Quả nhiên không đơn giản như vậy.
Dương Tri Trừng thở phào một hơi, tay nắm dao phay siết chặt lại.
Cậu đang nhanh chóng suy nghĩ thì bỗng nhiên, ống tay áo lại bị kéo.
"Anh ơi."
Dương Tri Trừng cúi đầu, nhìn thấy bé gái ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đen láy của cô bé dường như lại mở rộng thêm vài phần một cách kỳ lạ, tròng trắng mắt cũng bớt đi một chút. Cô bé nhìn Dương Tri Trừng, mặt không biểu cảm, chỉ chậm rãi mở miệng: "Anh ơi, em muốn mẹ."
"Em muốn mẹ... Sao anh không tìm mẹ giúp em?"
Giọng nói của cô bé trở nên sắc nhọn, âm thanh nhỏ bé chói tai lọt vào tai Dương Tri Trừng, không hiểu sao lại có thêm vài phần rợn người.
"Anh mau tìm mẹ giúp em đi mà?" Cô bé nói, con ngươi càng đen láy: "Em có mẹ, em có mẹ, em muốn mẹ."
"Mẹ của em đâu... Mẹ của em đi đâu rồi? Có phải, có phải..."
Giọng điệu của cô bé không hề có chút dao động nào, chỉ sắc bén như dao đâm thẳng tới: "Có phải anh không muốn nói cho em biết, anh hai?"
Những lời nói lặp đi lặp lại và đôi mắt lạnh lùng bình tĩnh khiến Dương Tri Trừng ớn lạnh.
"Được." Cậu đành đáp lại: "Anh không biết mẹ em ở đâu... Nhưng anh sẽ cố gắng hết sức."
Lúc này cô bé mới im lặng.
Chỉ là cô bé vẫn lẳng lặng đứng bên cạnh Dương Tri Trừng, nhìn chằm chằm mọi hành động của cậu.
Cảm giác như có gai ở sau lưng này thật khó chịu.
Bị nhìn chằm chằm như vậy, sống lưng Dương Tri Trừng cũng không tự chủ được mà cứng lại.
Phải nhanh lên.
Nếu như lâu mà vẫn không tìm được mẹ của cô bé, trời biết cô bé sẽ làm gì.
Nghĩ đến đây, Dương Tri Trừng không do dự nữa, đặt dao xuống, xoay người đi về phía gian phòng ngủ còn lại.
Cuối cùng, gian phòng ngủ cuối cùng này cũng có thêm chút dấu vết sinh hoạt.
Vừa vào cửa, có thể nhìn thấy giường lớn trải ga giường thêu hoa màu lam. Dưới giường lớn lót đệm thật dày, trên ga giường có những mảng vết bẩn vàng đen loang lổ, cùng với chiếc gối đen kịt không nhìn ra màu sắc ban đầu, bốc lên mùi chua kinh khủng.
Cửa tủ quần áo mở toang, bên trong là một bộ quần áo dính máu. Quần áo và máu hòa vào nhau, bị xé rách tả tơi, máu tươi nhuộm đẫm vải màu vàng thành màu nâu đen khó coi.
Dương Tri Trừng đi lên trước, cố nhịn ghê tởm nhặt lên xem xét, nhưng thực sự không nhận ra đây là quần áo của ai.
Nhưng rõ ràng, trên giường này đã từng có người chết.
Quần áo, chắc chắn là của người chết.
Dưới sự tấn công liên tục của mùi hôi thối của phòng khách và căn phòng, Dương Tri Trừng cảm thấy mình không thể ngửi thấy mùi gì khác nữa. Mùi thối trong phòng ngủ này không chỉ đến từ chiếc giường, mà còn từ mọi ngóc ngách, các loại mùi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, bao gồm cả tủ gỗ lung lay sắp đổ và đống đồ ăn thừa trên bàn máy tính.
Chờ chút, bàn máy tính...
Máy tính lại được bảo dưỡng rất tốt, xem ra đối với gã đàn ông lôi thôi kia, thứ này cũng là báu vật.
