Mười phút trước.
Sau khi cánh cửa phòng học bất ngờ đóng sầm lại, quần áo của Trịnh Vũ Hàng bị xác máu quấn lấy.
Tử vong một lần nữa giáng xuống đầu cậu ta.
Giống như hôm qua, giống như hôm kia.
Hôm kia cậu ta không chút do dự đẩy Vương Hân Vũ về phía xác máu. Hôm qua cũng vậy, cậu ta đẩy Từ Tịnh đang cùng mình chạy trốn, về phía con xác máu Vương Hân Vũ đang đuổi tới.
Ánh mắt tuyệt vọng của họ trước khi chết như những chiếc đinh, cố gắng khắc sâu vào tim cậu ta một dấu ấn không thể xóa nhòa.
Nhưng cậu ta không quan tâm.
Không ai thấy cậu ta gϊếŧ người, không ai có bằng chứng, cậu ta chỉ muốn sống sót - chỉ cần sống sót, những chuyện khác không quan trọng.
Hiện tại, trước mặt cậu ta không có con tốt thí mạng nào, nhưng...
"Dương Tri Trừng! Ngọc bội! Ném ngọc bội đi mau!" Cậu ta hét lên: ‘‘Nhanh lên!!"
Con xác máu đầu tiên chắc chắn ở đây, chắc chắn! Nếu không gọi được cái tên mặc áo khoác kia đến, tất cả bọn họ sẽ chết ở đây mất!
Cậu ta liều mạng giãy giụa. Bọn xác máu nhào tới bám chặt lấy cậu ta, lôi cậu ta ra ngoài.
Từng khuôn mặt kinh dị không chút sức sống khiến da đầu Trịnh Vũ Hàng tê dại. Cậu ta nghiến răng, xé rách mảnh áo bị vướng, nhưng đột nhiên, trong đống xương xẩu đẫm máu, cậu ta nhìn thấy một khuôn mặt kinh hoàng.
Khuôn mặt kia vẫn còn dính da người, giờ phút này đang dính đầy máu tươi.
Nhưng cậu ta liếc mắt một cái liền nhận ra, đó là mặt của Từ Tịnh.
Từ Tịnh...
Động tác của cậu ta vô thức khựng lại.
Ngay khoảnh khắc đó, trong đôi mắt của "Từ Tịnh" chợt lóe lên một tia sáng quỷ dị, oán độc.
Cô ta bật dậy từ đống xác máu, ôm chầm lấy Trịnh Vũ Hàng!
"Bịch" một tiếng, gáy cậu ta đập mạnh xuống đất, khiến mắt cậu ta tối sầm. Ngay lúc đó, "Từ Tịnh" túm lấy cánh tay cậu ta, móng tay cắm sâu vào da thịt, lôi cậu ta vào đống xác máu!
Trịnh Vũ Hàng kêu lên một tiếng thảm thiết, điên cuồng giãy giụa.
Nhưng không hiểu vì sao, bọn xác máu không lột da cậu ta, chỉ túm lấy cậu ta, lôi về một hướng.
Đột nhiên, "Từ Tịnh" dừng lại.
Thị giác của Trịnh Vũ Hàng dần trở nên rõ ràng. Cảm giác bị đè ép biến mất, cậu ta ngồi bật dậy, phát hiện mình đang ở trong cầu thang.
Trước mặt cậu ta là một con xác máu hình dạng kỳ dị, giống như con bọ que.
Trịnh Vũ Hàng bỗng cảm thấy một nỗi kinh hoàng tột độ.
Không kịp nghĩ gì, cậu ta bật dậy, dùng tốc độ chạy nước rút lao về hướng ngược lại với con xác máu kia.
Nhưng đường đi của cậu ta bị một con xác máu gầy gò khác chặn lại.
Trịnh Vũ Hàng mặc kệ, đâm sầm vào con xác máu, khiến nó ngã nhào xuống đất, nhưng vẫn ôm chặt lấy chân cậu ta.
