Không kịp phản ứng gì khác, Dương Tri Trừng nắm lấy quyển vở, cùng Từ Gia Nhiên quay đầu bỏ chạy.
Cửa phòng học rách nát bị đẩy ra, Dương Tri Trừng quay người lại thì liền nhìn thấy "Vương Hân Vũ" đứng ở đầu hành lang.
Trong đôi mắt nó tóe ra ánh sáng lạnh lẽo đầy oán độc, như thể đang chất vấn --
Tại sao mày còn sống? Tại sao không phải mày chết?
Nó không phải "Vương Hân Vũ", không phải Chu Dương, chỉ là một con quỷ.
Dương Tri Trừng xoay người, phóng về một hướng khác.
Trên hành lang phía bên kia cũng truyền đến tiếng bước chân nặng nề, hỗn loạn. Cùng với cái bóng vặn vẹo: ‘‘Từ Tịnh" cũng khéo léo xuất hiện, chặn lại con đường cuối cùng bọn họ rời đi.
Mà Chu Dương...
Dương Tri Trừng quay đầu nhìn lại. Làn da trên người xác máu đã vỡ vụn từng mảnh, gần như không thể bám hoàn chỉnh trên thân thể. Nó đã rời khỏi phòng học, đang cùng "Vương Hân Vũ" chầm chậm đi về phía hai người.
Từ Gia Nhiên bên cạnh hô hấp trở nên dồn dập.
Không có đường rồi.
Đã không còn đường rồi.
Lúc này, sau lưng "Từ Tịnh", Trịnh Vũ Hàng bỗng nhiên lao ra.
Dường như cậu ta chỉ vô tình lạc vào, khi nhìn thấy xác máu, hai kẻ khoác da người, cùng với Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên, vẻ mặt chợt lộ ra nỗi sợ hãi xen lẫn cực kỳ kinh ngạc.
Một câu cũng không nói, cậu ta quay đầu bỏ chạy, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Dương Tri Trừng.
Từ Gia Nhiên mở to hai mắt nhìn: "Trịnh Vũ Hàng..."
"Đừng để ý tới cậu ta." Dương Tri Trừng điên cuồng suy nghĩ.
Một bên là "Chu Dương" và "Vương Hân Vũ", một bên là "Từ Tịnh"...
"Đi, bên này!"
Không kịp cân nhắc nhiều, Dương Tri Trừng túm lấy Từ Gia Nhiên, lao về phía "Từ Tịnh".
Dường như ý thức được ý đồ của Dương Tri Trừng: ‘‘Chu Dương" phát ra một tiếng gầm nhẹ không thành tiếng, nhanh chóng chạy về phía hai người.
"Từ Tịnh" muốn ngăn hai người lại, nhưng Dương Tri Trừng lại không chút lưu tình đẩy cô ra, kéo Từ Gia Nhiên nhanh chóng lướt qua, xông vào cầu thang, nhanh chóng lao xuống dưới.
Âm thanh phía sau nhanh chóng tiếp cận.
Xác máu khoác da Chu Dương kia từ bỏ sự truy đuổi như đùa giỡn, lấy một tốc độ không thể tưởng tượng tiếp cận bọn họ.
Đi qua chỗ rẽ cầu thang, khóe mắt Dương Tri Trừng nhìn thấy nó đang nắm lấy tay vịn, giống như một con nhện đột nhiên leo lên.
Sau đó, nó bỗng nhiên lật mình, lướt qua tay vịn, một bước nhảy vọt đến trước mặt hai người!
Dương Tri Trừng không hề do dự dù chỉ một giây, thừa dịp mấy "Bạn học" phía sau còn chưa kịp chạy tới, quay đầu xông vào tầng 5 bên cạnh.
Tiếng bước chân sau lưng vẫn hỗn loạn.
"Lần trước chúng ta sau bao lâu thì trời sáng?" Dương Tri Trừng hỏi.
"Không rõ." Từ Gia Nhiên lắc đầu: ‘‘Thời gian trong điện thoại di động dừng lại, theo cảm giác của tôi mà nói, có lẽ là hai giờ."
