Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gặp Lại Bạn Trai Lệ Quỷ, Tôi Lại Bị Tặng Kèm Luôn Khả Năng Hút Quỷ

Chương 21: Cư Xá Xuân Uyển (5)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sương mù xám bao phủ lấy tầm nhìn của Dương Tri Trừng, sau một thoáng hoảng hốt ngắn ngủi, dưới chân truyền đến cảm giác cứng rắn.

Cậu đang đứng trong một hành lang mờ tối.

Dường như tất cả hành lang của khu nhà cũ đều như vậy.

Trên bức tường loang lổ vết xám là những mẩu quảng cáo nhỏ dán chồng chất lên nhau, số điện thoại chi chít rối mắt.

Xi măng xám trên cầu thang đã có dấu hiệu nứt vỡ, lan can sắt rỉ sét chực chờ đổ sập chống đỡ cho tay vịn gỗ đã bị ăn mòn quá nửa.

Dương Tri Trừng quay đầu lại, nhìn thấy bên ngoài cửa chống trộm dưới lầu đã bị sương mù xám trắng lấp kín.

Đây là tòa nhà số 4 sao?

Cậu bình phục hơi thở, nhìn xung quanh một lượt, không thấy bóng dáng Tống Ninh Quân, cũng không có ông lão đeo băng đỏ ở ủy ban khu phố kia.

Chỉ còn lại một mình cậu, lẻ loi đứng giữa hành lang âm u ẩm ướt.

Có thật là do cậu đã ký tên mình?

Không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Dù hành lang cũ kỹ có vẻ ngoài bình thường, Dương Tri Trừng vẫn cảm thấy một luồng hơi lạnh quỷ dị đang bò dọc sống lưng lên não.

Cậu liếʍ môi, chậm rãi trấn định lại.

Dù thế nào đi nữa... cậu vẫn phải vào phòng Tống Quan Nam xem sao.

Gầm cầu thang tầng một chất đống không ít đồ đạc lặt vặt, phủ một lớp bụi dày. Dương Tri Trừng nhìn thoáng qua, không hiểu sao cảm thấy có thứ gì đó đang động đậy bên trong, lập tức thu mắt, nhanh chân rời đi.

Bước lên hai ba bậc thang, cậu thấy ngay hai căn hộ 101 và 102.

Cửa hai nhà đều đóng chặt. Cửa chống trộm giống nhau từ kiểu dáng đến màu sắc, khe cửa cắm một nhành ngải khô, lá ngải chìa ra từ khe cửa như đang nhe răng trợn mắt.

Một bên lá ngải bên trái, một bên lá ngải bên phải.

Cứ như đang soi gương.

Dương Tri Trừng theo bản năng cảm thấy khó chịu với sự đối xứng này. Cậu tránh xa hai cánh cửa kia, men theo tay vịn cầu thang bước nhanh lên lầu.

Khi đi qua khúc quanh cầu thang, cậu quay đầu lại, thấy trên cánh cửa gỗ phía trong một cánh cửa chống trộm có một dấu tay máu đỏ tươi.

Máu tươi chưa khô chảy xuống từ đầu ngón tay, Dương Tri Trừng lạnh sống lưng, bước nhanh hơn, vội vã lên tầng hai.

Vòng qua cầu thang, phòng 201 và 202 hiện ra trước mắt.

Tầng hai vẫn mang dáng vẻ của một khu dân cư bình thường. Cửa phòng 201 đóng chặt, trên cửa chống trộm màu xanh đậm loang lổ những vết chất lỏng sẫm màu. Còn phòng 202 chỉ có một cánh cửa gỗ trơ trụi, trên cửa có hai vết dài hơi sâu, thoạt nhìn như bị dao chém.

Nơi này xem ra cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì.

Dương Tri Trừng định bụng chuồn lẹ khỏi tầng hai như vừa nãy, nhưng còn chưa kịp bước thì vạt áo bỗng bị giật giật.

Cái gì thế?!

Dương Tri Trừng lập tức căng thẳng toàn thân. Cậu giật mình quay đầu lại, chỉ thấy một mái tóc đen nhánh.

"Anh ơi."

Một giọng nói nhỏ xíu khàn khàn vang lên.

