Chương 16: Phòng Học (16)

"......Hả?"

Dương Tri Trừng ngớ người một chút: "Tôi và bọn họ... Tôi không có."

Tống Quan Nam có vẻ bất lực thở dài.

Hắn hoàn toàn không tin lời Dương Tri Trừng, nói: "Thôi vậy."

"Không phải, thật sự không có mà." Dương Tri Trừng thấy Tống Quan Nam như vậy, vội giải thích: "Tôi không quen bọn họ, cậu cũng chưa từng thấy bọn họ tôii tìm tôi mà."

Tống Quan Nam không trả lời, chỉ cụp mắt xuống.

"Haizz, tôi cũng không có kết bạn với cậu ta." Dương Tri Trừng định lấy điện thoại từ trong túi ra, nhưng đột nhiên nhớ ra là tiết thể dục, điện thoại cậu để lại trong lớp.

Chết tiệt.

Cậu có chút buồn bực.

Tống Quan Nam xoay người, đứng trước cửa sắt của phòng dụng cụ, không nói một lời.

Ánh sáng mờ nhạt của ngày âm u chiếu xuống, Dương Tri Trừng nheo mắt lại, nhìn thấy vết rỉ sét loang lổ trên giá sắt, trong lòng bùng lên một ngọn lửa vô danh.

Tống Quan Nam cho rằng, cậu thông đồng với đám lưu manh kia?

Nhưng cậu rõ ràng không có!

Cậu và Tống Quan Nam đều là người bị hại.

Dương Tri Trừng ghét nhất là cảm giác bị hiểu lầm, lập tức có chút muốn đối đầu với Tống Quan Nam, nhất định phải tự chứng minh sự trong sạch.

Cậu không hề thông đồng với đám người kia, thậm chí ngay cả chuyện này cũng mới biết đến.

Vậy thì việc bọn họ bị khóa lại, chỉ là do nhất thời nổi hứng.

Đây là trường công lập, không đến mức có nhiều chuyện bao che cho người có quan hệ như vậy. Chìa khóa phòng dụng cụ chắc chắn ở trong tay giáo viên thể dục, thời gian ngắn như vậy, tên côn đồ kia cũng không có bản lĩnh trộm đồ.

Vậy nên...

Cánh cửa này, thật sự đã khóa lại hoàn toàn rồi sao?

Nghĩ đến đây, Dương Tri Trừng nhanh chóng bước qua Tống Quan Nam, vội vàng đến mức đυ.ng vào vai hắn.

Một tiếng "Bịch" trầm đυ.c vang lên. Tống Quan Nam ngẩng đầu, cuối cùng nhìn thẳng vào Dương Tri Trừng.

"Tôi không làm chuyện thất đức thông đồng với bọn họ để hãm hại cậu đâu." Dương Tri Trừng quay đầu, giọng điệu cứng ngắc nói.

Cậu thấy rõ ràng Tống Quan Nam khựng lại một chút.

Nhưng cậu cũng không muốn quan tâm đến dao động trong lòng hắn nữa, chỉ đưa tay nắm lấy song sắt, lắc mạnh.

Tiếng kim loại va chạm đặc biệt chói tai, Tống Quan Nam dường như không thể kiềm chế được sự nghi hoặc: "Cậu rốt cuộc đang làm gì vậy?"

"Đừng quan tâm!" Dương Tri Trừng bực bội, lại đá mạnh một cước vào cửa.

Ngay sau tiếng động lớn gần như làm rung chuyển phòng chứa đồ, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng "Rầm rầm" giòn tan, như tiếng xích sắt trượt xuống.

Một cơn gió thổi qua.

Cửa "Két" một tiếng mở ra, để lộ ra sân vận động ở phía xa.

Không khí trong lành tràn vào, Dương Tri Trừng cảm thấy khoan khoái.

"Tôi đã bảo không phải tôi mà." Cậu cố ra vẻ bình tĩnh nói: "Cậu ta không có chìa khóa, cũng không khóa cửa, chỉ là hù dọa chúng ta thôi."

Nói xong, Dương Tri Trừng nhấc chân định rời đi. Nhưng phía sau cậu đột nhiên truyền đến một tiếng.

"Xin lỗi." Giọng nói nhẹ nhàng của Tống Quan Nam từ phía sau vọng lại: "Nhưng... Nhưng tấm đệm còn chưa mang đi."

...A.

Tấm đệm.

Dương Tri Trừng lúng túng dừng bước.

Quên mất chuyện này rồi.

"Được rồi." Cậu quay đầu lại, khô khốc đáp: "Đi... Đi thôi. Dù sao muộn thế này, chắc chắn bị trễ giờ."

Cơn giận của Dương Tri Trừng không hề biến mất vì cánh cửa được mở ra.

Cậu không muốn để ý đến Tống Quan Nam, nói xong câu đó liền im lặng, cùng hắn mang tấm đệm đến chỗ giáo viên thể dục.

Giáo viên thể dục cũng không so đo, chỉ nói vài câu rồi cho cả hai đi.

