Tống Ninh Quân mặt mày thâm trầm, nắm lấy tay Dương Tri Trừng rồi lùi lại một bước, quay người đi dọc theo con đường đá xanh.
"Viết một cái tên đi." Ông lão vẫn lẩm bẩm: ‘‘Viết một cái tên đi... Viết đi."
Bọn họ càng đi càng xa, giọng của ông lão cũng nhỏ dần. Vẻ mặt căng thẳng của Tống Ninh Quân cuối cùng cũng giãn ra một chút, quay đầu nhìn lại, nói: "Lão ta đi rồi."
"......Đó là cái gì?" Dương Tri Trừng há miệng.
"Là quỷ, tôi chưa từng thấy." Tống Ninh Quân không muốn nói nhiều.
"Cậu cũng thấy rồi đấy, trong khu này không có tòa nhà số 4." Anh ta lại quay về chủ đề trước đó: ‘‘Nhưng bây giờ chúng ta cần phải vào đó."
"Tòa nhà số 4 là trung tâm của khu này, Tống Quan Nam từng sống ở đó. Nhưng bây giờ..." Anh ta nhàn nhạt nói: ‘‘Chúng ta không ai có thể tìm được nó."
"Tìm không được? Vì sao? Các anh không thể cưỡng chế vào sao?" Dương Tri Trừng kinh ngạc.
"Cư xá Xuân Uyển này có chút quái dị." Tống Ninh Quân liếc nhìn Dương Tri Trừng: ‘‘Nguồn gốc của nó rất tà môn."
"Tà môn?"
"Đúng vậy." Tống Ninh Quân gật đầu: ‘‘Hai mươi mốt năm trước, khu này cũng giống như những khu khác, không có gì khác biệt."
"Nhưng bắt đầu từ một đêm nào đó của 21 năm sau, người trong khu đột nhiên bắt đầu biến mất từng người một."
"Mất tích à?" Dương Tri Trừng hỏi.
"Không." Tống Ninh Quân lắc đầu: ‘‘Là biến mất."
"Da thịt của họ, bao gồm cả sự tồn tại của con người họ, đều biến mất cùng nhau."
"Ý anh là......" Dương Tri Trừng cảm thấy có chút dựng tóc gáy: ‘‘Bọn họ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế giới này?"
"Không sai. Hơn nữa, vì tất cả mọi người đều quên sự tồn tại của họ, nên khi phát hiện ra chuyện này thì đã muộn rồi." Tống Ninh Quân mặt không biểu cảm nói.
"Lúc đó, ngoại trừ một bộ phận nhỏ cư dân của tòa nhà số 3, những người khác trong khu đã không còn nữa. Chúng tôi dùng quỷ truy tìm dấu vết, cũng chỉ có thể tìm được thông tin của vài cư dân lẻ tẻ."
"Thứ chúng tôi có thể thấy...... là câu nói cuối cùng mà họ đã nói trước khi chết."
"‘Về rồi! Chúng ta phải về rồi!’"
Giong điệu của Tống Ninh Quân không chút thay đổi, không hề cố ý bắt chước, nhưng vẫn toát ra một sự lạnh lẽo kỳ dị.
Anh ta đút tay vào túi, tiếp tục nói: "Hơn nữa, chuyện kỳ lạ nhất, thực ra lại liên quan đến tòa nhà số 4."
"Dù là từ miệng những cư dân chưa biến mất, hay từ miệng những cư dân đã biến mất, không ai quen biết người của tòa nhà số 4."
"Cứ như thể...... tòa nhà số 4 vốn dĩ không hề tồn tại trong khu này vậy."
"Tôi không rõ Tống Quan Nam đã vào tòa nhà số 4 bằng cách nào, cũng không rõ cậu đã ở đó bằng cách nào. Chẳng qua, chúng tôi đoán rằng, nơi đó nhất định có một bí mật mà tôi không biết."
Tống Ninh Quân nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng: "Bây giờ có một số thứ rất quan trọng nằm trong tay cậu, chúng tôi không thể tìm thấy ở đâu cả, chỉ có thể suy đoán...... những thứ đó ở chỗ cậu trong tòa nhà số 4."
"Vậy nên anh muốn tìm tôi?" Dương Tri Trừng nhíu mày: ‘‘Tôi có thể biết cái gì chứ?"