Tim Dương Tri Trừng như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Cậu chậm rãi cúi đầu, thấy một bé gái xa lạ đang nắm chặt vạt áo mình.

"Anh ơi, anh có thể giúp em tìm mẹ được không?"

Cô bé khẽ nói: "Em không tìm thấy mẹ đâu hết."

Tóc cô bé ngắn ngủn, nham nhở như chó gặm, để lộ đôi tai đã bị cước, cùng đôi mắt to đến kỳ dị. Dương Tri Trừng thấy, móng tay trên bàn tay cô bé chìa ra có màu xanh đen quỷ dị, như thể bị dập nát bầm tím.

Nhưng cánh tay cô bé lại gầy guộc khẳng khiu, trơ cả xương khớp, trông thật đáng thương.

"Anh ơi, giúp em tìm mẹ nhé."

Thấy Dương Tri Trừng không đáp lời, cô bé ngẩng đầu nhìn thẳng vào cậu, chậm rãi lặp lại:

"Mẹ ở nhà, mẹ ở nhà mà, nhưng em không tìm thấy mẹ."

Dương Tri Trừng thử giật ống tay áo. Nhưng cô bé nắm rất chặt, cậu không tài nào rút tay ra được.

"Giúp em đi mà anh." Cô bé lí nhí, giọng rất khẽ nhưng lại mang theo một vẻ rợn người: "Giúp em đi, được không anh?"

"Anh nhất định phải giúp em đó, được không?"

Két ——

Đúng lúc này, cánh cửa phòng 202 phát ra một tiếng động khó nghe, đột ngột khiến Dương Tri Trừng giật mình.

Tim đập thình thịch, cậu quay đầu nhìn lại, cửa gỗ đã hé ra một khe, để lộ căn phòng tối đen như mực bên trong.

Bóng tối trong phòng khiến người ta có chút rụt rè.

Rõ ràng, nếu không giúp cô bé thì có lẽ cậu sẽ không thể rời đi được.

Dương Tri Trừng cân nhắc một chút, đành phải chấp nhận nhiệm vụ bất đắc dĩ này.

"... Được rồi." Cậu chậm rãi nói: "Tìm mẹ em thế nào?"

"Cảm ơn anh." Mặt cô bé không lộ cảm xúc gì, chỉ là đôi mắt dường như càng thêm đen láy.

Cô bé xoay người, đi về phía phòng 202. Dương Tri Trừng bỗng loạng choạng, một lực kéo kỳ dị truyền đến, cậu bất giác bước theo sau cô bé, nhìn cô bé đẩy cánh cửa gỗ phòng 202.

"Ba ơi." Cô bé nói vọng vào bóng tối trong phòng: ‘‘Con về rồi."

Khoảnh khắc cô bé mở cửa, một mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi cồn rẻ tiền, khiến Dương Tri Trừng không khỏi nhăn mặt.

Thối quá, thật sự quá thối.

Cả đời cậu chưa từng ngửi thấy mùi nào khó chịu đến vậy, nhất thời có chút khó thở. Một lúc sau hoàn hồn, cậu phát hiện cô bé đã tự nhiên bước vào trong nhà.

"Anh ơi, mau vào đi." Cô bé quay đầu lại, nói với Dương Tri Trừng.

Dương Tri Trừng đành phải đi theo.

Bố cục căn nhà này khiến người ta cảm thấy không thoải mái ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Phòng khách không có cửa sổ, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ các phòng xung quanh. Đối diện cửa chính là một chiếc gương, phản chiếu mờ ảo bóng dáng Dương Tri Trừng và cô bé. Bên cạnh tấm gương là một chiếc ghế sofa cũ kỹ. Sofa kiểu vải bố đã sờn, màu rất tối, dưới ánh sáng yếu ớt chỉ có thể lờ mờ nhận ra những họa tiết hoa văn màu đỏ thẫm.

Một người đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ nát đó.

Gã có thân hình to lớn, ngồi xuống khiến chiếc sofa lún xuống một chút. Tóc gã rất dài, che khuất cả khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu giữa mái tóc rậm rạp và chiếc mũi đỏ tía.

Quần áo bẩn đến mức không nhìn ra màu sắc, lộn xộn khoác lên người. Thấy hai người bước vào, đôi mắt đỏ ngầu của gã lờ đờ đảo một vòng.