Buông ra! Buông ra mau!
Trịnh Vũ Hàng nghiến răng, đá liên tiếp vào đầu con xác máu.
Đầu lâu của nó bị đá móp méo, nhưng vẫn không có ý định buanh tay.
Con xác máu kinh khủng kia càng lúc càng đến gần.
Trịnh Vũ Hàng tràn ngập sợ hãi, nhưng vẫn không thể thoát khỏi con xác máu kia. Nó dường như dùng toàn bộ sức lực để giữ cậu ta ở lại.
Cuối cùng, cậu ta không thể trốn thoát trước khi bị con xác máu kia lột da.
Nhìn cơ thể giống như con bọ que, cậu ta chợt nhận ra một điều.
Con xác máu này, sao lại giống con xác máu mặc da Chu Dương đến vậy?
Nó ở đây.
Con xác máu chặn cửa phòng học kia là cái gì...
Nhưng không phải nó.
Trong những giây phút ý thức còn sót lại, cậu ta ngậm chặt miệng.
Cùng nhau chết đi.
Cậu ta tuyệt vọng và oán độc nghĩ.
...
Lúc này, tròng mắt Trịnh Vũ Hàng trợn trừng nhìn chằm chằm Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên.
Miệng cậu ta hơi há hốc, giữa hàm răng là một khoảng không đen ngòm.
Mảnh vỡ ngọc bội văng tung tóe khắp nơi, Dương Tri Trừng cảnh giác lùi lại, đối diện với Trịnh Vũ Hàng từ xa.
Cuối cùng, cậu cũng thấy, giữa đống xương của con xác máu bị Tống Quan Nam tiêu diệt có chôn một chiếc thẻ học sinh.
Tên trên thẻ học sinh là...
Triệu Chiếu.
Nó không phải con xác máu đầu tiên. Con xác máu đầu tiên ở bên ngoài, không biết từ lúc nào đã gϊếŧ Trịnh Vũ Hàng.
Khói trắng lan tỏa từ giữa những mảnh vỡ, chậm rãi ngưng tụ thành một hình người hư ảo.
Chính là người đàn ông mặc áo khoác kia.
Bóng dáng người đàn ông mặc áo khoác lơ lửng trong làn khói trắng, toàn thân trắng bệch như quỷ.
"Là nó?" Anh ta nhìn về phía Trịnh Vũ Hàng ở cửa phòng học.
"Là nó." Dương Tri Trừng gật đầu.
Người đàn ông khẽ thở dài: "Vẫn là chết rồi."
Dương Tri Trừng im lặng.
Người đàn ông không bình luận gì thêm.
Nửa người của anh ta đột nhiên bắt đầu thối rữa, hóa thành cát bụi, trên mặt đất chỉ còn lại một đống cát và nửa cơ thể lành lặn.
Trong khung cảnh kỳ dị đó, cát bụi tự động bay lên, cuốn lấy con xác máu.
Đây là cái gì?
Dương Tri Trừng không chớp mắt nhìn chằm chằm con xác máu bị cát bụi bao bọc.
Con xác máu dường như đang giãy giụa, hình dạng cát bụi không ngừng biến đổi.
Dương Tri Trừng dường như nghe thấy tiếng kêu khanh khách. Da trên nửa người lành lặn của người đàn ông cũng ngày càng trở nên trắng bệch.
Sau đó, vào một khoảnh khắc nào đó, con xác máu ngừng động đậy.
Nhưng sắc mặt người đàn ông từ trắng bệch dần chuyển sang xanh xám, ngày càng giống một xác chết.
"Anh ta đang..." Từ Gia Nhiên lén hỏi Dương Tri Trừng: ‘‘Anh ta đang bắt quỷ sao...?"
"Có vẻ là vậy..." Dương Tri Trừng gật đầu.
Một lúc sau, người đàn ông đột nhiên lấy ra một chiếc bình sứ từ trong túi.