Cậu đại khái hiểu ra người này vòng vo lớn như vậy rốt cuộc là vì cái gì.
Là vì thông qua cậu tìm được cái tòa nhà số 4 không tồn tại kia.
Thông qua cậu...... tìm được "đồ" trong tay Tống Quan Nam.
Nhưng vì sao Tống Quan Nam không trực tiếp giao cho bọn họ, mà lại phải cất giấu đi?
Dương Tri Trừng cảm thấy không đúng. Cậu luôn cảm thấy, Tống Quan Nam không muốn những thứ đó rơi vào tay Tống Ninh Quân và những người khác.
"Tôi đối với cậu ấy mà nói cũng không có gì đặc biệt." Dương Tri Trừng nói: ‘‘Có thể là anh tìm nhầm người rồi, cậu ấy không thèm để ý đến tôi đâu."
"Tôi biết quan hệ giữa hai người." Giọng điệu của Tống Ninh Quân hơi nặng thêm.
Ánh mắt của anh ta trắng trợn, như là đang nói cho Dương Tri Trừng biết——tôi biết hai người không chỉ là bạn bè.
"Cậu với cậu từng về nhà cỗ một chuyến, đúng không?"
Anh ta nói: "Tôi thấy hai người hôn nhau."
Cái gì?
Dương Tri Trừng ngẩn người.
Cậu quả thật đã cùng Tống Quan Nam về nhà một chuyến. Ở đó gặp được bạn bè của hắn, cả dì của hắn nữa.
Sau đó, vào đêm khuya, trong rừng cây nhỏ sau nhà, Tống Quan Nam đã cúi đầu hôn cậu.
Trong rừng cây tĩnh mịch, gió nhẹ mang theo hương thơm của bùn đất, nhưng mùi hương lành lạnh xa cách trên người Tống Quan Nam lại rõ ràng nhất.
Đó là lần cuối cùng họ hôn nhau.
"Vậy thì sao?" Dương Tri Trừng liền cười cười: ‘‘Nói ra có lẽ hơi đáng tiếc, nhưng chắc anh cũng biết, chúng tôi chia tay hai năm rồi."
"Anh xem......chúng ta đứng ở đây, chẳng phải tôi cũng bó tay hết cách giống như anh sao?"
"Viết một cái tên đi."
Dương Tri Trừng còn chưa dứt lời, giọng nói già nua lại đột ngột vang lên như hồn ma.
Hai người đồng thời khựng lại.
Tống Ninh Quân nhíu mày.
Dương Tri Trừng quay người lại, liền thấy ông lão kia không biết từ lúc nào đã đứng ngay bên cạnh hai người.
"Viết một cái tên đi......viết một cái tên đi."
Ông lão cười hiền từ.
Ông ta trông giống như một ông lão bình thường. Không có một chút kỳ dị nào, hoặc là hơi thở nào khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Nhưng đây mới là điều đáng sợ nhất.
Một khu như thế này, sao có thể có một ông lão bình thường đi lại quang minh chính đại trên đường chứ?
Nửa cánh tay của Tống Ninh Quân lại hóa thành cát lần nữa. Bụi đất đen kịt đột nhiên bay lên, bao trùm lấy ông lão.
"Viết tên......viết một......"
Âm thanh khàn khàn, lại một lần nữa biến mất không thấy. Tống Ninh Quân bước nhanh rời đi, Dương Tri Trừng vội vàng đuổi theo.
Ông lão lại bị bỏ lại phía sau một lần nữa.
"Cậu không biết cái gì sao, vậy tại sao lại đột nhiên một mình đến đây?" Lời của Tống Ninh Quân có chút gay gắt.
Anh ta thật sự muốn truy hỏi đến cùng.
Nếu không hỏi ra được đáp án, anh ta chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Không thể nói tin Tống Quan Nam đã chết với Tống Ninh Quân, vậy thì chỉ có thể tìm một lý do không chê vào đâu được, có sức thuyết phục......
Tống Ninh Quân biết bọn họ từng là người yêu.
Và bọn họ đã chia tay rồi.
Chia tay rồi, còn chạy đến tìm người yêu cũ làm gì?
Dương Tri Trừng cắn răng, dùng giọng điệu như thể mình là một kẻ cuồng yêu nói: "Tôi muốn đến tìm cậu ấy."
