Chương 17. Cư Xá Xuân Uyển (1)

Ngày hôm sau, chín giờ sáng.

Người trong đồn cảnh sát bắt đầu giờ làm việc, bóng người đi lại trên hành lang, một người đàn ông trẻ tuổi ôm một chồng tài liệu, hấp tấp xông vào văn phòng của người đàn ông mặc áo khoác gió.

"Chú út." Người đàn ông trẻ tuổi sốt ruột nói: ‘‘Hai người bọn họ đi rồi!"

Người đàn ông mặc áo khoác gió ngẩng đầu, vẻ mặt bình tĩnh: "Tôi biết."

"Chú, chú biết ạ?" Người đàn ông trẻ tuổi ngẩn người: ‘‘Nhưng mà, hai người bọn họ thật sự rất kỳ lạ."

"Đỗ Ngu." Người đàn ông mặc áo khoác gió đặt bút xuống: ‘‘Cậu đã thấy kỳ lạ thì nói xem, vì sao lại kỳ lạ?"

Đỗ Ngu vội nói: "Chú à, con quỷ kia năm đó là cháu cùng chú nhốt vào bình oán. Dù nhiều năm trôi qua, trí nhớ của cháu có thể sai lệch, nhưng cháu nhớ rõ, nó tuyệt đối không hung dữ đến vậy, chú huyết của cháu đủ để bảo vệ bọn họ không tiến vào giấc mơ!"

Cậu ta dừng một chút: "Dù gần đây cháu phải dồn nhiều sức lực cho một vụ án khác, nhưng dù sao cũng chỉ mới mấy năm, sao con quỷ này lại thay đổi đến vậy?"

"Cậu cũng nghĩ ra điều này rồi." Người đàn ông mặc áo gió gật đầu. "Thực ra, còn một chuyện lạ nữa."

"Phòng học kia đã bị niêm phong nhiều năm." Đỗ Ngu nói tiếp: "Cháu đã đi hỏi, phòng học này tự dưng xuất hiện trong danh sách cho thuê từ một đêm nọ, sau đó nhanh chóng được cho mấy người này thuê."

"Mặc dù người phụ trách nói là trùng hợp, nhưng..." Đỗ Ngu nhíu mày: "Cháu luôn cảm thấy có ai đó đứng sau thúc đẩy chuyện này."

"Ừ." Người đàn ông mặc áo gió gõ tay lên bàn: ‘‘Còn một việc nữa, xảy ra tối hôm qua."

"Chuyện gì vậy chú?"

"Sau khi bọn họ làm vỡ ngọc bội, tôi tiến vào giấc mơ." người đàn ông mặc áo gió nói: ‘‘Tôi cảm giác con quỷ kia yếu đi."

"Khi tôi vào, nó đã rất suy yếu, thậm chí chỉ có thể duy trì cảnh trong mơ ở phòng học. Tôi tốn chút sức, nhưng không nhiều, đã phong ấn nó trở lại bình oán."

Đỗ Ngu ngạc nhiên: "Hả? Nhưng bọn họ chỉ là sinh viên đại học bình thường mà..."

"Sinh viên bình thường?" Người đàn ông mặc áo gió đột nhiên cười.

"Không, không phải sao ạ?" Đỗ Ngu gãi đầu.

"Cậu có ấn tượng với Dương Tri Trừng không?" Người đàn ông mặc áo gió không trả lời thẳng, chỉ hỏi.

"Cháu thấy hơi quen, nhưng không nhớ rõ..." Đỗ Ngu nhíu mày.

"Cậu ta và người kia có quan hệ đặc biệt đấy." Người đàn ông mặc áo gió nói.

"Cái tên khiến gia tộc phải đau đầu nhức óc ấy."

Đỗ Ngu trợn tròn mắt: "... Anh ta? Tống Quan..."

Người đàn ông mặc áo gió liếc nhìn, cậu ta lập tức im lặng.

"Đừng nhắc tên cậu ta ở đây." Người đàn ông mặc áo gió nói.

"Vâng." Đỗ Ngu vội gật đầu.

"Tôi đã cho người theo dõi cậu ta." Người đàn ông mặc áo gió nói tiếp: ‘‘Không thể dễ dàng để cậu ta rời đi như vậy, phải tìm ra manh mối về người kia từ chỗ cậu ta."