"Vậy chúng ta cứ chạy thôi." Dương Tri Trừng cắn răng: ‘‘Dù thế nào cũng không thể rơi vào tay con xác máu ban đầu kia... Nó hoàn toàn khác với những xác máu khác!"
Trong tòa nhà dạy học có hai cầu thang. Dương Tri Trừng biết rõ, nếu lại bị hai bên tấn công gọng kìm, vận may của họ không chắc đã tốt như vậy.
Tình huống hiện tại, dường như xác máu Trình Duyệt Quang quyết tâm phải đoạt được da của hai người họ.
Chỉ cần bọn họ có thể sống đến lúc trời sáng... Nếu như còn có lúc trời sáng, bọn họ có thể tỉnh lại!
Bên tai Dương Tri Trừng là tiếng gió rít, không khí trong tòa nhà dạy học tĩnh mịch trở nên khô nóng bức bối.
Vì sao nó không cần da Chu Dương?
Còn có, còn có nội dung trong quyển sổ kia...
Kết bạn, sau khi chết nó thật ra vẫn cố chấp muốn kết bạn!
Suy nghĩ của Dương Tri Trừng có chút hỗn loạn, nhưng rất nhanh, cậu đã tập trung lại vào việc chạy trốn đang diễn ra trước mắt.
Sống sót trước rồi nói!
Hành lang vào giờ khắc này trở nên đặc biệt dài lê thê. Khoảng cách phía sau càng ngày càng gần, càng ngày càng gần ——
"A!"
Từ Gia Nhiên đột nhiên phát ra một tiếng kêu sợ hãi.
Dương Tri Trừng vô thức quay đầu lại, chỉ thấy Từ Gia Nhiên nặng nề ngã xuống đất.
Cổ áo của cậu ta bị "Chu Dương" túm lấy, mạnh mẽ kéo về phía mình.
Cùng lúc đó, những cánh cửa gỗ đang đóng kín một cách gọn gàng trên hành lang đột nhiên bắt đầu rung lên.
Trong cả hành lang vang lên tiếng "Lạch cạch" rợn tóc gáy. Trong bóng tối đen kịt bên trong các phòng học, dường như có thứ gì đó đang cố gắng chui ra...
Cứu, hay là...
Dương Tri Trừng hạ quyết tâm, cắn răng một cái.
Cậu dẫu sao cũng không thể khoanh tay đứng nhìn, quay người lao tới, túm lấy cổ áo Từ Gia Nhiên, ý đồ tranh giành với "Chu Dương".
Đầu ngón tay cậu chạm vào thân thể máu me be bét lộ ra từ trên tay "Chu Dương".
"Chu Dương" đột nhiên ngẩng đầu, con ngươi chết lặng quỷ dị đối diện cực gần với Dương Tri Trừng.
Cảm giác áp bách trong nháy mắt đó khiến hô hấp của Dương Tri Trừng gần như ngưng trệ.
Trong cổ họng "Chu Dương" phát ra một tiếng càu nhàu quái dị. Nó đột nhiên buanh tay, trở tay tóm lấy cổ tay Dương Tri Trừng!
Đồng tử Dương Tri Trừng hơi co rụt lại.
Cảm giác nhớp nháp từ trên cổ tay truyền đến.
Gần như cùng lúc đó, vết tích lồi ra trên xương quai xanh của cậu bỗng nhiên truyền đến đau đớn bén nhọn.
"Chu Dương" như bị bỏng, ngã mạnh về phía sau ——
Trên gương mặt không có bất kỳ biểu cảm của nó, lại toát ra một loại cảm xúc tương tự với hoảng sợ.
Cửa gỗ rung lên đã ngừng.
Họ còn chưa kịp có động tác tiến thêm, ngoài hành lang đột ngột sáng lên một mảng ánh sáng chói mắt.
Ánh sáng mở rộng, trong nháy mắt, nơi tầm mắt vươn tới, một mảnh trắng lạnh.
Dương Tri Trừng mở mắt.
