Chương 24: Cư Xá Xuân Uyển (8)

... Sao cậu ấy lại ra đây?

Đầu óc Dương Tri Trừng vẫn còn ong ong. Cậu bị Tống Quan Nam siết chặt cổ tay, một lúc sau, tầm nhìn mới dần trở nên rõ ràng.

Con ngươi của cô bé đen như mực, cô bé nhìn chằm chằm Tống Quan Nam, vẻ mặt như gặp phải kẻ thù lớn.

"Không thể nào!" Giọng nói của nó khàn khàn the thé: "Sao anh có thể trở về! Sao anh có thể biến thành quỷ!"

Máu tươi từ khóe mắt nó không ngừng chảy ra, trông rất dữ tợn. Trong căn phòng bẩn thỉu, lộn xộn, sơn trên tường rào rào rơi xuống, để lộ ra bức tường gạch đỏ loang lổ. Còn thân thể người đàn ông ngã trên mặt đất thì thối rữa, thịt da tan chảy, dính bết lên nền gạch xám trắng.

Ánh sáng lịm tắt, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Trong tầm nhìn mờ mịt, chỉ có con ngươi của nó lóe lên ánh sáng quỷ dị.

... Cái gì?

Dương Tri Trừng sững sờ.

Tại sao nó lại nói như vậy?

Cậu có chút khó hiểu, tại sao Tống Quan Nam không thể biến thành quỷ?

Nhưng người trong cuộc là Tống Quan Nam lại không hề phản ứng.

Hắn lạnh lùng nhìn cô bé, lặp lại: "Trả lại."

"Không!" Cô bé thét lên, "Không!"

Nó liên tục lùi về phía sau. Dương Tri Trừng nghe thấy bên tai như có tiếng xé rách, gió lạnh lẽo thổi lên, lẩn khuất trong căn phòng ẩm ướt ngột ngạt.

Cô bé kêu khóc thảm thiết. Nó không còn vẻ quỷ dị, tĩnh lặng như ban nãy, mà trở nên điên cuồng, đáng sợ, nắm chặt mái tóc rối bời, gào lên: "Không! Không! Là của tôi! Là của tôi!"

"Không phải của cô." Gió thổi tung chiếc áo đạo sĩ đẫm máu của Tống Quan Nam, sắc mặt hắn càng thêm quỷ dị, giọng nói mang theo âm vang vọng: "Cô lấy trộm, trả lại!"

Cô bé kêu thảm thiết, móng tay đen cắm sâu vào da đầu, đôi mắt kỳ dị kia không ngừng biến đổi, lúc thì tròng trắng và con ngươi đen kịt, lúc lại trở lại bình thường. Tiếng thét chói tai như muốn xé toạc màng nhĩ Dương Tri Trừng, đầu óc cậu choáng váng, chỉ có thể dựa vào Tống Quan Nam để đứng vững.

"Tôi hận anh, tôi hận anh! A a a a!"

Cô bé ngã xuống đất, tứ chi co quắp. Khuôn mặt nó đẫm máu và nước mắt, ngay trong bóng tối, đôi mắt đột ngột lồi ra ——

Có thứ gì đó chậm rãi tách ra khỏi người nó, như một làn khói vô hình, nhẹ nhàng nhúc nhích rồi hòa vào cơ thể Tống Quan Nam.

Cô bé vẫn đang thét lên, nhưng con ngươi đã trở lại bình thường, không còn đáng sợ như khi nãy.

Tống Quan Nam quay đầu lại.

Ánh mắt Dương Tri Trừng và Tống Quan Nam chạm nhau.

Đôi mắt kia hoàn toàn khác với vẻ vừa rồi, con ngươi đen láy quỷ dị, như hố đen khoét sâu trên mặt. Thứ ánh sáng nhỏ nhoi lạnh lẽo đến rợn người khiến Dương Tri Trừng run lên, theo bản năng muốn bỏ chạy.

Nhưng Tống Quan Nam vẫn nắm chặt lấy cậu.

