Chương 23: Cư Xá Xuân Uyển (7)

Tiếng kêu than cuối cùng của anh họ khiến Dương Tri Trừng giật mình suýt chút nữa ném chuột ra khỏi tay.

Cậu cố nén sợ hãi quay đầu lại, chỉ thấy cô bé vẫn lẳng lặng đứng sau lưng mình.

Chỉ là, con ngươi đen kịt của cô bé dường như lớn hơn một chút. Màu đen đáng sợ thấm vào tròng trắng, Dương Tri Trừng nhìn mà rợn cả người, lập tức quay đi.

Cô bé là quỷ.

Lúc này, Dương Tri Trừng hoàn toàn tin vào điều đó.

Cô bé không phải "con gái" của người đàn ông kia. Xem đoạn chat của họ, cô bé là một con ác quỷ sống nhờ ở phòng 202 của tòa nhà số 4 cư xá Xuân Uyển, lừa gạt người đàn ông, khiến anh ta ngộ nhận mình là "ba" của cô bé.

Vậy còn "mẹ"?

Mẹ ở đâu?

Anh họ và người đàn ông vẫn đang trò chuyện.

Quách: 【Em không biết anh đang nói gì, em phải đi đón con gái về nhà đây.】

Anh họ: 【Điên rồi, đúng là điên rồi!】

Anh họ có vẻ không định quan tâm người đàn ông kia nữa, hơn một tuần liền không chủ động nhắn tin.

Nhưng sau đó, người đàn ông lại chủ động tìm đến anh họ.

Quách: 【Anh ơi, anh rảnh không, mai đi ăn với em một bữa?】

Anh họ: 【Có chuyện gì? Mai anh có chút việc bận.】

Quách: 【Gấp lắm anh, mai anh bận cả ngày à?】

Anh họ: 【...Nói thật đi, có phải em muốn nói chuyện con gái em không? Em như vậy, anh cũng ngại gặp em.】

Quách: 【Không phải đâu anh.】

Anh họ: 【Đừng lừa anh.】

Quách: 【Thật mà anh.】

Quách: 【Thôi được rồi, đúng là chuyện con gái em.】

Quách: 【Em cứ thấy kỳ lạ, hình như em không có con gái thật. Ngày nào nó cũng bảo đi nhà trẻ, nhưng lúc nào cũng lủi thủi về một mình, đứng ở cổng cư xá đợi em đón.】

Quách: 【Em nghĩ đi nghĩ lại, thấy sai sai thế nào ấy! Nhìn quanh nhà thì toàn đồ của em.】

Quách: 【Nhưng em có con gái mà! Rõ ràng là em có con gái mà!】

Quách: 【Em thật sự có con gái, em chắc chắn có con gái, nhưng sao lại không có đồ của nó!】

Anh họ: 【Em...】

Lại một ngày im lặng trôi qua.

Quách: 【Anh ơi, em gặp một người, người đó bảo em mau đi đi. Nhưng vừa dứt lời thì người đó biến mất, em không thấy đâu cả.】

Quách: 【Em phải làm sao đây... Em sợ quá... Giờ cứ nhìn thấy nó là em lại sợ. Nó còn hỏi em, không phải nó có mẹ sao? Mẹ nó đâu rồi?】

Quách: 【Nó bảo nó muốn có mẹ, nó muốn mẹ ở bên nó. Nhưng em biết kiếm đâu ra mẹ cho nó!】

Quách: 【Nó vẽ nhiều thứ lắm, ghê tởm kinh dị lắm, nhưng em không vứt đi được, xé rồi nó lại tự dán lại, quay về nhà. Em không muốn nhìn, em thật sự không muốn nhìn nữa!】

Cái gì?

Dương Tri Trừng không biết nên nói "Quả nhiên là vậy", hay là thấy tình hình này thật nan giải.

Không chỉ "ba", mà "mẹ" cũng không hề tồn tại.