"Quỷ sẽ không tự dưng thay đổi... Có lẽ cậu ta đã để lại thứ gì đó cho Dương Tri Trừng."

"Cháu hiểu rồi, chú." Đỗ Ngu vội gật đầu: "Cháu sẽ chú ý."

Người đàn ông mặc áo khoác gió định nói thêm thì có tiếng gõ cửa.

"Tống tiên sinh." Một cảnh sát nói vọng vào: "Có tình huống mới."

"Mời vào." Người đàn ông mặc áo gió nói.

Cảnh sát đẩy cửa bước vào, nói với người đàn ông mặc áo khoác: "Tống tiên sinh, chúng tôi phát hiện cậu ta về ký túc xá trường trước, sau đó rời trường, đi về hướng khu Giang Đông."

"Mục tiêu của cậu ta là một cư xá tên Xuân Uyển ở khu Giang Đông." Viên cảnh sát ngập ngừng, nhíu mày: "Người theo dõi xác nhận đúng là cái tên này, nhưng... trên bản đồ không có cư xá nào như vậy."

Nghe đến "Cư xá Xuân Uyển", sắc mặt người đàn ông mặc áo gió đột nhiên thay đổi.

"Cái gì?" Giọng anh ta lớn hơn: "Cậu ta vào bằng cách nào? Người của chúng ta có vào cùng không?"

"Không." Cảnh sát lắc đầu: "Người của chúng ta thấy cậu ta đi vào cổng cư xá, nhưng không hiểu sao lại không tìm được đường vào nữa."

Người đàn ông mặc áo gió đứng phắt dậy.

"Chỗ này giao lại cho cậu." Lần đầu tiên anh ta lộ vẻ kích động như vậy, quay sang nói với Đỗ Ngu: "Tôi phải đi ngay lập tức!"

Đỗ Ngu cũng nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc: "Vâng, chú cứ yên tâm, cháu sẽ xử lý ổn thỏa."

Người đàn ông mặc áo gió vội vã bước ra, đến cửa thì đột nhiên quay lại.

"Chuyện của cậu ta, tạm thời đừng nói cho người trong gia tộc biết." Anh ta dặn dò Đỗ Ngu: "Không được tiết lộ bất cứ thông tin chi tiết nào, nhớ kỹ đấy."

"Cháu nhớ rồi ạ." Đỗ Ngu gật đầu.

Cậu ta do dự một chút, định hỏi lý do, nhưng rồi lại thôi.

Người đàn ông mặc áo gió dứt khoát đóng cửa văn phòng.

Chẳng mấy chốc, anh ta biến mất khỏi đồn cảnh sát.

...

Vừa được phép rời khỏi đồn cảnh sát, Dương Tri Trừng liền bắt xe ngay lập tức, sau khi tạm biệt Từ Gia Nhiên, cậu về ký túc xá tắm rửa.

Bạn cùng phòng đều không có ở đó, có lẽ bận việc gì đó. Cậu nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi bắt tàu điện ngầm, trở về nơi mình đã sống nhiều năm.

Đã lâu rồi cậu không về nhà.

Dù học ở thành phố này, số lần Dương Tri Trừng về nhà vẫn rất ít.

Lần gần nhất là vào dịp Tết, cậu và em trai Dương Tri Vũ đã có vài lời không vui vào đêm giao thừa, sau đó thì chiến tranh lạnh đến tận bây giờ.

Dương Tri Trừng vẫn nhớ đường về nhà. Con đường dưới sự bào mòn của thời gian đã trở nên cũ kỹ, những vết tích thời gian loang lổ khắc trên những viên gạch xanh, biến chúng thành màu xám xịt.

Dương Tri Trừng không nhớ rõ những cửa hàng nhỏ ven đường, chỉ có ấn tượng về một vài nơi mà cậu và Tống Quan Nam từng đến.

Nhưng hình như nhiều cửa hàng đã đóng cửa rồi.

Cậu cũng không có tâm trạng nhớ lại quá khứ, mà đi thẳng đến cư xá Xuân Uyển.

Chẳng mấy chốc, giữa những tòa nhà cũ kỹ, Dương Tri Trừng nhìn thấy tấm biển quen thuộc của cư xá.