Tống Quan Nam kéo tay cậu, sải bước về phía cửa phòng 202. Cánh cửa gỗ đã cũ kỹ, Tống Quan Nam khẽ đẩy, cửa liền mở ra.

Trên cánh cửa chống trộm màu xcậu đậm đối diện vẫn còn vương vãi những vệt chất lỏng lớn. Hắn không thèm liếc mắt, chỉ nắm lấy Dương Tri Trừng, nhanh chóng bước lên cầu thang.

Dương Tri Trừng cố gắng đuổi theo hắn, lên tới tầng ba.

Vừa qua khúc quanh, Dương Tri Trừng đã sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.

Phòng 301 cũng là cửa gỗ như phòng 202, nhưng cánh cửa này đã bị bịt kín. Đến cả khe hở giữa cửa và tường cũng được trét xi măng, không để lại một kẽ hở nào, ngay cả mắt mèo cũng được gia cố bằng một lớp xi măng dày.

Như thể sợ thứ gì đó bên trong trốn thoát ra ngoài.

Nhưng dù vậy, vẫn có những vệt máu đen ngấm ra từ phía bên kia cánh cửa, nhuộm cánh cửa một màu quỷ dị.

Khi tiếng bước chân của họ vang lên, chất lỏng mới lại từ từ rỉ ra, khiến màu cửa gỗ càng đậm hơn.

Phòng 302 cũng kỳ dị không kém. Dương Tri Trừng không thể nhìn rõ hình dáng của nó, toàn bộ cánh cửa dán đầy giấy vàng, những lá bùa màu vàng và chữ đỏ đan xen chằng chịt.

Rốt cuộc thứ gì đang bị phong ấn trong hai căn phòng này?

Dương Tri Trừng không khỏi rùng mình, chỉ dám bám theo Tống Quan Nam, lên tới tầng 4.

Tầng 4 trông bình thường hơn tầng 3 nhiều.

Phòng 401 và 402 đều có cửa chống trộm màu đen giống nhau. Chỉ là cửa phòng 401 hé mở một khe nhỏ, để lộ một phần bên trong.

Dương Tri Trừng vô tình liếc mắt qua, hình như cậu thấy một lư hương và ba cây nhang đang cháy.

Đó là bàn thờ sao?

Nhưng đúng lúc này, Tống Quan Nam đột ngột quay đầu lại nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt khiến người ta sởn tóc gáy.

"Không được vào." Tống Quan Nam lạnh lùng nhắc lại: "Không được nhìn, không được đến gần."

Dương Tri Trừng giật mình, vội vàng thu lại ánh mắt.

Tống Quan Nam chậm rãi bước lên, đứng trước cửa phòng 402.

Cọt kẹt ——

Một âm thcậu chói tai vang lên, hắn không hề đẩy cửa, nhưng cánh cửa 402 tự động mở ra.

Bên trong là một căn hộ cũ kỹ, bình thường.

Phòng khách lát gạch đá mài kiểu cũ, bộ bàn ghế gỗ đặt ở chính giữa. Nhưng đối diện với bàn ghế không phải là TV, mà là một bàn thờ.

Trên bàn thờ bày ba chiếc đĩa trống, không có đồ cúng. Ba cây nhang cắm trên lư hương, không biết đã được thắp từ khi nào, vẫn tỏa ra mùi hương thoang thoảng, dễ chịu.

Dù đã nhiều năm trôi qua, Dương Tri Trừng vẫn nhận ra đây là mùi hương trên người Tống Quan Nam.

Rất quen thuộc, vừa xa xôi lại vừa gần gũi.

Phía sau lư hương là một khung ảnh.

Nhưng bên trong khung ảnh trống rỗng, không có cả di ảnh.

Dương Tri Trừng bị Tống Quan Nam kéo vào phòng 402. Cánh cửa sau lưng họ "rầm" một tiếng đóng sập lại.

Ai được thờ trên bàn thờ này? Dương Tri Trừng ngơ ngác nhìn làn khói hương, rồi lại nhớ tới lư hương ở phòng 401, trong lòng dấy lên một dự cảm kỳ lạ.

