Chương 31

Năm đó Bác Diên mới bắt đầu viết văn, một là để giải tỏa áp lực, còn hai là do Trì Lục thích đọc. Bác Diên có rất nhiều câu chuyện thiên mã hành không (*), mỗi ngày có thể kể một chuyện khác nhau cho cô. Trì Lục muốn đọc gì, anh đều biên tập cái đấy, có điều cô không ngờ không có thể loại gì làm khó được anh.

(*)Thiên mã hành không: ngựa thần lướt gió tung mây – ví với văn chương, thi ca, thư pháp hào phóng, không câu thức

Trì Lục giục anh viết truyện dài tập, Bác Diên không thể từ chối được nên đem chuyện của chính mình viết ra, cũng xem như một hình thức giảm stress.

Cuốn sách đầu tiên anh viết là một cuốn truyện phiêu lưu ngắn, hai mươi vạn chữ. Trì Lục đọc cảm thấy rất tốt nên quyết định đem đi xuất bản. Ban đầu không có nơi nào nhận nhưng cô không bỏ cuộc, vẫn kiên trì gõ cửa từng nơi một. Cuối cùng tìm được một nhà xuất bản chấp nhận nhưng tiền nhuận bút khá thấp, họ chỉ nói nếu lượng bản in tiêu thụ được tốt, số lượng bán ra cao thì sẽ tăng thêm nhuận bút.

Cả hai người đều không thiếu tiền nên lập tức đồng ý. Sau khi xuất bản, vì muốn bán được tốt, Trì Lục còn đăng ký tài khoản trên weibo để rút thăm trúng thưởng và tặng sách của Bác Diên. Tập sách gốc đầu tiên, cô mua hơn một nghìn bản.

Sau này đột nhiên cuốn sách có mặt trên trang Văn học Thố Lưu, được giới thiệu bởi nhiều blogger nổi tiếng thời đó cho nên vụt sáng trong thời gian rất ngắn. Cũng là lý do này mà khi Trì Lục ở nước ngoài, Bác Diên đã làm biên kịch được hai năm. Ở nước ngoài, có những khi Trì Lục không kiềm chế được mà nhớ anh, cô sẽ đi mua sách của anh, nhìn thấy những câu chuyện được anh gửi gắm vào đấy.

Những câu chuyện được viết trên trang giấy kia, như có như không cất giấu ký ức và nỗi nhớ của anh và cô.



Xem phim xong, Quý Thanh Ảnh trông thấy mắt Trì Lục có chút hồng hồng, đem mắt kính đưa cho cô.

“Bây giờ muốn đi đâu?”

Trì Lục suy nghĩ một lúc: “Hiệu sách.”

Quý Thanh Ảnh: “…”

Cả hai nhìn nhau rồi bật cười, đi đến hiệu sách ở tầng dưới của trung tâm thương mại.



Đến chạng vạng cả hai mới rời đi. Quý Thanh Ảnh dẫn Trì Lục đi ăn lẩu, trên đường đi còn cố ý hỏi: “Tớ gọi thêm hai người đến nha.”

Trì Lục biết cô ấy muốn gọi ai, không thèm để ý: “Tùy cậu.”

Không bao lâu sau Bác Diên và Phó Ngôn Trí đã tới.

Trên người anh vẫn là bộ âu phục đứng đắn, Trì Lục ngước mắt nhìn đến ngẩn ngơ. Bác Diên khi mặc âu phục đối với cô, mãi mãi là điểm chí mạng.

Anh thấy được ánh mắt của cô đang nhìn chằm chằm mình, trên mặt cũng không biểu hiện bất thường nào, vẫn sự lạnh nhạt và trầm tĩnh giống như chuyện xảy ra ngày hôm qua giữa hai người họ không hề tồn tại.

Trì Lục sững sờ, sự thật là ngoại trừ một hai câu nói buổi tối hôm ấy ra thì cả hai nhanh chóng trở về là Bác tổng và cô Trì như chưa từng xảy ra chuyện gì. Cũng đúng, ngoài vài câu nói xuất phát từ tận đáy lòng ấy ra thì họ lập tức trở về làm thầy Bác và cô Trì như xưa, có thể cùng nhau làm vài chuyện khác nữa.

“Thầy Bác.” Quý Thanh Ảnh cười cười nói: “Mặc âu phục đi ăn lẩu ha.”

Bác Diên kéo ghế ngồi bên cạnh Trì Lục, hờ hững trả lời: “Không kịp thay.”

Anh vừa ngồi xuống Trì Lục liền nghe được mùi thuốc lá nhàn nhạt thoảng qua khiến cô hơi mất tự nhiên, cầm ly nước trà bên bàn uống một ngụm.

Quý Thanh Ảnh nhìn hai người, rồi quay qua nhìn Phó Ngôn Trí, ánh mắt mang theo ý tứ, cũng có chút đành chịu.

Phó Ngôn Trí lên tiếng trước: “Gọi đồ ăn trước đi.”

Bàn ăn bốn người nhưng an tĩnh hơn so với Quý Thanh Ảnh dự đoán, cô vốn dĩ muốn tạo cơ hội cho Bác Diên và Trì Lục gần nhau, nếu có thể thì hòa hoãn mối quan hệ chút nhưng không muốn chữa lợn lành thành lợn què đâu.

“Chút nữa ăn xong còn muốn đi đâu nữa không?”

Trì Lục không định trả lời, nhưng có cảm giác cô và Bác Diên cùng trở về nhất định sẽ tự mình chăm sóc.

“Có nơi nào gì thú vị không?”

Phó Ngôn Trí liếc nhìn hai người đối diện, lên tiếng hỏi: “Bạn tớ có một quán bar cũng không tệ lắm.”

Ánh mắt Bác Diên như muốn chém người nhưng Phó Ngôn Trí nhún vai chẳng thèm quan tâm.

Trì Lục sảng khoái nói: “Được, vậy chúng ta tới đó.”

Quý Thanh Ảnh nhìn sắc mặt Bác Diên mây đen giăng kín, cố gắng nén cười: “Ừ.”

Bốn người lại tiếp tục kéo đến bar để giải trí. Đối với những người như Quý Thanh Ảnh thì rất quen thuộc những nơi như thế này cho nên chẳng có chút gì lo lắng.

Trì Lục đi theo lên đến phòng riêng trên lầu, cảm thấy hơi nhàm chán, nhìn bên kia thì thấy cảnh cô bạn thân mình và bạn trai đang kề sát bên nhau, hết sức hiểu chuyện: “Thanh Ảnh, tớ xuống dưới lầu một chút.”

“Ừ.”

Vào quán bar không lâu Bác Diên đã ra ngoài nhận điện thoại. Trì Lục cũng không có ý định tìm anh, chỉ đi thẳng xuống lầu. Cô đi về phía quầy rượu, thuận miệng gọi một ly cocktail. Cô nhìn chằm chằm bartender, mỉm cười trong vô thức.

“Cô cười gì thế?”

Trì Lục cười chỉ vào trong nói: “Tôi cũng biết chút ít.”

Anh chàng Bartender kinh ngạc nhìn cô, cảm thấy gương mặt có chút quen thuộc: “Cô là diễn viên?”

“Không phải.” Trì Lục cười: “Quán bar này hay có diễn viên đến hay sao?”

Bartender gật đầu: “Đúng vậy, bar chúng tôi tương đối bảo mật nên nhiều nghệ sĩ thích đến đây.”

Điều này Trì Lục không rõ ràng lắm. Cô giải thích: “Tôi không phải diễn viên.”

Bartender gật đầu trả lời: “Sao cô lại học pha chế rượu?”