Chương 18. Cư Xá Xuân Uyển (2)

Một cảm giác rợn người đột ngột đánh vào đầu Dương Tri Trừng.

Cậu giật mình lùi lại một bước. Không hiểu sao, giữa mùa hè nóng nực, cậu lại cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo len lỏi.

Đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen của bà cụ nọ rời đi.

Phòng đánh cờ sau lưng bà không bật đèn, chìm trong bóng tối của bốn bức tường. Hai ba chiếc máy mạt chược cáu bẩn, được bao quanh bởi những chiếc ghế nhựa màu đỏ.

Soạt soạt ——

Tiếng xào bài vọng lại, thanh thúy như tiếng gõ vào màng não.

Dương Tri Trừng không dám nhìn nữa, vội vã bước nhanh hơn, vượt qua quán cờ trước cửa, đi sâu vào trong cư xá.

Càng đi vào, Dương Tri Trừng càng thấy kỳ lạ.

Mặt xi măng phủ một lớp bụi xám, nhiều viên gạch lát đủ màu bị kênh lên, vỡ vụn, giẫm lên phát ra tiếng động nặng nề.

Rõ ràng là giờ làm việc, nhưng trong cư xá lại không thấy bóng người nào. Cả khu Xuân Uyển dường như biến mất sau một đêm, chỉ còn lại những dấu vết sinh hoạt loang lổ.

Kỳ lạ, thật sự rất kỳ lạ.

Tống Quan Nam nhiều năm như vậy, lại sống ở một nơi như thế này sao?

Tòa nhà số 3 nằm ngay gần lối vào. Khi Dương Tri Trừng đi ngang qua bức tường sơn màu cam, cậu chợt thấy bóng người trong một căn phòng ở tầng một.

Ngôi nhà dân đó dường như đã được cải tạo thành một lớp học, trên khung cửa sắt rỉ sét treo tấm biển "Lớp bồi dưỡng Tiểu Yến".

Nhìn qua cửa sổ, phòng khách không rộng lắm kê đầy bàn ghế, một đám trẻ con ngồi ngay ngắn sau bàn.

Chúng mặc đủ loại quần áo, mắt hướng về phía tấm bảng đen đã cũ.

Dương Tri Trừng không nhìn rõ chữ trên bảng, chỉ thoáng thấy một khuông nhạc. Trên bục giảng gỗ trống trơn không có ai, chỉ có đám trẻ trong phòng.

Chắc giáo viên có việc bận?

Dương Tri Trừng không nghĩ nhiều, quay người bỏ đi.

"Trước hiên nhà có cây nho, lá xanh non mới đâm chồi..."

Nhưng cậu đi chưa được vài bước, tiếng đồng ca bỗng vang lên.

Đám trẻ trong phòng đồng loạt cất tiếng hát: "Ốc sên mang trên lưng cái vỏ nặng nề, từng bước từng bước leo lên. Trên cây có đôi chim oanh, vui vẻ cười nhạo..."

Đây là...

Đây là đang làm gì vậy?

Dương Tri Trừng ngơ ngác nhìn quanh, chợt thấy bên cạnh tấm biển đã cũ của lớp Tiểu Yến có một cái giá gỗ.

Trên giá gỗ quấn đầy dây nho, cành lá xanh mướt, vươn lên trời đầy sức sống.

"Nho còn lâu mới chín, giờ leo lên làm gì..."

Đám trẻ vẫn hát.

Dương Tri Trừng không hiểu sao bỗng thấy rờn rợn. Giọng hát của đám trẻ trong trẻo, nhưng lại mang chút gì đó máy móc, trống rỗng. Giống như những con robot bị điều khiển, phát ra âm thanh kỳ quái.

"Oanh ơi oanh đừng cười, đợi tôi leo lên là chín ngay..."

Trên mặt chúng nở nụ cười.

"Đợi tôi leo lên là chín ngay!"

Một tiếng "thịch" trầm đυ.c vang lên, đầu óc Dương Tri Trừng nhất thời trống rỗng. Giữa những cành nho xanh đậm, cậu dường như bị ảo giác.

Những quả nho còn xanh kia, dường như ẩn chứa những khuôn mặt cười quái dị.

"Trước hiên nhà có cây nho, lá xanh non mới đâm chồi. Ốc sên mang trên lưng cái vỏ nặng nề, từng bước từng bước leo lên."

"Trên cây có đôi chim oanh, vui vẻ cười nhạo." Đám trẻ trong phòng học đột nhiên lắc lư đầu, nụ cười trên khuôn mặt trẻ thơ càng thêm rạng rỡ, khóe miệng cong lên đầy vui vẻ.

Đầu của chúng lắc lư một cách máy móc và cứng nhắc: "Nho còn lâu mới chín, giờ leo lên làm gì."

Giọng trẻ con the thé, quỷ dị xuyên thủng đại não.

Dương Tri Trừng càng nghe, khuôn mặt người đáng sợ trên dây nho trước mắt càng trở nên rõ ràng.