Cậu nhìn chằm chằm Tống Ninh Quân, giọng lớn hơn một chút: "Tôi muốn làm lại từ đầu với cậu ấy!"
"Tôi nhớ ra cậu ấy vẫn luôn ở đây, tôi muốn thử xem sao. Biết đâu, biết đâu lại gặp được cậu ấy thì sao?" Mở đầu rồi thì những lời sau đó cũng trôi chảy hơn, Dương Tri Trừng không hề giữ chút sĩ diện nào, tiếp tục nói: "Tôi thật sự rất muốn tìm được cậu ấy, nhưng cậu ấy không để ý đến tôi. Hết cách... Tôi chỉ có thể đến đây tìm cậu ấy thôi."
Cậu thở hắt ra: "Quỷ mới biết lại có chuyện này xảy ra."
"Tôi hiểu ý của cậu." Tống Ninh Quân vẫn không nhượng bộ: ‘‘Nhưng có lẽ cậu mới là cái then chốt đấy."
"Then chốt gì?" Dương Tri Trừng ngẩn người.
"Cậu chính là chiếc chìa khóa mở ra tòa nhà số 4." Tống Ninh Quân nói: ‘‘Nếu như cậu nhớ ‘’Cư xá Xuân Uyển’’ này, vậy thì cậu chính là chiếc chìa khóa đó."
... Có thật không?
Dương Tri Trừng mơ hồ có dự cảm, lại không nhịn được mà hoài nghi.
Có phải không?
Có thật không?
Cậu không nhịn được mà hy vọng một chút.
"Không phải tôi đâu." Cho dù trong lòng nghĩ thế nào, cậu vẫn lắc đầu nói: ‘‘Anh không biết tại sao lúc đó bọn tôi lại chia tay đâu. Đối với cậu ấy mà nói, tôi không quan trọng đến vậy."
"Cha mẹ cậu ta mất sớm, quan hệ với người thân cũng rất lạnh nhạt." Tống Ninh Quân lại nói: ‘‘Chỉ có cậu, từng có quan hệ thân mật với cậu ta."
"Đi dạo một vòng trong khu này rồi, cậu có cảm thấy kỳ lạ ở đâu không?"
Ánh mắt anh ta trở nên có chút sắc bén: "Nếu như không có, chúng ta lại đi xem một vòng nữa nhé."
Lẽ nào không tìm được tòa nhà số 4 thì sẽ không cho cậu đi sao?
Dương Tri Trừng lập tức hiểu ra ý của Tống Ninh Quân.
Không được mềm mỏng thì sẽ dùng biện pháp cứng rắn.
Tống Ninh Quân chắc là cảm thấy Dương Tri Trừng hiện tại không có chút năng lực tự bảo vệ nào.
Anh ta muốn ép cậu lộ ra át chủ bài.
Nhưng Dương Tri Trừng biết rõ, trên người cậu chỉ có dấu vết mà Tống Quan Nam để lại.
Nhưng Tống Quan Nam là không thể khống chế.
Dương Tri Trừng cũng không biết Tống Quan Nam rốt cuộc sẽ xuất hiện khi nào.
Chỉ là, cậu rất rõ ràng.
Tuyệt đối không thể để Tống Ninh Quân nhìn thấy Tống Quan Nam.
Cậu phải nghĩ cách rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Tống Ninh Quân ngược lại không vội, men theo con đường đá xanh, dẫn Dương Tri Trừng chậm rãi đi. Dương Tri Trừng tâm trạng bồn chồn, không ngừng suy nghĩ nên đối phó như thế nào.
Đi qua tòa nhà số 3 không lâu, cậu liền thấy được cổng lớn của cư xá Xuân Uyển.
Điều khiến cậu cảm thấy nặng nề trong lòng là, cánh cổng lớn vốn có thể nhìn rõ dòng xe cộ bên ngoài, giờ đã bị bao phủ bởi một tầng sương mù quỷ dị.
Sương mù khiến cho tất cả cảnh tượng bên ngoài trở nên mờ ảo và xa xôi, cũng khiến Dương Tri Trừng hiểu ra, có lẽ cậu không thể rời khỏi đây bằng cổng lớn được nữa rồi.
Phải làm sao đây?
Ngay khi cậu đang điên cuồng suy nghĩ, thì giọng nói kia lại vang lên.