Họ trở lại phòng nghỉ của Cục cảnh sát.
Tỉnh rồi, lại tỉnh rồi.
Không quan tâm đến đau nhức toàn thân, Dương Tri Trừng vùng dậy khỏi giường, lao về phía Từ Tịnh.
Đáng tiếc, vẫn là muộn một bước.
Từ Tịnh nằm trên giường, khóe miệng không ngừng tràn ra máu đỏ sẫm. Dương Tri Trừng muốn che đi dòng máu không ngừng tuôn ra kia, nhưng hoàn toàn chỉ là vô ích.
"... Từ Tịnh!"
Từ Gia Nhiên cũng lao tới.
Hai tròng mắt Từ Tịnh tan rã, giống như hoàn toàn mất đi ý thức. Trong cổ họng cô phát ra tiếng "’Khẹc khẹc’" sắp chết, mắt trợn trừng, toàn thân kịch liệt co giật.
"Vô dụng thôi."
Đột nhiên, một giọng nói từ cửa truyền đến.
"Trong lúc cô ấy bị lột da trong mơ, đã chết rồi."
"Anh là ai!" Trịnh Vũ Hàng vẫn luôn im lặng đột nhiên vọt lên: "Làm sao anh biết chuyện lột da?"
Dương Tri Trừng quay phắt đầu lại, cửa phòng nghỉ của Cục cảnh sát không biết từ lúc nào đã bị mở ra, hai người đứng ở cửa.
Một người trong đó chính là người đàn ông trẻ tuổi hôm qua lưu lại vết máu.
Giờ phút này sắc mặt anh ta trắng bệch —— khi nhìn thấy Từ Tịnh người đầy máu, sắc mặt liền càng trắng hơn nữa.
Mà một người khác thì khuôn mặt có chút xa lạ.
Người kia mặc một thân áo khoác sắc sảo, đứng dáng, cau mày, thoạt nhìn không hoảng hốt, nhưng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Phản ứng đầu tiên của Dương Tri Trừng là cảm thấy người này hơi quen quen, nhưng không nhớ ra rốt cuộc đã gặp ở đâu.
"Máu của anh ta vô dụng, đúng không?" Người đàn ông có vẻ quen mặt nói.
Lúc này, trong phòng chợt tràn ngập mùi máu tươi càng thêm nồng nặc. Dương Tri Trừng quay phắt đầu lại, chỉ thấy da của Từ Tịnh bên cạnh bị một bàn tay vô hình từ từ lột ra, lộ ra thân thể máu thịt lẫn lộn bên trong.
Đồng tử Từ Gia Nhiên rung lên.
"Chuyện này là trách nhiệm của cậu ta." Người đàn ông quay đầu nhìn người đàn ông trẻ tuổi một cái: ‘‘Đối phó với quỷ, không nên có bất kỳ sơ suất nào."
"Nhưng mà..." Người đàn ông trẻ tuổi có chút không phục: "Nó bị phong ấn nhiều năm như vậy, theo lý mà nói sẽ không..."
"Cậu có thể dùng lẽ thường suy đoán về chúng không?" Người đàn ông lạnh nhạt thu hồi ánh mắt: "Con quỷ này rõ ràng có điểm kỳ lạ. Bị phong ấn nhiều năm như vậy, còn có thể tạo ra giấc mơ tập thể chân thật đến thế —— cậu không để ý đến điểm này sao?"
Người đàn ông trẻ tuổi cuối cùng cũng im lặng.
Trong phòng vẫn còn thoang thoảng mùi máu tanh. Dương Tri Trừng nghe lời họ nói, lén sờ sờ chỗ xương quai xanh của mình.
Người này... hình như biết được rất nhiều.
Anh ta có biết đến sự tồn tại của Tống Quan Nam không?
Hô hấp của Từ Gia Nhiên trở nên có chút nặng nề: "Thật ngại quá, xin phép ngắt lời anh một chút, xin hỏi..."
Cậu ta dừng một chút: "Xin hỏi các bạn học của tôi còn cứu được không? Bọn họ ở trong mơ còn có thể..."