Dù bóng dáng anh ta lững lờ, chiếc bình sứ vẫn hiện lên rõ ràng một cách quỷ dị, như thể nó thực sự tồn tại trong giấc mơ này.
Người đàn ông vặn mở nắp bình.
Bên trong bình sứ là chất lỏng màu đỏ như máu. Dương Tri Trừng chợt nhớ ra, khi họ đến phòng học này trong thế giới thực, Chu Dương đã làm vỡ một chiếc bình sứ như vậy.
"Trở về!"
Người đàn ông quát lạnh một tiếng.
Trong phòng học đột nhiên nổi lên một cơn gió quỷ dị. Cơn gió mang theo một luồng khí lưu, tách con xác máu ra khỏi lớp cát.
Không khí tanh tưởi lướt qua, Dương Tri Trừng hoa mắt, con xác máu kia đột nhiên biến mất.
Trong tầm mắt Dương Tri Trừng, lớp học đột nhiên trở nên hư ảo, mờ mịt.
Mọi hình ảnh mờ dần như một bức tranh bị nhòe nước, dần dần chìm vào bóng tối.
"Kết thúc rồi."
Một giọng nói vang lên.
Dương Tri Trừng lập tức mở mắt.
Bọn họ đã trở lại.
Cậu sờ lưng, phát hiện áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nhiệt độ điều hòa thấp, áo lạnh lẽo dính vào người, khiến cậu nổi da gà.
Sống sót rồi.
Dương Tri Trừng tự véo mình để tỉnh táo hơn.
Có lẽ mọi chuyện đã thực sự kết thúc...
Trong lúc suy nghĩ hỗn loạn, hai giọt máu đột nhiên nhỏ xuống từ trên giường.
Dương Tri Trừng giật mình, chợt nhận ra, người nằm trên giường mình là Trịnh Vũ Hàng.
Và cậu ta...
Dương Tri Trừng ngồi dậy, ngẩng đầu lên, thấy Trịnh Vũ Hàng bê bết máu.
Một tấm da người trải rộng sang một bên, máu tươi thấm đẫm ga giường, mùi tanh tưởi nồng nặc lan tỏa khắp phòng.
Chết rồi, đương nhiên là chết rồi.
Chết không toàn thây.
Từ Gia Nhiên cũng tỉnh giấc.
Giữa vũng máu tanh, hai người nhìn nhau kinh hoàng, chưa kịp nói gì thì cửa phòng đã bị đẩy ra.
Người đàn ông mặc áo khoác đứng ở ngoài cửa.
Ánh trăng chiếu xuống từ cửa sổ hành lang, khiến khuôn mặt anh ta càng thêm quỷ dị.
"Con quỷ này đã bị tiêu diệt." Anh ta nói: ‘‘Ngày mai các cậu có thể đi rồi."
Có thể đi rồi?
Mọi chuyện kết thúc đơn giản như vậy sao?
Dương Tri Trừng không khỏi cảm thấy có chút hụt hẫng sau khi thoát khỏi tai ương.
Nhiều bạn học đã chết như vậy, cuối cùng, mọi chuyện lại kết thúc một cách dễ dàng đến khó tin.
"Vậy thì tốt quá." Từ Gia Nhiên cuối cùng cũng nở một nụ cười: ‘‘Cuối cùng... cuối cùng cũng kết thúc rồi."
Vẻ mặt cậu ta có chút ảm đạm.
"Những chuyện liên quan đến quỷ thần tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài." Giọng người đàn ông trở nên nghiêm trọng: ‘‘Về cái chết của các bạn học, các cậu không được tiết lộ bất kỳ thông tin nội bộ nào. Chúng tôi sẽ xử lý mọi việc."
"... Vâng." Từ Gia Nhiên ngập ngừng rồi gật đầu.
Ba người im lặng, bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề.
Người đàn ông mặc áo khoác chợt lên tiếng: "Các cậu có gặp chuyện gì kỳ lạ không?"
"Trong giấc mơ hôm nay."