Như thể... Thứ này rất quan trọng với hắn.

Nhưng quan trọng như thế nào thì cậu không biết.

Trong lúc cậu còn đang ngẩn người, Tống Quan Nam buông tay cậu ra.

Hắn chậm rãi tiến về phía bàn thờ, nhìn chằm chằm vào khung ảnh trống rỗng, đứng im như tượng trước làn khói hương.

Lúc này Dương Tri Trừng mới có dịp xoa xoa cổ tay đã bị nắm đến đau nhức. Cậu xoa tay, cố gắng xua tan sự tê dại trong đầu.

Cuối cùng cậu cũng đến nơi.

Cuối cùng cũng đến phòng 402.

Căn phòng có một vài dấu vết sinh hoạt, nhưng không nhiều.

Sàn nhà được lau sạch bóng, trên bàn trà đặt một chiếc ca tráng men cũ kỹ. Trên ghế sofa không có gối tựa hay đệm ngồi. Thùng rác bên cạnh bàn trống không, như thể đã lâu không có ai sống ở đây.

Nhưng nơi này lại nồng nặc một mùi hương quen thuộc đến lạ kỳ.

Mùi hương thoang thoảng khiến cậu cảm thấy an tâm giữa nơi quỷ dị này.

"Tống Quan Nam?" Cậu khẽ gọi người đang đứng trước bàn thờ.

Tống Quan Nam không phản ứng, vẻ mặt hắn trống rỗng, dại ra, như một con rối mất đi thần trí.

Được rồi...

Dương Tri Trừng đành tự mình đi quanh phòng.

Nhà của Tống Quan Nam cũng đơn giản, sạch sẽ như chính con người hắn. Hơn nữa, dường như đã được dọn dẹp, trong phòng khách và bếp, ngoài những vật dụng cơ bản nhất thì hầu như không có gì khác.

Bố cục phòng 402 khá giống với phòng 202. Dương Tri Trừng do dự một chút rồi đẩy cửa phòng ngủ.

Căn phòng này là một thư phòng. Cánh cửa vừa mở ra, cả một bức tường tủ sách gỗ lim cao ngút tầm mắt hiện ra.

Tủ sách gần như trống rỗng, Dương Tri Trừng có chút thất vọng, tiến lên nhìn kỹ thì thấy trên những ngăn tủ có dấu vết từng để sách lâu ngày.

Đã bị dọn đi rồi.

Chỉ còn lại vài quyển sách giáo khoa và sách Tống Quan Nam thường đọc. Dương Tri Trừng lật giở những thứ còn sót lại này, nhưng không tìm thấy thông tin gì liên quan đến Tống Quan Nam.

Tất cả mọi thứ trên bức tường đều biến mất không dấu vết, như thể mọi dấu ấn của Tống Quan Nam đều bị xóa sạch.

Nếu đã bị dọn dẹp kỹ càng như vậy thì việc Tống Quan Nam không để lại gì cũng là điều dễ hiểu.

Dù có chút hụt hẫng, Dương Tri Trừng vẫn tự an ủi mình như vậy.

Cậu lục lọi từng ngăn kéo bàn. Những ngăn kéo gỗ đã cũ, kéo ra rất khó khăn.

Khi đẩy một ngăn, Dương Tri Trừng hơi mạnh tay khiến nó bị kẹt lại. Cậu cau mày dùng sức đẩy thêm vài lần thì nghe thấy một tiếng "rắc", như thể có thứ gì đó bên trong bị vỡ.

Cậu vội vàng kéo ngăn kéo ra, sờ soạng bên trong thì thấy một cuốn sổ.

Và một vật bằng nhựa dẹt dài, cậu lấy ra xem thì thấy đó là một cuộn băng bị vỡ một góc.

Băng cassette...

Dương Tri Trừng ngẩng lên nhìn thì thấy trên bàn có một chiếc máy cassette.

Có phải trùng hợp không?

Có lẽ không.