"Không còn nữa." Người đàn ông lắc đầu, giọng điệu hết sức lạnh lùng.
"Vào thời điểm họ chết đi, họ đã biến thành "Trành quỷ"* của con quỷ kia. Họ không phải người sống, đương nhiên không thể trở lại cơ thể của họ."
*Trành quỷ( Ma cọp vồ): theo truyền thuyết, người bị cọp vồ ăn thịt biến thành ma, không dám tách ra khỏi cọp mà lại còn giúp cọp ăn thịt người khác.Sắc mặt Từ Gia Nhiên tái nhợt: "Vậy Từ Tịnh, Vương Hân Vũ... Vậy bọn họ cũng chỉ có thể như vậy sao?"
"Chỉ có thể như vậy." Người đàn ông đáp.
"Vậy chúng tôi phải làm sao đây!" Trịnh Vũ Hàng đột nhiên kêu lên: ‘‘Các anh không có cách sao, lẽ nào chúng tôi cũng sẽ chết sao?"
Người đàn ông nhíu mày sâu hơn.
"Tôi tới để giải quyết vấn đề." Anh ta nói.
"Vậy thì tốt quá!" Trịnh Vũ Hàng lộ vẻ vui mừng: ‘‘Vậy đêm nay có phải chúng tôi cũng không cần nằm mơ hay không?"
"Không. Các cậu còn cần vào giấc mơ một lần nữa." Người đàn ông nhìn Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên một cái.
Trong lòng Dương Tri Trừng khẽ giật mình.
"Cần chúng tôi làm gì?" Cậu hỏi.
"Trước khi các cậu tỉnh lại, tôi đã thử một chút." Người đàn ông nói: ‘‘Giấc mơ của con quỷ này rất bài xích, tôi không thể đánh thức các cậu khỏi giấc mơ."
"Vậy làm sao bây giờ? Tôi không muốn mơ nữa!" Trịnh Vũ Hàng lo lắng nói.
Người đàn ông lạnh lùng liếc cậu ta, tiếp tục nói: "Cho nên tôi muốn cho các cậu một tín vật, chỉ cần đập vỡ tín vật này, tôi có thể xuất hiện bên trong giấc mơ trong chốc lát."
"Nhưng chú ý, nó chỉ có thể duy trì trong một phút." Giọng điệu của anh ta nặng hơn: "Các cậu nhất định phải đập nát nó trước mặt con quỷ ở trung tâm của giấc mơ. Nếu không, tôi sẽ không kịp bắt nó."
"Con quỷ này, nó và các Trành quỷ đều tuân theo bản năng, tìm kiếm người sống trong giấc mơ, lột da của họ, khoác lên thân thể của nó."
Người đàn ông đổi giọng: "Nhưng tất cả các Trành quỷ đều lấy con quỷ ở trung tâm nhất trong giấc mơ làm trung tâm. Con quỷ đó vẫn luôn cố chấp tìm kiếm cơ thể mới mẻ và hoàn chỉnh nhất, sau đó... khoác da người đó lên, trở về hiện thực."
"Một khi nó biết, chân tướng về việc chủ nhân của cơ thể kia đã chết bị phát hiện, nó sẽ từ bỏ tấm da này, tìm kiếm da người mới để khoác lên người."
"Giống như mấy bạn học đã chết của các cậu, cũng vì bị từ bỏ như thế, mới chết khi tỉnh mộng."
Vẻ mặt của anh ta càng thêm nghiêm túc: "Cho nên, các cậu tốt nhất phải chú ý đến bạn của mình một chút."
"Được, được." Trịnh Vũ Hàng dùng sức gật đầu, cũng không biết nghe vào những lời này bao nhiêu.
Cậu ta hăm hở, chống tay lên người định nói: "Vậy tôi..."
"Tín vật này, tôi giao cho cậu." Người đàn ông lại trực tiếp lấy ra một miếng ngọc bội từ trong túi, đưa cho Dương Tri Trừng đang đứng ở một bên.