Trong suốt cả tiết thể dục, Dương Tri Trừng không hề để ý đến Tống Quan Nam đang đứng bên cạnh mình. Sau khi tan học, cậu càng không nói một lời mà bỏ đi.

Vừa về đến lớp, lớp phó Đoàn Ninh Thiến đã vội vàng mang hai cốc trà sữa chạy tôii.

"Xin lỗi nha." Cô cười áy náy: "Cái tên điên kia gây rắc rối cho hai cậu đúng không? Hai cốc trà sữa này coi như xin lỗi, ngại quá đi."

Dương Tri Trừng nhận lấy cốc trà sữa còn đang bốc hơi lạnh, quan tâm hỏi: "Cậu ta có vẻ không bình thường lắm, cậu tính sao?"

"Ngày mai anh trai của tôi sẽ đến đánh cậu ta." Đoàn Ninh Thiến cười toe toét: "Không sao đâu, hôm nay tôi thấy ngại quá. Dạo này Tống Quan Nam không nộp bài tập, tôi đến nhắc mấy lần nên bị cậu ta hiểu lầm."

"Vậy thì tốt." Dương Tri Trừng cũng cười: "Nhớ cẩn thận đó."

Đoàn Ninh Thiến đi rồi. Dương Tri Trừng vừa cắm ống hút vào cốc trà sữa của mình, thì đột nhiên thấy một cốc trà sữa khác xuất hiện trước mặt.

...Hả?

Cậu nghi hoặc quay đầu, nhưng chỉ thấy Tống Quan Nam đang quay mặt đi.

"Xin lỗi."

Giọng Tống Quan Nam hơi nhỏ: "Cốc này cũng cho cậu."

Dương Tri Trừng sững người một chút, cơn giận trong lòng đột nhiên tan biến hơn một nửa.

"...Không sao đâu." Cậu nói: "Không có gì."

Tống Quan Nam dường như khẽ động đậy.

"Vậy thì tốt." Hắn nói.

...

Trời không chiều lòng người, buổi chiều bầu trời càng trở nên âm u hơn.

Dương Tri Trừng không có thói quen mang ô bên mình. Bố mẹ nuôi đưa em trai ra ngoài tìm lớp vẽ, cũng không ai giúp được.

Cậu chống đầu, tranh thủ thời gian nghỉ giữa tiết vật lý, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ thở dài.

Quả nhiên, khi tan học buổi tối, một cơn mưa lớn trút xuống. Không khí mùa hè nóng bức khiến cơn mưa trở nên oi ả, cả thành phố tràn ngập một mùi ẩm ướt khó chịu.

Dương Tri Trừng đã rất buồn ngủ, cậu nhìn màn mưa mịt mù, cắn răng định chạy thẳng về nhà.

Nhưng còn chưa kịp bước đi, thì vạt áo của cậu bị kéo lại.

"Tôi có mang ô."

Giọng nói của Tống Quan Nam từ phía sau truyền đến.

Dương Tri Trừng quay đầu lại, thấy hắn đang lặng lẽ nhìn mình.

"À... Tôi..." Dương Tri Trừng có chút không quen với sự quan tâm đột ngột này: "Có tiện không?"

"Tiện chứ." Tống Quan Nam nói: "Nhà tôi ở đối diện khu nhà cậu."

"Cậu biết từ khi nào?" Dương Tri Trừng không nhịn được hỏi.

"Thấy cậu rồi." Tống Quan Nam đáp ngắn gọn: "Đi thôi."

Cứ thế, Dương Tri Trừng mơ hồ đi theo Tống Quan Nam mở chiếc ô lớn, cùng nhau lao vào màn mưa.

Tống Quan Nam rất cao, chiếc ô chỉ che được một phần nhỏ. Rất nhanh, ống quần của hắn đã ướt sũng, dính chặt vào bắp chân.

Mưa lớn trút xuống, dội vào mặt ô tạo ra những âm thanh ồn ào. Tai cậu đau nhức, bỗng nhiên, Tống Quan Nam bên cạnh dường như nói gì đó.

"Cậu nói gì?"

Cậu không nghe rõ, liền lớn tiếng hỏi.

"Tôi nói." Giọng Tống Quan Nam cũng lớn hơn: "Tôi xin lỗi, hôm nay đã vội vàng kết luận, hiểu lầm cậu. Sau này sẽ không như vậy nữa."

Hắn càng nói giọng càng nhỏ. Nhưng Dương Tri Trừng cũng hiểu được, bật cười: "Được rồi, không sao đâu, cảm ơn cậu đã đưa tôi về nhà!"

Trong màn mưa mờ ảo, Dương Tri Trừng dường như thấy Tống Quan Nam khẽ cười.

"Cậu luôn ở đây sao!" Để tránh bầu không khí gượng gạo, cậu thuận miệng hỏi.

"Không phải, tôi đi học nên mới ở đây." Tống Quan Nam trả lời.

"Thuê phòng trọ à?" Dương Tri Trừng lại hỏi.

