Chương 32

Tại sao hả? Bởi vì cảm thấy thật thú vị. Lúc bước vào độ tuổi trưởng thành, điều gì cũng thấy hứng thú, cái gì cũng muốn thử nghiệm. Có lần cô và Bác Doanh lén lút đến quán bar, trông thấy những cô gái bartender đứng sau quầy rượu rất ngầu. Lúc Bác Diên đến quán lôi hai cô gái về, Trì Lục tiếc nuối mãi, còn khen người ta thật giỏi giang. Bác Diên ghen, đưa cô về tới nhà thì hôn cô tới tấp, bờ môi dừng trên môi cô hỏi: “Ai giỏi hơn?”

Ai da, cái đồ ấu trĩ!

Sau đó Bác Diên thực sự đi học pha chế rượu, lúc Trì Lục biết tin thì không biết nên nói gì nữa.

Lúc ấy Bác Diên giải thích sao nhỉ, cô cố gắng lục lại ký ức, nhớ tới anh khi đó lười biếng, đôi mắt hoa đào cúi xuống nhìn cô: “Ai bảo học sinh tiểu học của anh cái gì cũng thấy thú vị, thầy Bác đây không phải là lo lắng cho em đang loạn hết lên rồi bị người khác lừa gạt hả?”

Nghĩ tới đây, cô rất muốn bật cười. Thời tuổi trẻ ấy cả hai hoàn toàn trái ngược nhau, lứa tuổi mới lớn không sợ trời không sợ đất, chẳng hề e ngại điều gì.

Đang dòng suy nghĩ, có người đến cạnh khiến Trì Lục giật mình, ngẩn người nhìn sắc mặt anh vẫn lạnh nhạt như cũ, ánh mắt cả hai chạm nhau một chút khiến tâm tình cô rối loạn rồi tránh né.

“Thầy Bác.” Bartender nhiệt tình chào hỏi: “Anh muốn uống gì?”

Bác Diên nhìn ly cocktail trong tay cô, đáp: “Giống cô ấy.”

Bartender trợn mắt nhìn hai người: “Cô là bạn của thầy Bác sao?”

Trì Lục nghe từ “bạn”, chỉ cười cười: “Phải được thầy Bác công nhận cái đã.”

Bác Diên lướt qua cô: “Không phải sao?”

Bartender: “…”

Nụ cười Trì Lục cứng đờ không lên tiếng, lúng túng nâng ly rượu định chấp môi thì cổ tay bị giữ lại. Bác Diên cau mày nhìn cô: “Loại cocktail này có nồng độ rất cao.”

Nhìn anh như thế, Trì Lục có hơi giận. Cuối cùng thì hai người bọn họ không phân biệt được ai đúng ai sai, nhưng cô chỉ muốn tùy theo ý muốn mình thôi.

“Nhà thầy Bác cạnh bờ biển đúng không?”

Bác Diên chẳng thèm nhìn cô, không nhanh không chậm nói: “Không phải em là người rõ nhất sao?”

Trì Lục im lặng. Cô hít một hơi rồi lườm anh: “Anh…”

Bác Diên đưa cho cô ly cocktail khác vừa được bartender pha chế xong, nắm lấy cổ tay cô: “Nếm thử ly này chút xem.”

Cô liếc anh: “Anh xem em là gì, anh muốn em uống thì em phải uống sao?”

Bác Diên không lên tiếng, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo chăm chú nhìn cô. Trì Lục bị ánh mắt anh làm cho mất tự nhiên, cố gắng đẩy cổ tay đang bị anh nắm giữ, nhưng không thể được.

“Bác Diên.” Cô tức giận kêu lên.

Bác Diên: “Ừ, nghe thấy rồi.”

Cô nhìn bộ dạng anh vẫn thản nhiên như cũ, có cảm giác mình là người thua cuộc, ở trước mặt anh không ghi được điểm nào, lại còn nhiều lần thất bại.

Hai người giằng co một lúc. Bác Diên trông thấy khuôn mặt tức giận, khóe môi mím chặt của cô, chợt buông lỏng bàn tay đang giữ cô: “Uống đi.”

Trì Lục ngẩn ra, nghe bartender bên cạnh giải thích: “Cô gái, thầy Bác không cho cô uống bởi vì loại cocktail này có nồng độ cồn khá cao, loại rượu này nếu cô không dùng thường xuyên sẽ đau đầu cả ngày ấy.”

Trì Lục sửng sốt, cô có chứng đau đầu khá nặng, trước kia Bác Diên đã mời nhiều bác sĩ khám cho cô nhưng không thể thuyên giảm.

Cô dừng một chút rồi nhận lấy: “Vậy tôi thử một chút.”

Nhấp một hớp nhỏ, Trì Lục cũng không cậy mạnh nữa, cô nhìn thấy Bác Diên đang cầm ly cocktail kia, một ngụm uống nửa ly. Hai người ngồi trên cao, yên tĩnh thưởng thức rượu, chẳng ai mở miệng lên tiếng trước.

Bartender quan sát một lúc thì thấy ngờ ngợ, cảm thấy không khí quanh họ có chút kì quái.

Cậu ta vừa định bắt chuyện thì Bác Diên lên tiếng: “Cô ấy là Trì Lục.”

Bartender: “A?”

Trì Lục cũng quay lại nhìn anh, khẽ nhướng chân mày, có chút khó hiểu.

Ánh mắt anh chàng bartender bên cạnh đang hào hứng nói: “Cô chính là cô Trì, người đã vứt bỏ thầy Bác mà Khương tổng hay nhắc đến ấy hả?”