"Ghi tên đi."
Giọng nói quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc.
Sao nó vẫn còn ở đây?
Dương Tri Trừng cuối cùng cũng cảm thấy một trận kinh hoàng đáng sợ.
Tống Ninh Quân vẫn còn ở đây, vì sao nó vẫn có thể hết lần này đến lần khác tiến đến, hết lần này đến lần khác...
Muốn bọn họ ký tên?
Dương Tri Trừng nhìn về phía Tống Ninh Quân, thấy sắc mặt anh ta càng thêm âm trầm nặng nề.
Ông lão vẫn cầm cuốn sổ đã ố vàng, tay cầm một cây bút bi vỏ màu nâu.
"Ghi đi, ghi đi." Ông ta cười híp mắt: ‘‘Bút ở đây, ghi đi."
"Chúng ta..." Dương Tri Trừng hoang mang.
"Ghi đi." Vẻ mặt Tống Ninh Quân hơi thay đổi, rồi nói: ‘‘Ghi một cái tên giả, dụ ông ta ra tay, rồi nghĩ cách đối phó. Không thể mang thứ này ra ngoài được."
Anh ta nói xong, liền nhanh tay lấy cuốn sổ, vung bút ký một cái tên.
Sau đó anh ta nhét cuốn sổ cho Dương Tri Trừng. Dương Tri Trừng vừa nhận lấy cuốn sổ, đột nhiên ngẩn người.
Trên trang giấy ố vàng, đã ký mấy cái tên quen thuộc.
Tống Quan Nam.
Tống Quan Nam.
Vẫn là Tống Quan Nam.
Chữ viết của người này, cho dù hóa thành tro, Dương Tri Trừng cũng nhận ra.
Tên của hắn được ký từng hàng từng hàng, đếm sơ qua, đại khái có 8 cái.
Mà trên cùng của cuốn sổ, một cái tên "Trương Tam" đè lên nét chữ của "Tống Quan Nam" ở hàng đầu tiên.
Tống Ninh Quân không nhìn thấy dấu vết bên trên.
Dương Tri Trừng bỗng nhiên ý thức được chuyện này.
Chữ viết quen thuộc, cái tên quen thuộc, Tống Ninh Quân lại làm như không thấy...
Đây là manh mối mà Tống Quan Nam để lại cho cậu sao?
Dương Tri Trừng cắn răng.
Không hề do dự, cậu ghi tên mình vào dòng trống.
Khi ba chữ "Dương Tri Trừng" vừa viết xong, cậu liền đóng cuốn sổ lại, đưa cho ông lão.
Ông lão cười híp mắt nhận lấy, con ngươi đυ.c ngầu trong nếp nhăn khẽ đảo.
"Tốt, tốt." Ông ta cẩn thận cất cuốn sổ: ‘‘Đi, đi, đi theo tôi."
Bước chân ông ta lảo đảo, chậm chạp giẫm lên những viên đá xanh gập ghềnh, đi về phía cổng lớn của khu.
"Đi." Tống Ninh Quân khẽ nhúc nhích, nói.
Dương Tri Trừng cũng có ý đó. Hai người cùng theo sau ông lão, chậm rãi tiến gần đến đám sương mù mờ mịt ở cổng cư xá.
Càng đến gần, mùi vị quỷ dị mờ ảo kia càng nồng đậm.
Dương Tri Trừng không khỏi có chút lo lắng trong lòng.
"Đi theo tôi, đi theo tôi." Ông lão nheo mắt, lẩm bẩm lặp lại.
Ông ta cứ thế bình thường, tầm thường, phổ thông đi vào trong sương mù, thân hình biến mất không thấy.
Bước chân Tống Ninh Quân khẽ dừng lại.
"Chúng ta cũng vào thôi." Anh ta nói.
Dương Tri Trừng gật đầu.
Khi cậu tiếp xúc với sương mù, bên trong đột nhiên truyền đến một lực hút cực lớn. Gần như không thể khống chế, cậu ngã về phía ngoài cổng.
Một mùi hương như nến cháy xộc vào mũi, cậu đột ngột quay đầu lại.
Mà cảnh cuối cùng còn lại trong tầm mắt cậu là bóng lưng Tống Ninh Quân đang loạng choạng lùi lại phía sau.