Bài hát này, không được nghe bài hát này!

Nhận ra điều đó, Dương Tri Trừng nhanh chóng lấy tai nghe trong túi ra, run rẩy bật nhạc hết cỡ.

Âm lượng bùng nổ ngay lập tức át đi tiếng hát của đám trẻ. Dương Tri Trừng bịt tai vì tiếng nhạc chói tai, đột nhiên cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo thấu xương.

Cậu giật mình ngẩng đầu, chỉ thấy đám trẻ đã đồng loạt quay đầu, hơn hai mươi đôi mắt nhìn chằm chằm vào cậu.

Đó là một hành động trái tự nhiên. Rõ ràng nửa thân trên không hề động đậy, nhưng cổ lại vặn một góc gần như không thể, những con ngươi đen láy như hạt nho cùng hướng về Dương Tri Trừng ngoài cửa sổ.

"Oanh ơi oanh đừng cười." Môi chúng mấp máy.

Dương Tri Trừng không nghe thấy gì, nhưng chúng vẫn tiếp tục hát: "Đợi tôi leo lên là..."

Âm thanh nhỏ xíu xuyên qua tiếng nhạc đinh tai nhức óc, len lỏi vào đại não.

"Đợi tôi leo lên là chín ngay."

"Đợi tôi leo lên là..."

"Chín rồi!"

Ba chữ cuối cùng như tiếng thét chói tai, át cả tiếng nhạc trong tai nghe.

Đầu óc Dương Tri Trừng ong ong, những cành nho xanh đậm không ngừng chui vào đầu cậu.

Nho còn lâu mới chín...

Còn lâu lắm...

Nho chín rồi...

Nho...

Có lẽ nào, mình nên ở trên dây nho?

Đầu mình là quả nho, tay chân mình là dây nho xanh mướt.

Đầu mình nên đặt trên dây nho.

Không, mình không phải nho.

Nho chưa chín.

Mình phải trở thành quả nho chín mọng.

Giữa tiếng hát trong trẻo của đám trẻ, Dương Tri Trừng như người mất hồn, chậm rãi đưa tay bóp cổ mình.

Đúng lúc đó, nhạc trong tai nghe đột ngột lên cao trào. Tiếng nhạc bùng nổ đánh tan những suy nghĩ điên rồ, giúp Dương Tri Trừng tỉnh táo lại trong giây lát.

Mình không phải nho!

Mình không phải nho, sao mình có thể là nho được!

Kia là người sao? Kia là, là quỷ!

Theo bản năng sinh tồn, Dương Tri Trừng quay đầu bỏ chạy!

Nhưng tiếng hát như những con giòi bám trên người, không thể rũ bỏ. Dương Tri Trừng kinh hãi thở dốc, không khí lạnh lẽo và tiếng nhạc đinh tai nhức óc gắng gượng chống lại âm thanh kia, duy trì sự cân bằng mong manh.

Tiếng hát trẻ con không ngừng vang vọng trong đầu. Cậu bỏ lại tấm biển lớp Tiểu Yến ở phía sau, không còn nhìn thấy đôi mắt đen láy của đám trẻ nữa.

Nhưng cậu vẫn nghe thấy tiếng hát.

Không thể nghe nữa.

Không thể... Không thể...

Dương Tri Trừng mơ màng chạy đến bãi đất trống giữa tòa nhà số 2 và số 3.

Trên bãi đất trống có vài dụng cụ thể dục, lớp sơn vàng xanh đã bong tróc gần hết, để lộ phần lõi sắt đen rỉ sét.

Trong tầm nhìn chao đảo, Dương Tri Trừng dường như thấy vài bóng người.

Đây là ai?

Là người?

Hay là quỷ?

Dương Tri Trừng bất giác hoảng hốt, nhưng chợt nhận ra có gì đó thay đổi.

Tiếng hát của đám trẻ đã biến mất.

Dương Tri Trừng hơi lạnh tay chân, ngập ngừng tắt nhạc trong tai nghe.

Sau khi tiếng ồn chói tai biến mất, chỉ còn lại tiếng gió thổi và tiếng kẽo kẹt của dụng cụ thể dục.

Thật sự biến mất rồi.

Sao lại biến mất được?

Dương Tri Trừng ngẩn người.

Cậu cúi đầu, thấy cột sóng điện thoại đã biến mất, chỉ còn lại dấu nhân trơ trọi.

Nơi này không có sóng.

Rốt cuộc, nơi này là nơi quỷ quái nào?

Nỗi sợ hãi dần dâng lên. Dương Tri Trừng đứng tại chỗ, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập liên hồi.

"Chơi cùng không?"

Đột nhiên, cậu nghe thấy ai đó nói.

Tim cậu thót lại. Dương Tri Trừng ngẩng đầu, lúc này mới nhìn rõ những người trước mặt.

Họ mặc đủ loại trang phục, đủ kiểu mùa, đủ loại phong cách, lộn xộn chồng chất lên nhau.