"Ai đấy?" Giọng gã khàn đặc khó nghe: ‘‘Ai đấy?"

"Ba ơi, là bạn của con." Cô bé đứng lặng lẽ ở cửa, nói: ‘‘Bạn con quen, bạn đến chơi với con."

"Ba" im lặng một lúc.

"Đừng làm phiền tao." Gã nói: ‘‘Ai làm phiền tao, tao gϊếŧ!"

Nửa câu sau gã nói với giọng khàn đặc, hung tợn, đầy vẻ đe dọa. Dương Tri Trừng nhìn chằm chằm gã, không nói gì.

Cô bé đứng bên cạnh gã, trong gương, Dương Tri Trừng thấy ánh mắt cô bé luôn hướng về phía mình.

"Anh ơi, mẹ em ở ngay đây." Cô bé khẽ nói: ‘‘Mẹ ở đây, mẹ phải ở đây chứ."

"Giúp em tìm mẹ đi, được không anh?"

Dương Tri Trừng nhìn đôi mắt bình tĩnh của cô bé, nuốt một ngụm nước bọt, đành gật đầu.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, cậu đã quen với hoàn cảnh quỷ dị này.

Dù vẫn còn sợ hãi, cậu vẫn cố kiềm sự thôi thúc muốn bỏ chạy, cẩn thận tìm kiếm trong căn phòng nồng nặc mùi hôi thối.

Trước mặt người đàn ông là một chiếc bàn trà nhỏ.

Trên bàn bày la liệt đồ đạc - một chiếc điện thoại Nokia đời cũ, hai ba gói thuốc lá đã bóc dở, một cái gạt tàn đầy mẩu thuốc lá và tro, cùng vài chai rượu ngả nghiêng.

Dương Tri Trừng muốn xem những gì trong chiếc điện thoại, nhưng vừa liếc mắt tới, người đàn ông đã cảnh giác trừng mắt nhìn cậu.

Như một lời cảnh cáo.

Dương Tri Trừng đành bỏ cuộc.

Cậu rón rén bước về phía căn phòng bên cạnh, có vẻ là phòng ngủ.

May mà, người đàn ông không để ý đến hành động của cậu. Chỉ cần không xâm phạm lãnh địa của gã, gã sẵn lòng giữ thái độ hòa bình với Dương Tri Trừng.

Cửa phòng ngủ mở toang, Dương Tri Trừng cẩn thận bước vào.

Nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên, cậu đã kinh hoàng.

Toàn bộ phòng ngủ là một hiện trường vụ án mạng không thể rõ ràng hơn. Chiếc giường gỗ ở chính giữa phòng trơ ra những vết đinh và thanh gỗ thô ráp, mọi khe hở đều thấm đẫm máu khô. Máu đặc quánh chảy xuống từ giữa các tấm ván, đông lại trên nền gạch men xám nhạt. Những thứ không rõ là da thịt hay vải vóc dính trên những thanh gỗ nhọn, từng mảng, từng mảng.

Đầu ngón tay Dương Tri Trừng giật giật, nhưng vẫn bước tới.

Từ trên tường đến mặt giường, máu bắn tung tóe khắp nơi. Dương Tri Trừng im lặng quan sát, đại khái hiểu ra, đây có lẽ là một hiện trường phân xác.

"Ba" đã gϊếŧ "mẹ", sau đó phân thây chị ta, máu mới có thể vương vãi khắp nơi như vậy.

"Mẹ" của cô bé... có lẽ đã không còn nguyên vẹn.

Dương Tri Trừng tìm kiếm khắp phòng.

Đồ đạc trong phòng trông không giống đồ của hai mươi năm trước, mà có vẻ cũ kỹ hơn nhiều. Nhưng giống như chiếc giường trơ trụi, chiếc tủ đen chực chờ đổ sập cũng trống rỗng.

Cậu không tin, lục lọi khắp nơi, cuối cùng ở dưới đáy tủ gỗ, cậu tìm thấy một chuỗi tràng hạt gỗ đàn hương giấu trong khe hở.

Chuỗi hạt đã xỉn màu, đen kịt, trông cũ kỹ như bị hun khói. Dương Tri Trừng vừa cầm lên thì dây xâu hạt đã đứt phựt một tiếng.