Dương Tri Trừng không biết nó còn mở được không, hoặc trong thế giới của quỷ, thiết bị điện tử có dùng được không. Lúc này, màn hình và thùng máy phủ một lớp bụi dày, cậu ghé sát tai nghe ngóng, có thể nghe thấy tiếng máy móc hoạt động rất nhỏ.
Hình như máy chưa tắt.
Dương Tri Trừng động vào chuột, màn hình chậm rãi sáng lên một chút ánh sáng xám.
Mặc dù đây là một không gian kỳ dị tách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng quỷ dường như không tính đến yếu tố điện đóm.
Quả nhiên, không thể dùng cách thông thường để suy đoán logic hành vi của quỷ...
Dương Tri Trừng thở phào một hơi.
Hay là, trong máy tính này có thứ gì đó muốn cho họ biết?
Dương Tri Trừng ngồi trước bàn máy tính ọp ẹp, nhìn màn hình máy tính sáng lên từng chút một.
Hình nền máy tính của gã đàn ông là một cô nàng ăn mặc hở hang, cặp đùi trắng nõn chiếm gần hết màn hình.
Trên màn hình có rất nhiều biểu tượng phần mềm trò chơi, chi chít chiếm nửa màn hình. Dương Tri Trừng lục lọi một lúc, tìm thấy một tài khoản chat ở góc phải màn hình, vẫn chưa đăng xuất.
Nhưng may mắn có lẽ chỉ kéo dài được một chút như vậy. Khi cậu cố gắng nhấp vào, máy tính đột nhiên giật, hình ảnh biến mất. Mở lại thì cửa sổ lại kẹt ngay giữa màn hình.
... Thôi vậy.
Bỏ qua phần mềm chat, Dương Tri Trừng thấy một giao diện trình duyệt chưa đóng ở dưới cùng, bèn thử nhấp vào.
Nó lại mở ra một cách thuận lợi.
Dương Tri Trừng nhìn thanh tiến trình trên đầu trang, trong nháy mắt đã chạy đến cuối.
Sau đó, một bức ảnh ma nữ đột ngột nhảy ra khiến cậu không kịp trở tay!
Dương Tri Trừng giật mình ngửa ra sau, suýt chút nữa ngã khỏi ghế.
Cậu định thần nhìn lại, chỉ thấy một bức ảnh phát ra ánh sáng đỏ nhợt nhạt, chiếu sáng cả màn hình.
Trong ảnh là một gương mặt phụ nữ trắng bệch, miệng há to, gần như chiếm trọn màn hình. Tóc cô ta rối bù, tướng mạo kinh khủng, đôi mắt trợn trắng, cổ họng đen ngòm như một cái hố, hình như còn có lẫn những mẩu thịt vụn.
Ánh mắt cô ta kỳ dị, mờ ảo, như xuyên qua lớp kính dày, không chớp mắt nhìn người trước màn hình.
[Nữ quỷ trong truyền thuyết kinh dị, bạn biết bao nhiêu?]
Một cái tít giật gân đính ngay phía trên bức ảnh.
Đây, đây là cái gì?
Dương Tri Trừng hít sâu một hơi, kéo chuột xuống dưới.
[Nói đến chuyện ma quái, người ta thường truyền miệng nhau, trong quá trình truyền bá thêm thắt những ý kiến cá nhân, thêm mắm dặm muối, rồi trở thành những câu chuyện kinh dị. Đa phần đều chỉ là có tiếng mà không có miếng, chỉ là truyền thuyết do nỗi sợ hãi của con người tạo ra.
Nhưng "Nữ quỷ" mà chúng tôi muốn giới thiệu đến các bạn là một thứ có thật, vô cùng đáng sợ.
Có lẽ ít người từng nghe đến nó. So với Lạc hoa động nữ* hay truyền thuyết về trống da người, ‘"Nữ quỷ"’ nghe có vẻ tầm thường hơn nhiều.