Vậy cậu phải tìm "mẹ" cho cô bé ở đâu?

Sau một hồi im lặng dài, anh họ cuối cùng cũng trả lời tin nhắn của người đàn ông.

Anh họ: 【Không phải anh không muốn giúp em.】

Anh họ: 【Mấy hôm trước anh có hỏi mấy cao nhân, vừa nghe đến tòa nhà số 4 cư xá Xuân Uyển là bọn họ đã xua tay từ chối ngay!】

Anh họ: 【Em có biết chỗ đó quỷ quái thế nào không?!】

Anh họ: 【Anh hỏi mấy người sành sỏi thì họ bảo, chỗ đó không bình thường đâu.】

Anh họ: 【Nhà ở đấy không phải cho người sống, mà là cho quỷ ở! Cho quỷ ở đấy, em hiểu không!!!】

Quách: 【Hả?】

Anh họ: 【Anh nghe họ nói, nếu em ở mấy tòa khác thì còn cứu được.】

Anh họ: 【Nhưng em ở tòa số 4 thì hết cách thật rồi!】

Anh họ: 【Quách Hà à, lần này anh chịu, không giúp được em rồi. Anh chỉ xin được cho em một cái vòng tay đã khai quang, mai anh nhờ người mang đến cho em, xem có cầm cự được lúc nào hay không thôi!】

Quách: 【Anh ơi, đừng mà!】

Quách: 【Anh ơi?? Anh trả lời em đi!】

...

Quách: 【Anh ơi, cứu em với, em xin anh đấy! Vòng tay đứt rồi, em hết cách thật rồi!】

...

Quách: 【Em sắp phát điên rồi, em không chịu nổi nữa, em có, em có con gái, nó không phải con em, nó không phải... em không biết, em không biết, em không biết!!!】

Quách: 【Có phải gϊếŧ nó đi thì mọi chuyện sẽ kết thúc không, có phải không!! Có phải không!!!】

Quách: 【Nó chết rồi, em gϊếŧ nó rồi, em băm nó ra thành nhiều mảnh, thành rất nhiều mảnh. Nó không sống lại được đâu, em phải đi, phải đi ngay!!!】

Những dòng chữ điên cuồng hiện lên trước mắt.

Sự sụp đổ và nỗi sợ hãi tột độ hiện rõ trên màn hình khiến Dương Tri Trừng không khỏi run rẩy.

Người chết trong căn phòng trống không phải là "mẹ", mà là cô bé.

Cô bé bị phân xác thành nhiều mảnh.

Hơn nữa...

Dương Tri Trừng nhìn đoạn chat, lại nhớ ra một chuyện rất kỳ lạ.

Theo thời gian ghi trong đoạn chat, hơn hai mươi năm trước, đã có người biết nơi này là nơi "quỷ" ở rồi sao?

Nhưng theo lời Tống Ninh Quân, hơn hai mươi năm trước, nơi này chỉ là một khu dân cư bình thường.

Anh ta đang che giấu điều gì?

Cư xá Xuân Uyển, rốt cuộc có bí mật gì?

Ánh sáng ngoài cửa sổ dường như lay động. Màn hình máy tính nhấp nháy, đột nhiên sáng lên, rồi phụt tắt ngóm.

Lời cầu cứu tuyệt vọng của người đàn ông trước khi chết và màn hình đen ngòm đồng loạt biến mất. Dương Tri Trừng giật mình, bỗng có cảm giác như mình đang bị dẫn dắt.

Cậu đến căn phòng này, thuận lợi mở máy tính lên, biết được sự thật rằng cô bé mới là con "quỷ" đầu tiên.

Sau khi biết người đàn ông kia chết như thế nào, máy tính lại tự tắt.

Giờ cậu phải làm gì?

Cậu phải đi tìm bức tranh mà người đàn ông kia đã nhắc đến, bức tranh do chính tay cô bé vẽ.

Nhưng cậu có thật sự nên làm như vậy không?