"Không có." Từ Gia Nhiên lắc đầu ngay lập tức: ‘‘Chúng tôi ném vỡ ngọc bội thì anh đã đến rồi."
Cậu ta chủ động giúp Dương Tri Trừng giấu chuyện của Tống Quan Nam.
"Ừ, không có." Dương Tri Trừng gật đầu, phụ họa.
Vẻ mặt của cả hai đều rất bình tĩnh, nhưng người đàn ông mặc áo khoác không biết có tin hay không.
Ánh mắt lạnh lùng của anh ta lướt qua hai người.
Liệu anh ta có phát hiện ra điều gì không?
Dương Tri Trừng có chút lo lắng.
Cậu không muốn chuyện của Tống Quan Nam bị bại lộ. Hơn nữa, Tống Quan Nam là quỷ, còn người này là người đối phó với quỷ.
Quan trọng hơn... Anh ta còn cố ý nhắc đến "chuyện kỳ lạ".
Một lúc sau, người đàn ông mặc áo khoác nói "Thôi bỏ đi".
"Đi thôi." Anh ta nói: ‘‘Đổi phòng khác, ngủ tiếp đi."
...
Dù đã đổi phòng, Dương Tri Trừng vẫn không thể ngủ được.
Trong lòng cậu vẫn còn chút bất an về lời nói của người đàn ông mặc áo khoác. Trời vẫn chưa sáng, trong căn phòng tối om, cậu mở điện thoại, nhìn chằm chằm vào ảnh đại diện WeChat của Tống Quan Nam.
Người đó không chấp nhận lời mời kết bạn của cậu - có lẽ sẽ không bao giờ.
Dương Tri Trừng vuốt màn hình, lướt qua album ảnh, nhưng không tìm thấy một tấm ảnh nào của Tống Quan Nam.
Năm xưa khi chia tay, cậu đã xóa sạch mọi thứ liên quan đến Tống Quan Nam.
Đặc biệt là album ảnh, cậu đã xem đi xem lại rất nhiều lần, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia, hết lần này đến lần khác cảm thấy đau đớn như rút gân, nhưng vẫn phải cắt đứt mọi liên kết tình cảm với người đó một cách rõ ràng.
Nụ hôn đó... Thôi bỏ đi, đó chỉ là một nụ hôn.
Dương Tri Trừng sờ lên môi, chỉ cảm thấy một chút ấm áp.
Cậu cảm thấy mình không hiểu Tống Quan Nam, nhưng cũng cảm thấy mình hiểu rất rõ.
Một khi người đó đã quyết tâm làm gì, thì tám con ngựa cũng không kéo lại được.
Sau sự kiện nghi ngờ gặp ma năm lớp 11, Dương Tri Trừng đơn phương suy nghĩ rằng mình và Tống Quan Nam đã có một chút tình nghĩa đồng đội, vì vậy cậu bắt chuyện với hắn thường xuyên hơn.
Càng tiếp xúc, Dương Tri Trừng càng cảm thấy Tống Quan Nam như một câu đố.
Lịch trình của hắn vô cùng đều đặn, mỗi ngày đều đến lớp đúng giờ, đặt cặp sách xuống, lấy ra chiếc hộp bút màu đen mới tinh không trang trí, lấy sách giáo khoa của môn học hiện tại ra trước khi giáo viên bước vào lớp.
Nhưng đôi khi, hắn lại đột ngột gục xuống bàn ngủ. Bọn họ ngồi ở hàng cuối, được che chắn bởi những cái đầu người trong lớp, nên hiếm khi bị bắt gặp.
Chỉ có một lần, giáo viên toán mới đến không quen với bộ dạng này của Tống Quan Nam, trực tiếp gọi tên: "Dương Tri Trừng! Em đánh thức bạn cùng bàn của em dậy đi!"
Dương Tri Trừng không còn cách nào khác, đành phải lay Tống Quan Nam.