* “Lạc hoa động nữ” được xem như là một loại tà thuật của người Miêu mà cho đến nay cũng không có nhiều tư liệu nói về loại tà thuật này như thế nào. Cách thức luyện cũng như những thôn tin về nó cũng là truyền miệng lại của thế hệ trước. Loại tà thuật này không sử dụng độc dược hay vũ khí nhưng nó lại làm cho nhiều người khϊếp sợ cũng như tôn sùng nó.Nhưng khi bạn nhìn thấy nữ quỷ, bất kể bạn có ác ý hay không, dù bạn có muốn bị ảnh hưởng hay không. Chỉ cần bạn đến gần nó, bạn sẽ không thể tránh khỏi việc bị cuốn vào vận rủi của nó, từng chút một bị nó đồng hóa, cuối cùng trở thành cái xác không hồn của nó.
Biên tập viên của chúng tôi từng có một người bạn gặp nữ quỷ. Ban đầu, anh ta vẫn bình thường. Nhưng theo thời gian, tinh thần anh ta ngày càng hoảng loạn, thường xuyên không nói được câu hoàn chỉnh, luôn lặp đi lặp lại: "Tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà!"
Sau đó, vào một ngày, anh ta biến mất hoàn toàn. Khi được tìm thấy, anh ta đã là một cái xác thối rữa. Trước khi chết, anh ta đã tuyệt vọng, cố gắng giãy giụa, nhưng vẫn bị nữ quỷ khống chế, từng chút một tiến tới suy sụp tinh thần, tự hành hạ mình đến chết.
Nữ quỷ thường là những người có mệnh cách đặc biệt, mệnh cách càng cao quý, nữ quỷ được tạo ra càng đáng sợ. Cô gái được chọn phải trải qua bốn mươi chín lần tra tấn, sau đó bị chôn trong quan tài gỗ hòe suốt tám mươi mốt ngày. Nữ quỷ hình thành oán khí cực sâu, trải qua hàng ngàn năm cũng không thể tiêu tan. Nó tồn tại một ngày, những người xung quanh sẽ bị ảnh hưởng một ngày, cho đến khi tất cả mọi người đều chết, biến thành trành quỷ của nó.
Khi gặp nó, hãy nhớ kỹ, phải chạy, chạy càng xa càng tốt.
Nhớ kỹ! Đừng tin lời nó, đừng sống chung với nó, đừng tin nó! Đừng!
Nếu không, bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi nó!!!!]
Cái này viết cái gì vậy trời.
Dương Tri Trừng nhíu mày.
Ngoài bức ảnh ma quái lúc đầu hơi dọa người ra thì toàn bộ nội dung đều mơ hồ, không có trọng tâm. Ngoài một vài thông tin vớ vẩn thì chẳng truyền tải được gì.
Nhưng, nữ quỷ...
Nếu thứ này có thể xuất hiện trong máy tính, chắc chắn phải có lý do của nó.
Đây có phải là manh mối liên quan đến "mẹ" không?
Dương Tri Trừng di chuyển chuột, mở lịch sử duyệt web. Cậu phát hiện, gã đàn ông này dường như đã tập trung tìm kiếm nội dung về các sự kiện kỳ lạ trong một khoảng thời gian.
Từ tin tức đến diễn đàn, một loạt dày đặc, toàn bộ đều là về ma nữ.
Gã cảm thấy mình gặp ma hay chỉ đơn thuần tò mò về những sự kiện này?
Dương Tri Trừng nhíu mày.
Một gã đàn ông độc thân lôi thôi, sống trong căn nhà cũ kỹ, trong nhà không có dấu vết sinh hoạt của "mẹ" và "con gái". Gã dường như không có cuộc sống cá nhân, thế giới nghèo nàn đến mức có thể nhìn thấu ngay.
Vậy những sự kiện kỳ lạ này có liên quan gì đến gã?
Trong lòng Dương Tri Trừng hiện lên một suy đoán hoang đường nhưng hợp lý.
Chuyện này có thật không?
Cậu không dám vội vàng kết luận, chỉ có thể thoát khỏi trình duyệt, cố gắng mở phần mềm chat bị đơ hết lần này đến lần khác.