Dương Tri Trừng quay đầu lại, thấy cô bé vẫn đứng lẳng lặng ở đó. Cô bé mặc một chiếc váy liền màu vàng nhạt, tóc lởm chởm, da dẻ tái nhợt, móng tay đen kịt.

Không hiểu vì sao, cậu bỗng thấy cô bé có chút đáng thương.

Nếu cô bé thật sự trải qua bốn mươi chín ngày bị hành hạ, lại bị chôn sống dưới đất suốt tám mươi mốt ngày như bài báo kia viết, thì cô bé thật sự quá...

Quá thê thảm.

Các giác quan của Dương Tri Trừng dường như trở nên mơ hồ, những điều quan trọng mà cậu vừa nhận ra dần phai nhạt, chỉ còn lại khuôn mặt tái nhợt của cô bé trước mắt.

Cô bé quá đáng thương, quá thê thảm.

Cậu thẫn thờ nghĩ.

"Vì sao em muốn tìm mẹ?"

Như có ma xui quỷ khiến, cậu hỏi.

"Em muốn có người ở bên cạnh em." Cô bé trả lời.

Cô bé ngẩng đầu lên, màu đen trong mắt càng lan rộng: "Không ai chơi với em cả."

Đúng rồi, cậu đến đây là để giúp cô bé tìm mẹ.

Dương Tri Trừng đứng dậy khỏi bàn máy tính.

Cậu đứng ở phòng khách. Người đàn ông râu ria xồm xoàm kia đã bất động, chỉ ngồi chết lặng trên chiếc ghế sô pha màu đỏ sẫm, ngay cả tròng mắt cũng không lay động.

Cậu vẫn chưa lục soát phòng khách.

Dù vừa bẩn vừa thối, nhưng trong phòng khách vẫn có một chiếc thùng rác.

Dương Tri Trừng thấy mấy tờ giấy trong thùng rác, cậu chậm rãi tiến lên, lấy ra mấy tờ giấy dính đầy rượu và tàn thuốc.

Trên giấy là tranh do cô bé vẽ.

Hình như tranh được vẽ bằng bút bi, cả tờ giấy là những đường nét đen ngòm hỗn loạn. Giữa những đường nét rối rắm, Dương Tri Trừng mơ hồ nhận ra hình một người phụ nữ và một cô bé.

Người phụ nữ ôm cô bé, dịu dàng vuốt ve mái tóc. Đôi mắt của cô bé được tô đen kịt, như thể bị khoét hai lỗ trên giấy, vừa sâu vừa đậm.

Dương Tri Trừng lật sang tờ khác. Bức thứ hai vẫn là người phụ nữ và cô bé, người phụ nữ nắm tay cô bé, mỉm cười, dắt cô bé đi về phía một cánh cửa sơn đen.

Cánh cửa đen ngòm này khiến Dương Tri Trừng cảm thấy có chút quái dị. Cậu liếʍ môi, tiếp tục lật xuống, thấy ở bức thứ ba, người phụ nữ lại đứng một mình ở rìa bức tranh.

Còn cô bé thì nằm trên mặt đất.

Trong những đường nét hỗn độn, Dương Tri Trừng miễn cưỡng nhận ra tay chân cô bé đã lìa khỏi thân, những vết cắt được vẽ bằng những đường tròn đen ngòm, như những vệt máu loang lổ.

Người phụ nữ chỉ đứng bên cạnh, đôi mắt vẫn đen kịt, lạnh lùng nhìn cô bé nằm trên mặt đất.

Bàn tay cầm giấy của Dương Tri Trừng khẽ run lên.

Cậu mở tờ giấy thứ tư.

Tờ giấy thứ tư gần như bị màu đen bao phủ, những nét vẽ tỉ mỉ lấp đầy mọi ngóc ngách, chỉ để lại một khoảng hình chữ nhật ở giữa.

Ở chính giữa khoảng hình chữ nhật đó là cô bé.

