài che khuất mắt.

"Anh nói gì đi chứ!"

Đột nhiên, giọng cô gái the thé vang lên.

Tiếng hét này thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Cô gái ngơ ngác một lúc, mở to mắt nhìn chằm chằm vào thanh niên trước mặt.

"Ơ, kia có chuyện gì vậy?" Đào Tinh bị thu hút: "Bọn họ cãi nhau à?"

"Không biết nữa, hình như tớ nghe nhầm." Từ Gia Nhiên có chút hoang mang.

Nhưng thanh niên kia vẫn im lặng.

Anh ta không phản bác, hoàn toàn phớt lờ lời nói của cô gái, chỉ nhìn chằm chằm vào đĩa óc heo màu xám trắng trên bàn, không nói một lời.

Nửa phút sau, cô gái cũng bỏ cuộc.

Cô cúi đầu, im lặng ăn. Những người xung quanh thấy không có gì hay ho nên cũng quay đi.

Chắc chỉ là chuyện tình cảm thôi mà. Cứ dây dưa mãi, có gì đáng xem chứ?

...

Bữa ăn kéo dài đến khoảng tám giờ tối. Sau khi Dương Tri Trừng chia tay hai người kia, cậu một mình trở về ký túc xá.

Bạn cùng phòng của cậu chê ký túc xá xa trường nên đã ra ngoài thuê phòng, nhờ vậy mà Dương Tri Trừng có được một phòng riêng.

Trời đã khuya, cả căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn hành lang hắt vào qua khe cửa.

Dương Tri Trừng đóng cửa lại.

Chưa kịp bật đèn, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua.

Một bóng người cao lớn đứng trước mặt cậu, bất động.

Dương Tri Trừng khựng lại.

Trong phòng tối quá, cậu không nhìn rõ mặt người đối diện.

"Tống Quan Nam?" Cậu gọi.

Người kia không trả lời.

Dương Tri Trừng đứng im hơn một phút, cuối cùng vẫn bật công tắc đèn.

Ánh đèn trắng chiếu sáng thân ảnh Tống Quan Nam.

Dưới ánh đèn rõ ràng, Tống Quan Nam mặc bộ đạo bào dính đầy máu, trông có vẻ mơ hồ.

"... Tống Quan Nam?" Dương Tri Trừng gọi lại.

Tống Quan Nam vẫn không đáp lời cậu.

Gió nóng mùa hè thổi vào từ ô cửa sổ hé mở, Dương Tri Trừng bỗng thấy khó thở, bèn cẩn thận tiến lên hai bước, cầm điều khiển bật điều hòa.

Gió lạnh thổi xuống, Tống Quan Nam chậm rãi bước theo, đứng ngay sau lưng Dương Tri Trừng.

Hắn vẫn im lặng không nói gì. Dương Tri Trừng quay đầu nhìn hắn rồi bước tiếp.

Tống Quan Nam vẫn bám theo sau, suýt chút nữa thì giẫm vào gót chân cậu.

Hắn không nói một lời, vẻ mặt lạnh lùng âm u, như một con quỷ bám theo cậu.

... Thôi vậy.

Tống Quan Nam cũng không làm gì, Dương Tri Trừng đành mặc kệ hắn.

Đến tận lúc đi ngủ, Tống Quan Nam vẫn không biến mất.

Dương Tri Trừng nằm trên giường, chỉ cần nghiêng người là có thể thấy bóng người cao lớn đứng bên cạnh. Trong bóng tối, Tống Quan Nam quay lưng về phía ánh sáng nên Dương Tri Trừng không nhìn rõ mặt hắn, chỉ thấy đôi mắt lấp lánh ánh sáng yếu ớt.

Đêm đó Dương Tri Trừng lại mơ những giấc mơ kỳ lạ.

Cậu mơ thấy bức tranh của bé gái ở phòng 202. Bùn đen đặc quánh đè nặng lên chiếc quan tài, bên trong là không khí ngột ngạt khó thở và mùi tử khí.