Không biết thử bao nhiêu lần, cuối cùng nó cũng hiện ra một cách chậm chạp.
Trong căn nhà ma, đương nhiên không có mạng. Tài khoản của gã đàn ông đang offline, nhưng vẫn có thể xem được lịch sử trò chuyện trước đó.
Tin nhắn được ghim trên cùng là cuộc trò chuyện giữa hắn ta và một người được lưu là "anh họ".
Dương Tri Trừng nhấp vào, cố gắng kéo lên trên cùng.
Anh họ: [Em dọn vào thật rồi à?]
Quách: [Rồi, sao thế?]
Anh họ: [Gan em to thật đấy, không nghe nói căn nhà ở cư xá Xuân Uyển này rất tà à?]
Quách: [Tà gì mà tà.]
Anh họ: [Em chưa nghe bao giờ à?]
Quách: [Chẳng phải hồi bà nội ở đây chỉ thấy nó âm u thôi à, anh tin lời bà làm gì?]
Anh họ: [Thôi đi, đâu chỉ đơn giản vậy.]
Anh họ: [Ông cố ấy, em còn nhớ không?]
Quách: [Không nhớ.]
Anh họ: [Không nhớ cũng được, hồi trẻ ông cố ở cái nhà này một thời gian.]
Anh họ: [Được mấy tháng thì chạy mất. Người gầy rộc đi, còn dặn cả nhà đừng ai ở, cũng đừng bán. Cái nhà này tà lắm, ở là chết người đấy!]
Anh họ: [Ông cố mất sớm, có hơn ba mươi tuổi. Khéo là tại cái nhà này đấy!]
Quách: [Phiền chết đi được, không lẽ bắt em ra gầm cầu ở?]
Quách: [Có ma thì sao, tới thì tới, em sợ gì!]
Quách: [Đã nghèo rớt mồng tơi rồi còn sợ ma, đúng là lo bò trắng răng!]
Đây hóa ra là một căn nhà ma gia truyền?
Nhưng cậu chưa từng nghe đến những lời đồn kiểu này.
Dương Tri Trừng đọc và hiểu sơ qua tình hình ban đầu rồi tiếp tục kéo xuống.
Anh họ: [Thôi em đừng đến đấy, anh là anh họ em, anh hại em làm gì?]
Quách: [Anh ơi, anh đừng lo cho em nữa, không có chỗ ở thì em chết cóng mất. Đông đến nơi rồi, anh muốn trơ mắt nhìn em không có chỗ ở à?]
Quách: [Hay là anh cho em đến nhà anh ở?]
Anh họ: [... Bố mẹ vợ anh cũng không có chỗ ở, cả nhà năm sáu người chen chúc trong một nhà rồi, không chứa thêm ai được nữa.]
Quách: [Thế thì thôi đi! Anh đừng lo chuyện bao đồng nữa!]
Phía sau là những lời khuyên nhủ của người anh họ. Nhưng gã đàn ông này không nghe, nhất quyết dọn đến ở.
Và hai ngày sau...
Gã đàn ông này bất chấp lời khuyên, mang máy tính đến căn nhà ở khu Xuân Uyển.
Sau khi dọn đến, lịch sử trò chuyện của họ trống một khoảng thời gian dài. Sau đó, người anh họ chủ động nhắn tin.
Anh họ: [Hôm nào gặp nhau nhé?]
Quách: [Dạo này em bận, con gái em bị sốt ở nhà, không đi đâu được.]
Anh họ: [?????]
Anh họ: [Em lấy vợ khi nào thế?]
Quách: [Anh hỏi gì lạ vậy?]
Quách: [Em lấy vợ bao năm rồi mà anh không biết à?]
Anh họ: [Bao năm rồi????]
Anh họ: [Em điên à???]
Anh họ: [Năm ngoái em vừa chia tay người yêu, sao mà lấy vợ bao năm được?!]
Quách: [Cái gì?]
Anh họ: [Trời ơi là trời...]
Anh họ: [Không lẽ em gặp ma thật rồi!!!!]