Người đàn ông dùng một loại vẻ mặt quái dị đánh giá cậu một chút: "Nghe lời khai trước đó của các cậu, cậu cầm nó, xác suất các cậu có thể kết thúc giấc mơ đêm nay sẽ lớn hơn một chút."
Dương Tri Trừng ngẩn người.
"Được rồi..." Cậu vẫn đưa tay nhận lấy miếng ngọc bội kia: ‘‘Tôi hiểu rồi, cảm ơn."
Ngọc bội vào tay, mang theo cảm giác lạnh lẽo kỳ lạ thấm vào.
Dương Tri Trừng khẽ run rẩy, chỗ xương quai xanh lại truyền đến một cơn đau nhói.
"Nhớ cho kỹ." Người đàn ông nhấn mạnh: "Nhất định phải đập nát nó trước mặt con quỷ ở trung tâm của giấc mơ."
"... Ừ." Dương Tri Trừng nắm ngọc bội, mờ mịt gật gật đầu.
...
Sau khi căn dặn đơn giản xong, người đàn ông mặc áo khoác gió liền dẫn người đàn ông trẻ tuổi đi.
Có người dẫn họ đổi sang phòng nghỉ khác, thi thể Từ Tịnh rất nhanh được đưa ra ngoài.
Cửa vừa đóng lại, Trịnh Vũ Hàng liền quay đầu nhìn Dương Tri Trừng: "Cậu quen anh ta à?"
"Tôi không biết." Dương Tri Trừng lắc đầu.
Miếng ngọc bội trong lòng bàn tay có tạo hình đơn giản, thậm chí không điêu khắc hoa văn phức tạp nào.
Nhưng cứ nhìn như vậy, màu sắc của nó có chút quỷ dị, tối sẫm.
Cậu siết chặt ngọc bội: "Có lẽ anh ta có suy tính riêng."
"Không sao đâu, cẩn thận một chút." Từ Gia Nhiên vỗ vai Dương Tri Trừng: "Cùng lắm thì chúng ta cùng trốn chờ cơ hội..."
“Trốn... Sao có thể trốn?” Trịnh Vũ Hàng gãi tóc, có vẻ hơi bực bội.
"Ít nhất phải sống sót trước đã." Từ Gia Nhiên nhìn cậu ta một cái, nói.
Trịnh Vũ Hàng còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhìn Dương Tri Trừng và Từ Gia Nhiên đứng cùng một chỗ, đành phải nuốt lời vào bụng.
"Được rồi, buổi tối rồi nói..." Cậu ta lầm bầm một câu.
Buổi sáng dày vò chậm rãi trôi qua, màn đêm cuối cùng cũng nặng nề buông xuống mặt đất. Dương Tri Trừng nằm trên giường, nhìn lên ván giường gỗ thô ráp của giường tầng trên.
Trong thời khắc khẩn trương như vậy, cậu vẫn không nhịn được mà lạc đề, trong đầu không ngừng hiện lên Tống Quan Nam trong giấc mộng đêm qua.
Tống Quan Nam mặc một bộ trường bào mà cậu chưa từng thấy bao giờ, bên hông đeo một chiếc chuông cũ kỹ, tua đỏ sẫm dưới chiếc chuông không gió mà đung đưa.
Mà chỗ ngực của hắn, đã bị máu nhuộm thành một mảng đỏ sẫm mơ hồ.
Như là có người đã gϊếŧ hắn.
Còn có... Dương Tri Trừng lại nhớ tới, lời nói mình thốt ra lúc sắp chết.
Bất luận trong trí nhớ có lục lọi thế nào, cậu cũng không nhớ ra được người tên là "Tống Diễn" kia.
Vì sao cậu lại nói một câu như vậy?
Vì sao sau khi Tống Quan Nam nghe được câu nói kia thì liền dừng tay?
Mang theo đầy bụng nghi vấn, nửa đêm chậm rãi buông xuống.
Cơn buồn ngủ khổng lồ ập đến, Dương Tri Trừng nhắm mắt lại.
Lại vào giấc mơ.