Cuốn sổ trông còn mới, nhưng vì lúc nãy cậu đẩy ngăn kéo hơi mạnh nên một vài trang giấy bị nhàu. Dương Tri Trừng mở ra thì thấy những dòng chữ quen thuộc nắn nót của Tống Quan Nam.

Đây dường như là một cuốn sổ ghi chép.

Tống Quan Nam chia thành nhiều loại, mỗi loại đều ghi một vài cái tên mà Dương Tri Trừng chưa từng nghe.

Không thể mang đi

【Rạp chiếu phim quốc tế Tử Kinh, số 1082 phố Phùng Doanh】

Đã phong tỏa.

Đừng nghe, đừng nhìn.

【Đường Lê Hoa】

Không xác định, không xuất hiện trước mặt người bình thường, không xử lý được.

Không được vào căn nhà có câu đối mờ, lối ra ở trong căn nhà có câu đối mờ.

【Biệt thự Lam Yến Viên, số 444】

Đã phong tỏa.

Luôn xác nhận đầu và thân phận của mình. Cứ bảy ngày sẽ mở cửa một lần, sau bảy ngày có thể rời đi.

【Nhà hát Quang Hoa, đường Giang Đông】

Đã thiêu rụi.

Nên thiêu hủy trực tiếp, nếu không được thì nên đập phá. Khi nhạc giao hưởng vang lên sẽ không thể dừng lại, gây ra hậu quả nghiêm trọng.

...

Đã thu nhận, khu vực thu nhận: Cư xá Xuân Uyển

【Lớp năng khiếu nghệ thuật Tiểu Sồ Yến】

Tòa 3, phòng 101, cần định kỳ đốt dây leo bên ngoài.

Không được để chúng hát hết bài hát, phải dùng ngoại lực để ngăn chặn.

【Cây đàn piano chơi bản nhạc "Đồng Hồ."】

Tòa 3, phòng 402, đóng kín cửa.

Nên đốt trước khi bản nhạc kết thúc.

【Biển số nhà 404】

Tòa 1, phòng 702, không được đặt lên cửa phòng vốn đã là số 404.

Không được bước vào, một khi đã vào thì không ai có thể thoát ra, chỉ cần tháo xuống và đặt ở đó.

【Trần A Vũ】

Tòa 2, phòng 201, đừng làm phiền cô ấy nếu không có việc gì.

Không được nhắc đến chuyện con trai trước mặt cô ấy, nếu không cô ấy sẽ bắt đầu cuộc tìm kiếm vô tận.

...

Trong cuốn sổ ghi chi chít những thứ mà Dương Tri Trừng chưa từng thấy. Nhưng qua những dòng miêu tả ngắn gọn của Tống Quan Nam, cậu vẫn nhận ra đây là một cuốn sổ ghi chép về "ma quỷ".

Thì ra bao nhiêu năm nay Tống Quan Nam vẫn luôn giao tiếp với những thứ quỷ dị này...

Dương Tri Trừng hít sâu một hơi, cầm cuộn băng bị vỡ một góc lên.

Có nên mở nó ra không?

Ở một nơi quỷ dị như thế này, nghe một cuộn băng không biết có tác dụng gì, có vẻ rất nguy hiểm.

Nhưng...

Đây có lẽ là thứ quan trọng mà Tống Quan Nam đã để lại?

Dương Tri Trừng hít sâu một hơi, lắp cuộn băng vào máy cassette.

May mắn là dù băng đã bị hỏng, máy vẫn phát ra tiếng rè rè.

Cậu im lặng nín thở, lắng nghe.

Khoảng hơn hai mươi giây sau, cuối cùng cũng có tiếng người vọng ra.

"Dương Tri Trừng."

Là giọng của Tống Quan Nam.

"Tôi không biết khi nào cậu sẽ tìm thấy cuộn băng này." Giữa tiếng rè rè của băng, giọng hắn chậm rãi, rõ ràng.

"Nhưng có một điều chắc chắn, khi cậu nghe được nó, tôi đã chết rồi."