Bà lão trên máy xoay eo mặc chiếc áo khoác bông màu mè đã cũ. Đôi tay khô gầy nắm chặt tay vịn, thân mình chậm rãi xoay tròn. Hết vòng này đến vòng khác, chiếc máy xoay eo kêu lên những tiếng cót két khó nhọc, eo bà vặn vẹo, da thịt xếp chồng lên nhau như những sợi thừng.

Một người đàn ông mặc vest lịch sự đang bước trên máy đi bộ trên không, hai chân lắc lư nhịp nhàng. Thoạt nhìn rất bình thường, nhưng Dương Tri Trừng phát hiện ra, đôi chân đi giày da bóng loáng của hắn lại bị lắp ngược!

Gót chân tựa vào phía trước bàn đạp, mũi chân lại hướng về phía sau. Đôi giày da được đánh bóng loáng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Còn có một cậu bé mặc quần đùi đen, gầy nhẳng như que củi, hai chân treo lủng lẳng trên xà đơn, đầu chúc xuống đất, mắt trợn trắng, gân xanh nổi đầy trên chân.

Dường như nhận thấy sự xuất hiện của Dương Tri Trừng, cậu bé xoay cổ, đột ngột nhìn thẳng vào mắt cậu.

Dương Tri Trừng lùi lại một bước, trơ mắt nhìn khóe miệng cậu bé nhếch lên, lộ ra hàm răng sâu mọt đen sì.

"Chơi cùng không?"

Cậu bé cười hề hề nói.

Trong đôi mắt cậu là một màu xám trắng đáng sợ, không có con ngươi.

Bà lão mặc áo hoa xoay tròn hết vòng này đến vòng khác.

"Chơi cùng không?" Bà ta máy móc lặp lại.

Người đàn ông mặc vest quay đầu lại.

"Chơi cùng không?" Giọng hắn khàn khàn, trầm đυ.c.

Cuối cùng Dương Tri Trừng cũng hiểu vì sao tiếng hát vừa rồi lại biến mất.

Thì ra, nơi này cũng có một đám quỷ!

Tống Quan Nam những năm qua đã sống ở một nơi kinh khủng như thế nào!

Không khí đặc quánh lại. Vô hình trung có một bàn tay đẩy Dương Tri Trừng, từng bước từng bước về phía đống dụng cụ thể dục cũ nát kia.

Cậu bé nhe hàm răng sâu mọt, trong miệng đầy những thứ dơ bẩn. Dù đứng ở khoảng cách xa như vậy, Dương Tri Trừng vẫn ngửi thấy mùi hôi thối kinh tởm của xác chết.

Miệng nó há càng lúc càng rộng, càng lúc càng rộng. Cái họng đen ngòm rách toạc đến cực hạn, để lộ ra những bộ phận cơ thể kỳ dị bên trong.

Không... Lại...

Cậu không nên đến đây.

Dương Tri Trừng đã bắt đầu hối hận vì sự lỗ mãng của mình. Nếu Tống Quan Nam đã giấu cậu suốt bao năm, thậm chí khiến cái tên Xuân Uyển biến mất khỏi ký ức của cậu, thì sự nguy hiểm không chỉ dừng lại ở căn phòng mà hắn ở.

Tại sao cậu lại hành động thiếu suy nghĩ như vậy, tại sao lại đột nhiên nhớ ra cái tên này?

Tại sao, ngay ngày hôm qua, cậu lại đột nhiên nhớ ra?

Vết sẹo trên xương quai xanh không biết từ lúc nào đã nóng lên.

Cảm giác nóng rát lan tỏa, như thể đang chờ thời cơ bùng nổ.

Đột nhiên, một lực nặng nề đặt lên vai cậu.

Có người túm lấy vai cậu, giữ cậu đứng im không nhúc nhích.

Cảm giác lôi kéo đáng sợ kia chợt biến mất, Dương Tri Trừng cuối cùng cũng giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, chật vật lùi về phía sau.

Cậu đâm sầm vào một người.

Một người có nhiệt độ cơ thể bình thường.

Cảm giác nóng rát nơi xương quai xanh lặng lẽ biến mất, như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

"Dương Tri Trừng." Người đó gọi tên cậu, giọng nói vô cùng quen thuộc.

Dương Tri Trừng giật mình quay đầu lại, thấy khuôn mặt của người đàn ông mặc áo khoác mà cậu đã gặp ở đồn cảnh sát: "Sao cậu lại chạy vào đây?"

Sao anh ta lại ở đây?

Lẽ nào anh ta theo dõi mình?

Vừa thoát khỏi hiểm cảnh, trong lòng Dương Tri Trừng trào dâng những con sóng dữ dội.

Nhất thời, cậu không thể đoán được ý đồ của người đàn ông này.

Thấy Dương Tri Trừng không trả lời, anh ta nói tiếp: "Tôi đi thẳng vào vấn đề."

"Tống Quan Nam có để lại gì cho cậu không?"