Tống Quan Nam lập tức tỉnh dậy, chậm rãi ngẩng đầu lên.
"Đứng lên học đi!" Giáo viên toán nói với giọng khó chịu.
Tống Quan Nam không nói gì, chỉ kéo ghế đứng dậy.
Chân ghế cọ xát trên sàn, tạo ra âm thanh chói tai. Dương Tri Trừng quay đầu nhìn nghiêng mặt Tống Quan Nam, không hiểu sao lại cảm thấy có chút xanh xao kỳ lạ.
Dù đã đứng lên, Tống Quan Nam vẫn hơi nhíu mày, nhìn xuống cuốn sách giáo khoa chưa mở trên bàn, đôi mắt đen láy,vô hồn.
Dương Tri Trừng không để ý nhiều. Đến giờ ra chơi, bạn cùng bàn phía trước tranh thủ lúc Tống Quan Nam quay người rời khỏi lớp, kéo tay cậu, nhỏ giọng nói: "Cậu biết Tống Quan Nam gặp rắc rối không?"
"Hả?" Dương Tri Trừng ngạc nhiên: ‘‘Rắc rối gì?"
"Ấy, là cái tên lưu manh lớp bên cạnh." Bạn cùng bàn phía trước nói: ‘‘Không phải tên đó thầm thích lớp phó học tập của chúng ta sao? Gần đây lớp phó học tập nói chuyện với Tống Quan Nam nhiều hơn, nên cậu ta ghen ghét Tống Quan Nam đấy."
"... Cái gì?" Dương Tri Trừng cạn lời: ‘‘Cái tên này bị điên à."
"Tôi cũng thấy vậy, nhưng cậu ta cứ như đỉa bám ấy, rất phiền." Bạn cùng bàn nhún vai, nhấn mạnh: "Đừng nói với ai là tôi kể đấy nhé!"
Nhớ đến chuyện này, trong giờ thể dục, giáo viên bảo Dương Tri Trừng tìm một người đến phòng dụng cụ lấy thảm, cậu vô thức gọi tên Tống Quan Nam.
Tống Quan Nam không trốn học, chỉ là sắc mặt vẫn rất tệ. Nghe thấy tiếng của Dương Tri Trừng, hắn cũng không tỏ vẻ khó chịu, chỉ "Ừm" một tiếng.
Bọn họ đi vào phòng dụng cụ ở góc sân thể dục. Trong phòng có mùi bụi kỳ lạ, chỉ có một cửa sổ nhỏ đầy bụi bẩn. Những chiếc giá sắt không rõ màu xếp đầy ắp, dưới ánh nắng yếu ớt có thể nhìn thấy hình dáng của các vật thể.
Dương Tri Trừng ho khan vài tiếng, nhìn xung quanh, cuối cùng cũng tìm thấy tấm thảm mềm ở trong góc.
"Ở đây, ở đây này." Cậu vẫy tay với Tống Quan Nam: ‘‘Tôi thấy rồi..."
Tống Quan Nam không nói gì, tiến lên.
Nhưng hắn chưa đi được mấy bước thì phía sau vang lên một tiếng "Ầm".
Dương Tri Trừng giật mình đứng dậy, ngoài cửa truyền đến tiếng khóa trái. Ánh sáng biến mất, chỉ còn lại một tia sáng yếu ớt hắt vào từ cửa sổ, lạnh lẽo chiếu lên mặt Tống Quan Nam.
"Sau này liệu hồn mà giữ thân đi!"
Một giọng nói ngạo mạn vang lên từ bên ngoài: "Thiến Thiến không phải là người mà thứ mày có thể mơ tưởng tới đâu!"
Dương Tri Trừng ngơ ngác. Cậu còn chưa kịp định thần thì Tống Quan Nam đã nhìn cậu với ánh mắt lạnh lùng và sắc bén.
"Nói đi."
Giọng Tống Quan Nam lạnh nhạt.
"Cậu với bọn họ, có phải là cùng một bọn không?"