So với thời trung học, vết rỉ trên khung sắt đỡ tấm biển dường như còn dày hơn. Tên cư xá màu vàng được gắn trên đỉnh, màu sắc đã bong tróc. Trong đó, chữ "Uyển" bị rủ xuống, khiến nó trông giống chữ "Oán" hơn.

Dù là ban ngày, những tòa nhà xung quanh không cao lắm vẫn khiến tấm biển chìm trong bóng tối. Bản thân cái bóng của tấm biển lại ẩn trong bóng tối đó, như thể nó đột ngột xuất hiện trên con phố này.

Năm đó, bọn họ thường đi ngang qua đây, đáng lẽ phải có chút ấn tượng về cư xá Xuân Uyển chứ. Nhưng như thể một nút công tắc đã được bật lên, Dương Tri Trừng cảm thấy nó vốn nên ở đó.

Nhìn chữ "Uyển" giống chữ "Oán", Dương Tri Trừng bất giác cảm thấy hoảng sợ.

Có nên vào không?

Có thật sự nên... vào không?

Cậu khựng lại.

Khi đến đây, cậu chỉ dựa vào một niềm tin chợt lóe lên.

Nếu người khác biết cậu đến đây vì người yêu cũ đã chết, chắc ccậu ta họ sẽ khinh bỉ cậu là "Đồ cuồng yêu."

Nhưng...

Dương Tri Trừng không muốn suy nghĩ thêm nữa, nếu không cậu sẽ phải thừa nhận những điều đáng xấu hổ.

Cậu cắn răng, hạ quyết tâm, gạt bỏ mọi cảm giác sợ hãi, bước về phía cư xá Xuân Uyển.

Cổng cư xá là một con đường xi măng màu xám. Dương Tri Trừng bước lên, nhưng không cảm thấy cứng rắn, mà có cảm giác mềm mại như thể xi măng chưa khô hẳn.

Nửa dưới của các tòa nhà là màu cam, nửa trên là màu trắng xám bẩn thỉu. Một tiếng còi xe chói tai vang lên trên phố, Dương Tri Trừng bước nhanh hơn, đi qua cổng.

Đột nhiên, vết sẹo ở xương quai xanh nóng lên.

Cậu hơi choáng váng, khi tỉnh lại thì đã đứng giữa con đường xi măng.

Trời âm u.

Những tòa nhà dân cư màu cam chói mắt hiện ra ở phía xa. Trên các song sắt của cửa sổ nhiều nhà có đủ thứ đồ dùng sinh hoạt, từ xoong nồi đến cây cối xanh tươi.

Trên tường có một tấm biển số nhà lớn bị rơi mất một nửa - tòa nhà số 3.

Nhìn xung quanh, các tòa nhà màu cam nối tiếp nhau. Dương Tri Trừng đếm được khoảng năm tòa.

Như vậy là khá ít.

Cậu nghĩ ngợi.

Cậu nhớ Tống Quan Nam sống ở phòng 402 của tòa nhà số 4. Một địa chỉ không may mắn, nhưng cũng không đến mức xui xẻo như số 404.

Dù tòa nhà số 3 ở ngay cổng cư xá, nhưng bên cạnh lại là tòa nhà số 5. Dương Tri Trừng nhìn xung quanh, nhưng không thấy tòa nhà số 4 đâu cả.

Thật kỳ lạ.

Thời điểm này, trong cư xá lại không có nhiều người. Ở ngoài cổng có một phòng đánh cờ, mấy bà lão ngồi trên ghế mây, phe phẩy quạt mo.

Trên mặt họ có những nếp nhăn sâu hun hút, che khuất cả đôi mắt, chỉ còn lại hai chấm đen nhỏ.

Dù tụ tập với nhau, nhưng họ không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi trên ghế.

Khi Dương Tri Trừng đi ngang qua phòng đánh cờ, chiếc ghế mây của một bà lão đột nhiên phát ra một tiếng "cọt kẹt" chói tai.

Âm thanh vang lên trong không gian yên tĩnh của cư xá Xuân Uyển. Dương Tri Trừng theo bản năng quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt đen láy của bà lão.

Bà lão há miệng, để lộ hàm răng chỉ còn lại một vài chiếc ố vàng.

"A..." Bà ta phát ra một âm thanh khàn khàn.

Chưa kịp để Dương Tri Trừng phản ứng, bà ta đã chậm rãi lặp lại: "Đi đi... Đi đi đi đi."

"A... A."