Hạt châu lăn lóc trên mặt đất, một hạt còn va vào chân cô bé đang lẽo đẽo theo sau cậu.

Cô bé nhìn cậu, không nói gì. Ngoài phòng khách vọng vào tiếng gầm gừ của người đàn ông: "Chúng mày đang làm cái gì đấy?! Ồn ào chết đi được!"

"Ba ơi." Cô bé nói: ‘‘Chúng con không ồn nữa đâu."

Giọng người đàn ông đột ngột im bặt.

Dương Tri Trừng lại lục soát khắp nơi. Trong căn phòng này, ngoài vũng máu trên giường và chuỗi hạt bị đứt, không có gì đáng chú ý. Thậm chí, không có cả dấu vết sinh hoạt của con người.

Đây là một căn phòng trống.

Dương Tri Trừng nghĩ.

Nhưng tại sao "mẹ" lại chết trong căn phòng trống này?

Dương Tri Trừng suy nghĩ một lát, trong căn nhà này có tổng cộng bốn phòng. Hai phòng có vẻ là bếp và nhà vệ sinh, một phòng cậu chưa vào, phòng còn lại là căn phòng trống này.

Nếu "ba" và "mẹ" sống cùng nhau thì theo lẽ thường, căn phòng trống này phải là của cô bé?

Nhưng nó lại trống trải.

Dương Tri Trừng có chút nghi hoặc. Nhưng có lẽ tư duy của ma quỷ không thể lý giải theo lẽ thường, cậu tạm thời ghi nhớ điều này, tránh người đàn ông ở giữa phòng khách, rẽ vào bếp.

Nếu đúng là phân xác, thì dao trong bếp có lẽ sẽ có manh mối.

Giống như sự bừa bộn bên ngoài, đồ đạc trong bếp cũng vứt lung tung. Mấy con dao phay tùy tiện để trên thớt, bên cạnh ngoài chai rượu còn có mấy cái bát không biết đựng thứ gì. Bếp núc hình như ít khi được dùng đến, không có nhiều dầu mỡ, chỉ vương vãi vài vết bẩn.

Dương Tri Trừng kiểm tra từng con dao một, cuối cùng cũng tìm thấy một con dao phay có chút kỳ lạ.

Lưỡi dao bị sứt mẻ nghiêm trọng, chuôi dao gỗ có vẻ như ẩn chứa một vài vết bẩn màu tối.

Hình như là máu.

Nhìn vào mức độ sử dụng của bếp, chủ nhân của căn nhà này không thích nấu ăn.

Vậy chỉ có một khả năng.

Nó là công cụ mà "ba" dùng để phân xác "mẹ".

Không rõ vì lý do gì: ‘‘ba" đã gϊếŧ "mẹ" và dùng dao phay để phân thây. Bây giờ, chỉ cần tìm thấy tất cả các bộ phận cơ thể của "mẹ".

Đại khái mạch truyện đã được làm rõ.

Tuy mọi chuyện nghe có vẻ hợp lý, nhưng Dương Tri Trừng cầm con dao phay vẫn cảm thấy kỳ quái.

Thật sự đơn giản vậy sao?

Cậu quay đầu lại, nhìn xung quanh một lần nữa.

Khi ánh mắt dừng lại ở cửa ra vào, cậu thấy chiếc tủ giày mà ban nãy mình đã không để ý.

Nói là tủ giày, nhưng thực chất nó chỉ là một cái giá nhỏ ghép từ các hộp giày. Giá không cao, trên đó chỉ có hai đôi giày.

Hai đôi giày thể thao vừa bẩn vừa cũ, cỡ lớn.

Sau khi nhìn thấy hai đôi giày kia, Dương Tri Trừng ngẩn người.

Vài giây sau, cậu như bừng tỉnh ngộ ra nguồn gốc của cảm giác kỳ quái vừa rồi.

Cả căn nhà này, thực chất chỉ là nơi ở của một gã độc thân luộm thuộm.

Chỉ có dấu vết sinh hoạt của một người.

Ngoài "ba" ra, ‘‘mẹ" cũng giống như "con gái".

Bọn họ, dường như chưa từng tồn tại trong căn nhà này - Không để lại bất cứ thứ gì.
« Chương TrướcChương Tiếp »