"Không phải, là nhà tôi... Chỉ là tôi ở một mình thôi." Tống Quan Nam thành thật đáp.

"Bố mẹ cậu không lo lắng khi để cậu ở một mình sao?" Dương Tri Trừng ngạc nhiên.

"Quen rồi." Tống Quan Nam chỉ nói: "Một mình cũng được."

Nghe vậy, hình ảnh Tống Quan Nam trong mắt Dương Tri Trừng bỗng trở nên đáng thương.

"Nếu cậu buồn thì có thể gọi tôi đi chơi." Cậu mỉm cười giữa những giọt mưa: "Lúc nào cũng được!"

"Được thôi." Tống Quan Nam nhanh chóng đáp lời.

Lúc này, bọn họ đã đứng trước cổng khu nhà Dương Tri Trừng. Cậu quay đầu nhìn sang, thấy bên kia đường, một cổng khu nhà ở tập thể cũ kỹ rỉ sét.

"Cư xá Xuân Uyển."

Có lẽ vì trời đã khuya, con đường dẫn vào bên trong khu tập thể có vẻ đặc biệt tối tăm. Các tòa nhà xung quanh bao bọc lấy cổng, tạo thành những mảng tối mờ ảo.

Cư xá Xuân Uyển, cư xá Xuân Uyển...

Từ khi nào mà ở đây lại có một nơi tên là cư xá Xuân Uyển vậy?

Dương Tri Trừng dường như không nhớ rõ nữa. Nhưng cậu mới chuyển đến đây cùng bố mẹ nuôi không lâu, không nhớ cũng không có gì lạ.

"Đến rồi." Lúc này, Tống Quan Nam đột nhiên nói.

Dương Tri Trừng giật mình nhận ra, cậu đã đứng trước cửa nhà mình. Đèn cầu thang đã sáng, ấm áp xua tan đi sự u ám của cơn mưa đêm.

"À... À, cảm ơn cậu." Dương Tri Trừng vội nói.

"Không có gì."

Tống Quan Nam khẽ gật đầu.

Hắn xoay người, rời đi.

Dương Tri Trừng đứng dưới nhà, nhìn theo bóng lưng hắn.

Nửa thân trên của hắn ướt sũng, quần áo sáng màu dính vào người, lộ ra màu da.

Trên tấm lưng rộng của thiếu niên, dường như có những đường hoa văn đen kịt kỳ dị đan xen. Hoa văn ôm lấy đường cong cơ bắp, như hòa vào da thịt, không thể tẩy rửa.

Tống Quan Nam cứ thế băng qua đường, bước vào bóng tối mờ ảo.

Cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.

...

Nhớ lại những chuyện đó, Dương Tri Trừng vẫn cảm thấy có chút chua xót và khó chịu.

Khi đó Tống Quan Nam luôn lạnh lùng, nhưng dường như bắt đầu có một chút gì đó đặc biệt khác với cậu. Chỉ là, hắn muốn thu lại thì thu, cũng không cho Dương Tri Trừng cơ hội đến gần nữa.

Dương Tri Trừng quấn chiếc chăn hơi ẩm trong phòng nghỉ, ngón tay vô thức sờ lên vết sẹo trên xương quai xanh.

Tại sao cậu vẫn luôn nghĩ về chuyện đó?

Tại sao?

Là vì Tống Quan Nam sao?

Hay là vì cư xá Xuân Uyển?

Đầu ngón tay như bị bỏng, trong đầu cậu như có điện giật, Dương Tri Trừng giật mình.

Cư xá Xuân Uyển... Cư xá Xuân Uyển...

Thực ra Tống Quan Nam đã sống ở khu nhà ở tập thể đó rất lâu, đến khi cả hai thi đỗ đại học, sau khi bố mẹ nuôi của Dương Tri Trừng chuyển nhà, cậu vẫn thỉnh thoảng muốn đến đó.

Nhưng kỳ lạ là, Dương Tri Trừng chưa bao giờ đến đó.

Đôi khi cậu cũng thuận miệng nói muốn đến xem, nhưng Tống Quan Nam luôn từ chối một cách cứng nhắc hoặc khéo léo.

Hơn nữa...

Nghĩ đi nghĩ lại, Dương Tri Trừng nhận ra một điều kỳ lạ hơn.

Cổng khu nhà ở tập thể nằm ngay trên đường lớn, nếu cậu muốn đến, cậu có thể đi vào xem.

Nhưng tại sao, khi chia tay, cậu lại không hề nghĩ đến việc mình có thể đến nhà Tống Quan Nam để tìm hắn?

Giống như cái tên "Cư xá Xuân Uyển", nếu không cố gắng nhớ lại, nó sẽ dễ dàng bị lãng quên trong ký ức, như thể cậu chưa từng nghe nói đến, cũng chưa từng nhìn thấy nơi đó.

Chuyện này không bình thường.

Tất cả cơn buồn ngủ tan biến trong nháy mắt, Dương Tri Trừng bật dậy.

Có lẽ cậu phải đến đó xem thử.