Cô bé nằm ở đó, ngước nhìn lên, đôi mắt bị tô đen.

Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy hình ảnh này, Dương Tri Trừng bỗng cảm thấy một luồng điện chạy qua người. Những hình ảnh xa lạ mà quen thuộc thoáng vụt qua, nhưng trong ký ức chớp nhoáng đó, cậu không nhớ được gì cả.

"Anh ơi." Giọng cô bé vang lên.

"Em đau lắm, khó chịu lắm." Cô bé chậm rãi nói, "Đầu em đau lắm, có phải em không có tay, cũng không có chân không? Đầu em đau lắm, có phải em sắp chết rồi không?"

Dương Tri Trừng giật mình quay đầu lại.

Cô bé vẫn đứng đó. Cô bé nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng, nói: "Mẹ không cần em nữa."

"Nhưng em muốn có mẹ. Ba cũng không cần em, ba không thích em."

"Anh ơi, anh có thể ở bên em không?"

Có thể.

Đương nhiên là có thể.

Nhưng những lời này nghẹn ở cổ họng, Dương Tri Trừng không thể nào thốt ra được.

Cô bé rất đáng thương. Xem đoạn chat, có lẽ cô bé là một con ác quỷ sống ở phòng 202, khi còn sống đã bị ngược đãi, sau khi chết lại mắc kẹt ở phòng 202 không thể rời đi.

Không ai ở bên cô bé, không ai yêu thương cô bé.

Cô bé muốn có một người, ở lại phòng 202 bầu bạn với mình.

Ở 202... Bầu bạn...

Bầu bạn...

Nhưng cậu không thể ở lại đây.

Dương Tri Trừng bừng tỉnh như vừa được khai sáng.

Nếu cậu mãi mãi ở lại phòng 202, nếu cậu thật sự ở lại bầu bạn với cô bé, vậy Tống Quan Nam thì sao?

Không phải cậu muốn đến phòng 402 tìm Tống Quan Nam sao?

Sao cậu có thể, sao cậu có thể muốn ở lại đây chứ?

Sao có thể như vậy được?

Trong khoảnh khắc, những đám mây đen che khuất tầm nhìn tan biến hết. Dương Tri Trừng nghe thấy một tiếng "ong" trong đầu, khi tầm nhìn khôi phục lại, mọi thứ đã thay đổi.

Làm gì có người đàn ông lôi thôi ngồi ngay ngắn trên ghế sô pha.

Căn phòng phủ đầy bụi bặm, những chén rượu và gạt tàn thuốc cũng phủ một lớp bụi dày, còn người đàn ông thì nằm trên sàn nhà.

Hai mắt anh ta trợn trừng, như thể trước khi chết đã nhìn thấy một điều gì đó vô cùng tuyệt vọng và kinh khủng.

Không có ánh sáng lọt vào từ các phòng khác, căn phòng trở nên tối đen. Còn cô bé vẫn đứng đó nhìn cậu.

Đôi mắt cô bé hoàn toàn bị con ngươi đen kịt chiếm lấy, đôi môi tím đen, máu đen đặc chảy xuống từ khóe mắt.

"Anh ơi, anh không ở lại với em sao?" Cô bé hỏi Dương Tri Trừng.

Nỗi sợ hãi lan tỏa trong lòng, những ảo ảnh vừa rồi tan biến hết, bộ mặt thật của ác quỷ cuối cùng cũng lộ ra trước mắt cậu.

Nhưng ngay trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, xương quai xanh của Dương Tri Trừng bỗng nhói lên đau đớn.

Cậu loạng choạng lùi về phía sau, nhưng bị một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy cổ tay.

Cơn đau nhức ở cổ tay khiến cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên.

Tống Quan Nam lạnh lùng đứng trước mặt cậu.

Hắn quay lưng về phía Dương Tri Trừng, cúi đầu nhìn cô bé.

"Trả lại cho tôi." Hắn nói.