Cơn đau từ đầu dây thần kinh truyền đến tận sâu trong não bộ, bóp nghẹt mọi ý thức, dường như đã khắc sâu vào sinh mệnh cậu.

Không một âm thanh nào lọt vào được.

Cũng không ai có thể tìm thấy cô bé.

Tại sao mọi thứ lại chân thực đến vậy?

Trong cơn nghẹt thở, Dương Tri Trừng tuyệt vọng và hoang mang tự hỏi.

Tại sao lại chân thực như thể cậu đã từng trải qua nhue vậy?

Là cô bé...

Hay là cậu?

Dương Tri Trừng giật mình tỉnh giấc.

Ngoài cửa sổ trời đã sáng, ánh sáng mờ ảo hắt vào, soi rõ mọi vật trong phòng.

Dương Tri Trừng đau đầu như búa bổ, nhìn quanh —

Tống Quan Nam đã biến mất.

Dương Tri Trừng lấy điện thoại ra xem giờ, đã đến lúc phải dậy rồi.

Cậu lê tấm thân mệt mỏi đi tắm rửa rồi chuẩn bị đến điểm hẹn với Đỗ Ngu.

Lúc sắp đi, cậu chợt nhớ đến tập giấy ghi chú mang từ cư xá Xuân Uyển ra.

Tập giấy chỉ còn lại khoảng ba phần tư, số trang giấy cậu xé đi lúc trước không nhiều như vậy. Nhưng từ khi chữ trên đó chuyển sang màu đỏ, số lượng giấy đã giảm đi nhanh chóng, thành ra bộ dạng bây giờ.

Nó đang bị khóa trong ngăn kéo.

Dương Tri Trừng có một linh cảm —

Có lẽ, nó không chỉ có tác dụng giúp cậu thoát khỏi cư xá Xuân Uyển.

Đứng trước bàn, cậu do dự một chút rồi quyết định nhét tập giấy ghi chú vào túi.

Khi cậu đến nơi, Đỗ Ngu đã đợi sẵn. Anh ta lái một chiếc xe kín đáo đậu bên đường, thấy Dương Tri Trừng thì hạ cửa kính vẫy tay.

"Lên xe đi." Anh ta nói với Dương Tri Trừng.

Dương Tri Trừng ngồi vào ghế phụ, Đỗ Ngu đưa cho cậu một chiếc máy tính bảng.

"Thông tin điều tra được hiện tại đều ở đây." Đỗ Ngu nói: "Lát nữa chúng ta sẽ đến hiện trường, cậu xem qua trước đi."

Dương Tri Trừng cúi xuống xem nội dung trên máy tính bảng.

Đó là một bức ảnh kinh hoàng.

Trong ảnh là một phòng sách. Rèm cửa sổ mở toang, ánh nắng chói chang chiếu vào, hắt xuống sàn gỗ những vệt sáng loang lổ.

Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ màu nâu đỏ sẫm. Một người đàn ông đang ngồi trước bàn.

Người này ngồi thẳng đơ, mặc áo phông bình thường, hai tay đặt trước laptop, hơi cúi đầu, như đang gõ chữ.

— Nếu không nhìn mặt.

Trong ảnh không thể thấy rõ mặt anh ta.

Bởi vì hai mắt hắn là hai hốc máu trống rỗng, để lộ những mô thịt người đang ngọ nguậy bên trong.

Máu tươi hòa lẫn với chất lỏng sền sệt chảy xuống gò má, khiến khuôn mặt trở nên dị dạng, dữ tợn.

Ở một góc bàn, hai nhãn cầu khô quắt lăn lóc.

Dương Tri Trừng nhíu mày, kéo xuống dưới.

Bên dưới bức ảnh là một đoạn văn dài.

【Nạn nhân: Trịnh Nghiêu

Giới tính: Nam

Tuổi: 34

Nghề nghiệp: Kỹ sư mạng, công ty XX

Địa điểm tử vong: Căn hộ thuê sống chung với bạn gái chưa rõ danh tính.】